watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12098 Lượt

ta rất hiểu chuyện, sau này đã là người một nhà cả rồi. Nào, cái này cho con…” nói xong, lấy ra một cặp vòng ngọc tím, là ngọc phỉ thúy, không lẫn tạp chất, vừa nhìn đã biết rất quý giá.

Vệ mẫu nói: “Mẹ biết những người trẻ tuổi tụi con không thích mấy thứ đồ cổ này, nhưng vòng ngọc này là tâm ý của cha mẹ, con hãy nhận lấy.” Quan niệm truyền thống của lão nhân gia là dùng ngọc làm vật đính lễ, hi vọng có thể mang tới cho bọn họ một cuộc sống hạnh phúc mỹ mãn.

Chu Dạ biết là không thể chối từ, liền nhận lấy, nói: “Mẹ, vòng rất đẹp, con thích lắm.” Liền đeo vào tay, rất vừa vặn, hiển nhiên được đặt làm riêng cho cô. Hành động này của cô khiến Vệ mẫu rất hài lòng, còn nói cô đeo rất đẹp.

Vệ Khanh cũng đi tới, nhíu mày nói: “Chu Dạ, hóa ra em rất hợp đeo vòng nha.” Vì hàng năm học vẽ, trên người tự nhiên có khí chất nghệ thuật, khi im lặng, rất đoan trang, thanh lịch. Chu Dạ lắc lắc tay, cười nói: “Đeo như này, mặc sườn xám nhìn mới hợp.” Đột nhiên cô nghĩ tới, sau này kết hôn, sẽ mặc sườn xám. Nhìn Vệ Khanh mỉm cười, kéo tay hắn xoa nhẹ, có cảm giác hạnh phúc không thể diễn tả bằng lời.

Vệ Khanh bị cô nhìn như vậy, giật mình, cúi đầu nói nhỏ bên tai cô: “Chỉ đeo không thôi càng đẹp hơn.” Ánh mắt nhìn chằm chằm vào quần áo trên người cô, không có ý tốt.

Chu Dạ hiểu ra, trừng mắt nhìn hắn, đẩy hắn ra, đoan chính ngồi thẳng người. Cái người này, cả ngày không biết suy nghĩ những gì, trong đầu toàn ý nghĩ hạ lưu!

Buổi chiều hôm đó, cha mẹ Vệ Khanh trở về. Bởi vì sắp khai giảng, hai ngày sau, Chu Dạ và Vệ Khanh cũng trở về Bắc Kinh.

[24">: Nguyên văn: Nam nhi tất hạ hữu hoàng kim, chích quỵ thương thiên hòa nương thân. (Nam nhi dưới gối có hoàng kim, chỉ quỳ trước trời cao cùng thân mẫu.)

Nam nhi tràn đầy nhiệt huyết, chỉ báo đến nước nhà cùng nhân dân.

Ý chí phải kiên cường, không được a dua nịnh hót. Cổnhân đối với lễ quỳ lạy vô cùng để tâm coi trọng, nhất là với những kẻ có cốt cách nam nhi, lại càng không được tuỳ tiện hành địa lễ với kẻ khác. Ý nghĩa ban đầu của câu này là nam nhi quỳ gối cũng như hoàng kim (vàng) trân quý bảo vật như nhau, không được tuỳ tiện quỳ lạy người khác. Xung đột

Edit: Ishtar

Học nghiên cứu sinh ngày nào cũng vậy, quanh quẩn giữa phòng vẽ tranh, canteen, kí túc, không khác trước kia là bao. Chu Dạ học vẽ tranh sơn dầu, thuộc dạng mỹ quan độc đáo tinh khiết, nhưng tài liệu học rất đắt đỏ. Tuy cô được miễn học phí, hàng tháng còn có trợ cấp, nhưng vẫn không thể không đi làm thêm. Vì cha cô bị thương mà công việc trợ giảng của cô bị gián đoạn. May mà giáo sư tới tìm cô, nói mở rộng trung tâm, đang cần gấp nhân viên, hỏi cô có rảnh đi dạy hay không. Cô liền gật đầu đồng ý.

Ở kí túc còn có một cô gái khác từ tỉnh ngoài vào nhập học, cũng không dễ dàng gì, tên là Lục Đan, đeo gọng kính đen, buộc tóc đuôi ngựa, tính tình hướng nội, gặp người khác chỉ mỉm cười, không thích nói chuyện. Lục Đan có người thân ở Bắc Kinh, cuối tuần đều về nhà cậu chơi. Chu Dạ vừa gặp cô đã thấy thích, cô không hút thuốc lá, không uống rượu, cũng không nấu cháo điện thoại, im lặng đọc sách mỹ thuật, cảm thấy cuộc sống trong trường vô cùng hài lòng, cuộc sống từ nay về sau rất thoải mái.

Gần đây Vệ Khanh rất bận, gọi điện nói đang cố gắng kiếm tiền nuôi vợ. Chu Dạ vừa tức vừa buồn cười, nói: “Ai cần anh nuôi chứ, em có thể tự kiếm tiền.” Đắc ý nói cho hắn biết, một ngày làm trợ giảng, kiếm được vài trăm tệ, cuộc sống rất thoải mái. Đối với tiền bạc, cô không tham muốn quá nhiều, đủ dùng là được rồi, đương nhiên thỉnh thoảng cũng muốn mua một hai thứ đồ xa xỉ. Vệ Khanh cười mắng cô không có tiền đồ.

Cô bất mãn nói thầm: “Người anh toàn mùi tiền thì có tiền đồ đấy! Ai bảo em không có tiền đồ, tương lai em sẽ là một tiểu Trần Dật Phi.” Cô còn trẻ, có nhiều tư cách, nên mới dám ăn nói hàm hồ như vậy. Tranh của Trần Dật Phi đều được ca ngợi trong và ngoài nước, vận dụng kĩ xảo hội họa phương Tây, kết hợp với thần vận tác phẩm phương Động, sự kết hợp hìa hòa ấy, có thể nói là một người vô cùng quan trọng trong giới hội họa đương đại. Cô rất ngưỡng mộ, coi ông ta là thần tượng.

Vệ Khanh nghe xong, cười nói: “Được, được, tương lai Chu Dạ nhà chúng ta vừa mới thành danh, cả thế giới đều biết, anh làm ông xã đi theo chắc cũng hưởng sái được ít hào quang nhỉ?” Còn nói: “Nói đến Trần Dật Phi, năm đó ở Thượng Hải, còn từng gặp qua ông ta, là một người rất có khí chất nghệ thuật.” Cô cảm khái nói: “Thật tiếc là trời đố kị người tài, qua đời sớm quá.”

Vệ Khanh thấy cô thổn thức không thôi, cười nói: ‘Em đó, nghe bình thư (một hình thức văn nghệ dân gian TQ, khi kể một câu chuyện dài dùng quạt, khăn làm đạo cụ) mà rơi lệ, thay người xưa lo lắng. Có tâm tư rảnh rỗi như vậy, thà đi ra ngoài ăn cơm cùng chồng em còn hơn.” Cô lắc đầu: “Không được, buổi chiều em còn phải tới lớp dạy vẽ. Rất nhiều người muốn thi vào khoa mỹ thuật tạo hình trường em, bởi vậy có rất nhiều học sinh.”

Hắn bất mãn: “Em chỉ là một sinh viên, tại sao còn bận hơn cả một ông chủ như anh?” Vất vả lắm hắn mới có thời gian rảnh, gọi cô đi ăn cơm, cô

lại liên tục từ chối. Chu Dạ đau khổ nói: “Em không nói sai mà, em đang đi học mà… người ta còn cố gắng học tập, cố gắng làm việc thì có gì sai cơ chứ…” Hắn bất đắc dĩ nói: “Nhưng em cũng không thể vất chồng em sang một bên, mặc kệ như thế chứ?”

Cô vội nói: “Đâu có! Lần nào em gọi điện cho anh, không phải anh nói đang họp, chuẩn bị đi công tác hay sao, anh còn dám làm kẻ xấu đi báo án trước à?” Hắn đầu hàng: “Được, được, chúng ta coi như hòa, không nói chuyện này nữa. Anh với em nói chuyện nghiêm túc, chủ nhật tuần sau anh đi dự đám cưới của một người bạn, em đi chung với anh đi, đến lúc đó cũng đừng nói không rảnh, càng đừng nói là quên mất lời anh.”

Càng vào ngày nghỉ, cô càng lấy cớ đi dạy, nhưng cũng không thể tiếp tục từ chối hắn, lần trước cô đã cố ý trốn một lần làm hắn không vui. Đành phải rầu rĩ nói: “Được rồi, em sẽ nói chuyện với giáo sư, xin nghỉ một hôm.” Từ khi xác định rõ ràng quan hệ hai người, thỉnh thoảng hắn đi tham dự trường hợp gì đó, lại thích lôi cô đi cùng, trước mặt mọi người thoải mái giới thiệu cô là vợ chưa cưới. Vệ Khanh cũng là muốn cô sớm thích ứng với những trường hợp xã giao như vậy.

Một hai lần, cô còn cảm thấy mới mẻ đi chơi cũng được, long trọng phô trương, trai thanh gái lịch, nước hoa quyến rũ, rượu và đồ ăn ngon. Nhưng càng đi nhiều, cô càng thấy không thoải mái. Bạn bè của Vệ Khanh, trong miệng không phải là những đường lối buôn bán thì cũng nói đùa cợt những chuyện cô nghe không hiểu, không vui. Cô không hiểu gì cả, ngay cả một đề tài đơn giản cũng không có, đành phải mặc kệ, giống như một cái bình hoa, đứng ở một bên ngây ngô cươi. Xa lạ như vậy, cô cảm thấy không được tự nhiên mà Vệ Khanh thì lại như cá gặp nước.

Cô buồn bực, chênh lệch giữa hai người lại rõ ràng như thế.

Chu Dạ chuẩn bị xong giáo án, xách đồ đi tới lớp dạy vẽ. Giáo sư bố trí cho cô dạy ở trường luyện thi, phần lớn học sinh đều có trình độ vẽ nhất định, đều muốn thi vào đại học chính quy tiếp tục học tập. Bởi vì kì thi tuyển sinh cũng sắp đến, vì thế trường luyện thi đông kín người, không thể không mở thêm quy mô giảng dạy.

Trên danh nghĩa là trợ giảng, nhưng thực ra đã là một giáo viên hẳn hoi. Bình thường giáo sư của cô chỉ giảng lý luận hội họa, dặn dò vài kỹ xảo cần chú ý, sau đó Chu Dạ minh họa cho mọi người, hướng dẫn cô trong quá trình giảng dạy làm thế nào để có một bức phác họa hoàn hảo, chỗ nào cần đặc biệt chú ý. Sau khi thấy cô đã tích lũy được không ít kinh nghiệm, trực tiếp giới thiệu với học sinh: “Đây là cô giáo Chu Dạ, từ nay về sau sẽ giảng dạy cho các em, hi vọng mọi người tích cực phối hợp để cô giáo Chu hoàn thành công tác.”

Chu Dạ nhìn thấy phía dưới có mấy chục ánh mắt nhìn cô chằm chằm, lần đầu tiên đơn độc chống đỡ đại cục, khó tránh có chút bối rối. Ra vẻ trấn tĩnh, nói: “Xin chào mọi người, chúng ta bắt đầu học bài.” Cũng không quan tâm có ai chú ý nghe hay không, còn thật sự hoàn thành trách nhiệm của một giáo viên.

Đa phần những người này đều đã thi vào trường cao đẳng, chỉ nhỏ hơn Chu Dạ một, hai tuổi, tuổi trẻ lông bông, kiêu ngọa vô cùng, không coi ai ra gì, ngay từ đầu đều coi thương cô, cố ý ồn ào, lớp học hỗn loạn. Chu Dạ cũng không tức giận, chứng minh thực lực bản thân, trước mặt bọn họ hoàn thành một bức tranh lớn. Người trong nghề vừa ra tay, vừa nhìn đã biết, thế mới trấn áp được bạo động bên dưới, mọi người ngoan ngoãn nghe lời.

Một học sinh đứng bên cạnh cô, líu ríu hỏi: “Tiểu giáo sư, tại sao cô lại vẽ cậu bé này ăn mực như vậy?” Học sinh ở đây rất nghịch ngợm, thấy cô còn trẻ, đều gọi cô là “tiểu giáo sư”. Cô cười: “Đây là lạt ma, lần trước tôi tới Vân Nam, ở trong một ngôi chùa đã nhìn thấy cậu bé này, nên đã vẽ một bức.” Cầm lấy bút vẽ, tiếp tục hoàn tất những chi tiết chưa xong.

Nửa ngày sau, cảm thấy trời tối dần, ngẩng đầu lên, không ngờ đã chạng vạng tối. Bỗng nhiên có người đứng dậy, bật công tắc trên tường, cả phòng học sáng

Trang: [<] 1, 81, 82, [83] ,84,85 ,105 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT