watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12101 Lượt

Thi, ngồi xuống bên cạnh cha.” Cô do dự không chịu tiến lên, Vệ Khanh đã túm lấy cô đi qua, mỉm cười nói: “Bác trai, bác cứ gọi cháu là Vệ Khanh được rồi.” Cha cô nhìn cô, gật đầu: “Vệ Khanh, Chu Dạ, lại đây.”

Chu Dạ chần chừ mãi mới bước lại, cúi đầu, cắn môi không nói chuyện, tay nắm chặt, để trước người. Vệ Khanh kéo tay cô, trấn tĩnh nói: “Thưa bác, cháu hi vọng bác có thể giao Chu DẠ cho cháu, cháu sẽ thương yêu cô ấy, chăm sóc cô ấy, luôn đối xử tốt với cô ấy.”

Cha cô ngẩng đầu, ánh mắt sáng quắc nhìn hắn, giống như muốn xem trong lời nói của hắn có bao nhiêu lời chân thành, bất kể biểu hiện nhỏ nào cũng không bỏ qua. Vệ Khanh thản nhiên nhìn lại, không tránh né, không sợ hãi, không e ngại. Hắn biết, nếu muốn lấy được con gái yêu trong tay người làm cha, cần phải biểu hiện thành ý lớn nhất.

Một lúc lâu sau, cha cô nói: “Vệ tiên sinh… à, Vệ Khanh, cháu có nghĩ tới khoảng cách chênh lệch giữa cháu và Chu Dạ không? Con bé mới mười chín tuổi, tiếp xúc với ngoài xã hội chưa lâu, suy nghĩ chưa đủ linh hoạt, trước mắt còn đang đi học, có thể xứng đôi với cháu hay không, đứng ở cùng một vị trí, có thể có một cuộc sống gia đình hạnh phúc mỹ mãn hay không?”

Đưa ra vấn đề chính xác mà bén nhọn. Vệ Khanh không chút hoang mang, đáp: “Thưa bác, tuy rằng Chu Dạ mới chỉ có mười chín tuổi, nhưng suy nghĩ đã đủ chín chắn, thông minh từ nhỏ, lại biết chưng mừng, hoàn toàn có thể đương đầu với cuộc sống hôn nhẫn, ngoài ra còn ngây thơ, mộc mạc, tính tình nghịch ngợm đáng yêu, đó là một điều đáng quý. Về chuyện Chu Dạ vẫn còn đang đi học, cháu và cha mẹ cháu cũng nhất trí là chúng cháu chỉ đính hôn trước, đợi cho khi nào cô ấy hoàn toàn trưởng thành, kết hôn cũng không muộn. Không biết ý bác thế nào?

Cha cô hỏi: “Bên nhà cháu đã đồng ý chuyện của cháu và Chu Dạ sao?” Vệ Khanh gật đầu: “Vâng ạ, cha mẹ cháu rất hài lòng về Chu Dạ, đều rất thích cô ấy?” Cha cô chậm rãi gật đầu, nghĩ nghĩ, còn nói: “Vệ Khanh, bối cảnh trưởng thành của cháu và Chu Dạ hoàn toàn khác nhau, cháu có nghĩ tới, khoảng cách này khó khăn như thế nào không?” Vệ Khanh đau đầu, quả là dòng dõi thư hương, phần tử tri thức, ngay cả cha cô cũng khó đối phó như vậy.

Hắn nghiêm túc nói: “Thưa bác, cháu không dám nói giữa cháu và Chu Dạ không có bất kỳ vấn đề nào, nhưng nếu hai người đã muốn ở cùng một chỗ, không ngừng cố gắng hòa hợp, khoan dung lẫn nhau, hiểu và bỏ qua cho nhau. Bác nói như vậy có đúng không ạ?” Hắn cũng không ngốc, đá quả bóng lại về chân cha cô.

Cha cô quay đầu nhìn cô một lát, nhẹ giọng nói: “Thi Thi, đây là chuyện chung thân đại sự của con, con nghĩ thế nào?” Chu Dạ nhìn tình hình này, biết đêm nay phải đưa ra kết quả cuối cùng, quyền lựa chọn đang ở trong tay mình, đáp án chỉ có thể là có hoặc không, không còn lựa chọn nào khác.

Ngẩng đầu nhìn hai người đàn ông trước mắt, một người đã ở bên cạnh cô tới khi trưởng thành, một người sẽ cùng cô vượt qua quãng đời còn lại, đột nhiên có chút cay cay, quyết định của cô có làm cho cha đau lòng hay không? Vệ Khanh căng thẳng nhìn cô, đè nén thanh âm, gọi: “Chu Dạ…”

Cô nhìn hắn mỉm cười, đối mặt với cha, thật lòng nói: “Cha, ý cha thế nào thì con sẽ làm theo như vậy.” Đương nhiên cha cô hiểu ý con gái, khe khẽ thở dài, gần như là không nghe thấy, nhìn con gái trưởng thành từ nhỏ tới lớn, giao cho một người đàn ông khác, trong lòng làm sao không buồn?

Hắn cầm tay hai người bọn họ, đặt cùng một chỗ, chân thành nói: “Vệ Khanh, bây giờ Chu Dạ còn trẻ, hoạt bát đáng yêu, hi vọng hơn mười năm sau cháu vẫn có thể nghĩ như vậy. Hai đứa ở chung một chỗ, phải có trách nhiệm với nhau, không chỉ có trách nhiệm với chính bản thân mình, mà còn phải quan tâm tới đối phương. Vệ Khanh, Chu Dạ còn ít tuổi, nhiều chuyện không hiểu, cháu phải dạy nó, nắm tay con bé cùng nhau đi về phía trước.”

Vệ Khanh gật đầu: “Xin bác hãy yên tâm, cháu sẽ làm như vậy.” Thái độ chân thành nắm tay Chu Dạ, cảm nhận rõ ràng trọng trách trên vai, cảm giác được vai trò của một người chồng. Hôn nhân khiến người đàn ông trưởng thành hơn, nhiệt huyết từ trong ra ngoài, làm người ta cảm phục.

Chu Dạ nghe xong, nước mắt rơi xuống mu bàn tay Vệ Khanh, nghẹn ngào kêu: “Cha…” Cha cô vẫn như trước, xoa xoa đầu cô, nói: “Thi Thi, từ nay về sau không thể tùy hứng như vậy, đã không còn nhỏ nữa, phải nghe lời, không thể hơi chút là nổi cáu.” Hai mắt Chu Dạ đẫm lệ, mơ hồ, liên tục gật đầu.

Cha cô nhìn cô, con gái mới mười chín tuổi đã phải rời khỏi mình, đúng là quá nhanh. Đột nhiên nói: “Thi Thi, nếu giờ mẹ con còn sống, nhất định cũng sẽ đồng ý.” Nói xong câu đó, ông chống tay lên thành ghế, đứng dậy: “Không còn sớm nữa, hai đứa cũng đi ngủ sớm đi.” Tập tễnh đi về phòng.

Chu Dạ nhìn bóng lưng hơi cúi của cha, nghĩ thầm, nhất định cha đang nhớ tới mẹ. Ngẩng đầu lên nói: “Vệ Khanh, chúng ta không cần đính hôn sớm như vậy có được không? Cha em chỉ có một mình, ông rất cô đơn.” Vệ Khanh lau nước mắt cho cô, thở dài: “Mỗi người đều có một cuộc sống riêng, em cũng vậy. Em thương cha em tới mấy, cũng phải tự đi trên con đường của mình, có phải không?” Cô cúi đầu, biết hắn nói đúng, không lên tiếng, nhưng trong lòng vẫn không thể bớt ưu thương.

Hôm sau, Vệ Khanh cười nói: “Thưa bác, cháu đã nói với cha mẹ cháu chuyện đinh hôn, cha mẹ cháu hi vọng lần này bác có thể cùng cháu về Bắc Kinh, tham dự lễ đính hôn của bọn cháu.” Vợ chồng Vệ lão tướng sau khi biết cha Chu Dạ đồng ý, đương nhiên rất vui vẻ, nhất là Vệ mẫu, ra sức thúc giục bọn họ mau chóng làm lễ. Hai người già để tỏ lòng thành ý, muốn làm một lễ đính hôn long trọng.

Chu Dạ cả kinh, vội vàng hỏi: “Cái gì mà lễ đính hôn? Sao em không biết?” Hắn cười nói: “Cha mẹ anh muốn mượn chuyện chúng ta, tụ họp bạn bè thân quen một chỗ ấy mà.” Cô nghe ra ý tứ trong lời hắn, chẳng phải là muốn mở tiệc đãi khách hay sao? Với địa vị nhà họ, không chừng còn muốn đăng tin lên báo. Rốt cuộc, có còn nghĩ để cho cô tiếp tục học hay không? Liền phản đối: “Vệ Khanh, em không muốn làm lễ đính hôn, chỉ cần cha mẹ anh và cha em đồng ý là được rồi.”

