|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
thuật tạo hình, liên tục nói: “Thảo nào khí chất cao nhã, phẩm vị độc đáo, đối với màu sắc lại mẫn cảm như vậy, hóa ra là đụng phải người trong nghề. Chu tiểu thư ăn mặc như vậy, chắc chắn trấn áp toàn bộ.”
Vệ Khanh lại không muốn, nhìn cô nhíu mày, mặt mày cau có liên tục nói: “Đổi đi, đổi đi.” Chỉ riêng việc lộ cặp đùi ra thế kia đã khiến hắn chảy nước miếng, đầu óc mơ màng, huống chi là những gã đàn ông khác. Mặc như vậy, là muốn trêu hoa ghẹo nguyệt có phải không?
Chu Dạ lại không thích, nói: “Không đổi, em thích cái áo sơ mi này, trắng đen phối hợp với nơ bướm đen, đang có trào lưu đấy.” Vệ Khanh không thương lượng: “Mặc kệ trào lưu gì đi nữa, thay ngay cái quần ra cho anh, từ nay về sau không cho phép ăn mặc như vậy.” Giọng điệu kiên quyết.
Nhân cơ hội này, cô cò kè mặc cả. “Muốn em đổi cũng được, nhưng từ nay về sau, phải để em tự lựa đồ, anh không cần can thiệp lung tung, em tự mình biết chừng mực.” Đây là mục đích của cô, lấy lùi để tiến.
Vệ Khanh đau đầu không thôi, bất đắc dĩ gật đầu, “Được được được, mau đi thay đi, đừng dài dòng nữa.” Nhìn thấy mấy gã bên cạnh cứ nhìn chằm chằm chân cô, đã muốn móc mắt bọn họ ra rồi. Chu Dạ giành được thắng lợi, lặng lẽ làm dấu chiến thắng, đắc ý dào dạt, đổi một chiếc quần bò dài, che khuất cảnh xuân.
Ép buộc đến ép buộc đi, cuối cùng Vệ Khanh vẫn thất bại.
Khi hai người tới khách sạn, mọi người đã tới đông đủ. Tất cả cười đùa: “Vệ thiếu, sao lại tới muộn như vậy, phạt uống ba chén!” Hôn lễ lớn, người đến người đi, khách đông, bao hạ toàn bộ tầng lầu. Có người không biết hỏi thăm về Chu Dạ, nghe nói là vợ chưa cưới, cười nói: “Ai nha, Vệ thiếu phong lưu phóng khoáng, ngọc thụ lâm phong của chúng ta cuối cùng cũng lãng tử quay đầu, thật đáng mừng nha! Bao giờ cho tụi em ăn cỗ vậy? Lúc uống rượu mừng cũng đừng quên mời anh em nhé!” Ngoài trừ chú rể và cô đâu, tất cả đều đua giợn bọn họ.
Nói cười thoải mái, khiến Chu Dạ xấu hổ, tìm cớ chạy ra ngoài ban công. Bạn bè Vệ Khanh vui đùa quá mức, cô nghe không lọt tai. Đang lúc nhìn ngắm phong cảnh bên ngoài, lại có người đẩy cửa kính đi tới chỗ cô.
Chu Dạ quay đầu, âm thầm tán thưởng, đại mỹ nhân nha, dáng người cao gầy, đi giầy ba phân, chầm chậm đi tới, phong thái yểu điệu. Làn da mịn màng, mái tóc tùy ý buông trên vai, càng lộ ra khuôn mặt xinh đẹp như hoa đào, nhưng lại nhìn Chu Dạ với ánh mắt lạnh lùng.
Chu Dạ quay đầu nhìn, phía sau không có người, cô lại không biết cô ta, sao cô ta lại dùng ánh mắt hận thù này nhìn cô nhỉ? Cô gái đứng ở trước mặt Chu Dạ, nhìn từ đầu tới chân, cười lạnh một tiếng, nhíu mày nói: “Tôi cứ tưởng vợ chưa cưới của Vệ Khanh xinh đẹp động lòng người, khuynh quốc khuynh thành cơ đấy. Hóa ra cũng chỉ bình thường thôi, chẳng có gì đáng chú ý cả.”
Chu Dạ giận tím mặt, biết là nợ phong lưu của Vệ Khanh, tà tà dựa vào cửa sổ, không nhanh không chậm nói: “Đúng vậy, cũng không có gì nổi bật, chỉ có tuổi trẻ mà thôi.”
Khiến cô ta trợn mắt nhìn, Chu Dạ cũng trừng mắt nhìn lại, đối chọi gay gắt, không hề nhường nhịn. Tưởng cô còn ít tuổi nên muốn bắt nạt sao, đừng có nằm mơ. Chu Dạ cô cũng không phải là thiện nam tín nữ!
Đối đãi với bạn bè giống như gió xuân ấm áp, đối đãi với kẻ địch giống như gió thu vô tình cuốn lá vàng.
[25">: đánh cá ba ngày nhưng lại phơi lưới hai ngày, ý chỉ làm ăn chểnh mảng, lười biếng.
ó Lẽ Là Yêu – Chương 42
Gửi lúc 15:56 ngày 14/01/2014
Tình địch
Edit: Ishtar
Vệ Khanh quay đầu không thấy Chu Dạ đâu, đi khắp nơi hỏi thăm, tìm ra tới ban công, lầu bầu: “Sao em lại chạy ra đây, làm anh đi tìm mãi?” Chu Dạ lạnh lùng nhìn hắn, trong lòng tràn đầy lửa giận, chờ xem kịch vui.
Vệ Khanh ngạc nhiên trước thái độ của cô, chờ tới khi đến gần mới nhìn rõ cô gái quay lưng về phía hắn, giật mình, thốt lên: “Tiết Tư!” Cảm thấy có phần thất lễ, vội cười nói: “Anh không biết em đã về nước.” Trộm quan sát Chu Dạ, thấy sắc mặt cô không tốt, đang cười lạnh nhìn mình, thầm kêu không ổn rồi, không biết vừa rồi Tiết Tư nói những gì, lại chọc cô tức giận.
Cô gái tên Tiết Tư kia xoay người lại, nhìn Vệ Khanh cười như không cười: “Vệ thiếu, sao đính hôn mà cũng không thông báo với em một tiếng? Tình bạn của chúng ta năm đó, cũng không tới mức xa lạ như vậy chứ?” Ý trong lời nói khiến Vệ Khanh xấu hổ, vội nói: “Tiết Tư, lâu rồi không gặp, bỏ qua được không?” Tiết Tư cười lạnh: “Ý anh là sao?”
Vệ Khanh dừng một chút, nói: “Tiết Tư, dù sao đi nữa, chuyện quá khứ hãy để nó trôi qua.” Nói với Tiết Tư, nhưng ánh mắt lại nhìn Chu Dạ, cho thấy là đó là chuyện quá khứ. Tiết Tư thờ ơ lạnh nhạt, thấy hắn có bạn gái nhanh như vậy, giận không tả xiết, nói: “Vệ thiếu, cuối cùng em cũng đã về, anh không định mời em uống một chén sao?” Vệ Khanh miễn cưỡng cười, đổi chủ đề: “Hai bác vẫn khỏe chứ?”
Tiết Tư nhíu mày: “Nếu anh đã quan tâm như vậy, sao không tự mình tới nhà em?” Hắn thấy người cô toàn gai, nói một câu là đâm thọc một câu, biết điều im miệng. Đi tới, kéo tay Chu Dạ nói: “Ra ngoài lâu như vậy có mệt lắm không? Đi vào ngồi một lát đi.” Chu Dạ không hất tay hắn ra, ngoan ngoãn đi theo hắn. Có thể coi như đóng cửa tự xử lý, không thể tha thứ cho hắn.
Tiết Tư nhìn bọn họ tay trong tay, lạnh lùng nói: “Vệ Khanh, anh vẫn tuyệt tình như trước kia! Anh đã quên bài học rồi phải không?” Mắt nhìn Chu Dạ. Vệ Khanh xoay người trừng mắt với cô. “Tiết Tư, những việc gì không nên nói thì đừng nói, chuyện cũ bỏ qua đi. Những chuyện năm đó, đều đã qua lâu như vậy, cứ nhắc lại mãi làm gì? Thấy em trở về, anh rất vui. Nếu em muốn, anh và Chu Dạ lúc nào cũng rộng cửa đón em tới nhà ăn cơm.”
Hắn biết trong tình huống này, nhất định phải tỏ rõ lập trường, nếu không, sẽ hỏng hết. Qur nhiên, Chu Dạ nghe xong những lời này, bực bội đã tiêu tan rất nhiều. Đầu óc của hắn cũng không có vấn đề gì, vẫn còn biết ai là bạn gái hắn.
Tiết Tư tái mặt. “Vệ Khanh, anh đừng khinh người quá đáng! Đừng tưởng đã đính hôn rồi thì có thể vô tư, còn chưa thể nói chính xác xem hai người có thể ở chung một chỗ với nhau hay không? Tôi sẽ mở to mắt ra nhìn xem, thế sự biến ảo khó lường, các người đừng có vội vui mừng quá sớm, làm trò cười cho thiên hạ!” Khoanh tay đứng ngạo nghễ, khiêu khích nhìn Chu Dạ. Cho dù bọn họ đã đính hôn thì sao, một tờ giấy hôn ước cũng không thể giữ nổi một công tử phong lưu thành tính như Vệ Khanh.
Đương nhiên Vệ Khanh chẳng thèm để ý tới mấy lời vớ vẩn của cô ta, nhưng Chu Dạ lại thiếu kiên nhẫn, hai tay xiết chặt, tức chết cô mất thôi, dám trèo lên đầu cô giễu võ dương oai à, thị khả nhẫn thục bất khả nhẫn [26">! Lắc đầu, cười ngọt ngào: “Chị Tiết, nói nhiều như vậy, chắc chị khát nước lắm nhỉ? Có muốn uống nước không?” Trong tay đang cầm đồ uống, chậm rãi đến gần, dừng trước người cô ta, ánh mắt nguy hiểm, miệng ly hơi nghiêng, nhìn thấy sẽ đổ vào trên người cô ta.
Tiết Tư cũng chẳng phải loại người hiền lành, đứng vững như núi, nhìn cô nhíu mày, ngón cái và ngón giữa tay phải dùng sức một chút, đánh tách một cái, ngón tay vuốt vuốt sợi tóc ngắn trên trán cô: “Em gái, làm chuyện sai quấy không phải bị phạt đơn giản đâu.” Ánh mắt lạnh dần, tay giơ lên túm lấy vai trái Chu Dạ, lực rất mạnh.
Chu Dạ cố đứng vữn, gắng nhịn đau không kêu ra tiếng. Vệ Khanh kêu to: “Chu Dạ, không được làm càn!” Cô biết người ta lợi hại, đại trượng phu co được duỗi được, miệng ly vừa chuyển, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch, sau đó đặt trên thành lan can, động tác tao nhã, không hề chật vật. Phì, có ai không biết giả vờ giả vịt!
Tiết Tư bất ngờ, thấp giọng nói: “Coi như cô thức thời!” Khuôn mặt khinh thường nhìn cô. Chu Dạ hùng hồn nói: “Phì, chị Tiết, chị lấy mạnh hiếp yêu, cũng không biết xấu hổ mà còn đắc ý!” Bỗng nhiên Tiết Tư cười rộ lên, nhìn Vệ Khanh nói: “Vệ Khanh, bạn gái nhỏ của anh cũng lanh lợi đấy, làm cho anh đau đầu không ít nhỉ?” Đẩy cánh cửa kính, chuẩn bị rời đi, lại quay đầu nói: “À, đúng rồi, Vệ Khanh, việc này còn chưa xong đâu! Có ơn báo ơn, có thù báo thù, kị lư khán xướng bản, tẩu trước tiêu [27"> đi!”
Bỏ lại ngọn núi lửa Chu Dạ sắp bùng nổ.
Vệ Khanh căng thẳng nhìn cô: “Chu Dạ, em hãy nghe anh nói, anh và cô ta không có gì hết. Cô ta chỉ không muốn anh được sống yên ổn mà thôi.” Cô lạnh lùng nhìn hắn: “Bỏ tay ra!” Trán Vệ Khanh túa mồ hôi lạnh, giải thích: “Chu Dạ, năm đó, Tiết Tư…”
Chu Dạ hét: “Bỏ tay ra! Ai thèm nghe chuyện phong lưu năm đó của anh!” Hung hăng đẩy Vệ Khanh ra, cởi cái nơ xuống, cúi đầu nhìn vai trái, vẫn còn vết tay đỏ bầm, nhíu mày: “Cô ta định làm gì chứ?” Lực mạnh như vậy? Vệ Khanh mới biết vừa rồi đụng trúng chỗ đau của cô, vội hỏi: “Em không sao chứ?” Nhìn thấy đỏ như vậy, cũng không vấn đề gì, cười khổ: “Cô ấy giống chị dâu anh, xuất thân trong quân đội.”
Chu Dạ thầm chửi một tiếng, sao lại xui xẻo như vậy? Lại đụng trúng một kẻ võ biền? Xoa bả vai, kêu: “Anh trêu chọc phụ nữ lắm vậy?” Hắn yếu ớt nói: “Anh đâu có trêu chọc gì cô ấy…, em cũng thấy đáy, rõ ràng là cô ta tới quấy rối…” Cô tức giận, hừ một tiếng: “Anh không làm sai chuyện gì, người ta lại
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