Dường như cha cô đêm qua ngủ không ngon, tinh thần hơi kém, nói: “Ý tốt của cha mẹ cháu, bác biết, nhưng bác cũng không tán thành việc gióng trống khua chiêng. Thi Thi vẫn còn đang đi học, chuyện làm lễ to tát như vậy chờ con bé tốt nghiệp rồi tính sau.” Vệ Khanh nghe ra, nếu muốn kết hôn còn phải chờ Chu Dạ học xong nghiên cứu sinh mới được, không khỏi lo lắng, nhưng lại không có cách nào khác, đành phải gật đầu đồng ý.

Mười chín tuổi vốn là độ tuổi sôi nổi nhất, vẫn còn quá trẻ để kết hôn.

Đối với đề nghị của cha cô, Vệ gia cũng hiểu. Vì chuyện chung thân đại sự của đôi trẻ, người lớn hai gia đình quyết định phải gặp nhau một lần. Vì cha cô còn đang bị thương, đi đứng không tiện, vì thế cha mẹ Vệ Khanh tự mình đi về phía nam, có thể thấy bọn họ rất coi trọng cuộc hôn nhân này.

Chu Dạ vô cùng căng thẳng, nghe thấy cha mẹ Vệ Khanh sắp tới, liền đứng ngồi không yên. Vệ Khanh trấn an cô: “Không có việc gì đâu, không phải em chưa từng gặp cha mẹ anh, lo lắng gì chứ?” Cô nói: “Nhưng mà không giống, lần này là ở nhà em. Em sợ làm không tốt, sẽ thất lễ.” Cô cố gắng nhẫn nại, dù sao vẫn chưa từng trải qua tình cảnh này. Vệ gia không phải gia đình bình thường, cô còn không biết nên sắp xếp thế nào.

Vệ Khanh ôm cô, cười: “Em căng thẳng gì chứ? Có chồng em ở đây, em cứ thoải mái đi…” Hết thảy mọi chuyện đều do Vệ Khanh xử lý, ra sân bay đón, đặt tiệc ở khách sạn, thực đơn… Tất cả chuyện vụn vặt, đều lo lắng chu toàn thỏa đáng, ngay cả quần áo cho cha cô đi gặp mặt cũng nghĩ tới.

Cô đi theo một bên, tựa đầu vào cánh tay hắn, nói: “Vệ Khanh, tới tận bây giờ em mới phát hiện ra, không ngờ anh lại cẩn thận như vậy.” Gặp chuyện bất ngờ, có thể bình tĩnh giải quyết. Chu Dạ dựa sát vào hắn, hoàn toàn dáng vẻ cô gái nhỏ. Vệ Khanh thấy cô nhìn mình bằng ánh mắt ngưỡng mộ, lòng tự tôn của đàn ông được đề cao chưa từng thấy, hôn cô, yêu chiều nói: “Đây là chuyện của đàn ông, em chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời là được rồi.”

Chu Dạ không nói gì, đúng là chủ nghĩa tự cao, vừa mới khen hai câu đã bay lên trời.

Ngày cha mẹ hai nhà gặp mặt, Chu Dạ và cha ăn mặc chỉnh tề, tới khách sạn chờ trước. Vệ Khanh tự mình ra sân bay đón cha mẹ. Tới trưa, cha mẹ Vệ Khanh tới, trò chuyện một lúc, đều ngồi xuống. Chu Dạ đứng dậy rót rượu, Vệ mẫu vội nói: “Thi Thi, con ngồi đi, để cho nhân viên phục vụ làm là được rồi.” Cha cô cười: “Không sao, con bé còn nhỏ, cứ để cháu nó rót đi.”

Vệ mẫu nghĩ thầm, thảo nào Chu Dạ lại hiểu biết lễ nghi như vậy, hóa ra là được cha mẹ dạy dỗ chu đáo.

Hai gia đình nói chuyện không thể không khen ngợi con cái, Vệ mẫu khen Chu Dạ thông minh lanh lợi, ngay cả Vệ lão tướng cũng nói vừa nhìn Chu Dạ đã thấy hài lòng. Nói tới mặt Chu Dạ đỏ ửng, ngượng ngùng kéo tay Vệ mẫu: “Mẹ, mẹ còn nói nữa, con không dám ngẩng đầu lên mất.”

Mọi người đều cười nhìn cô. Chu Dạ đỏ mặt nhìn cha mình, thấy ông cười, vì thế ngoan ngoãn nói: “Mẹ.” Sau đó lại gọi Vệ lão tướng quân: “Cha.” Hai ông bà cười gật gật đầu, vô cùng vui vẻ. Vệ mẫu vuốt tay cô, cười: “Ai nha, Thi Thi nhà chúng

Trang: [<] 1, 80, 81, [82] ,83,84 ,105 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT