|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
thổ lộ như vậy, tìm lầm đối tượng. Anh cũng biết tính cách của em, cố chấp mà kiên định, không vì mấy câu nói của anh mà dễ dàng thay đổi. Anh tới tìm em, đơn giản là muốn em không đi quấy rầy người trong lòng anh, Nhưng, trước khi kịch hạ màn, tốt nhất anh nên làm cho em tâm phục khẩu phục.” Xoay người rời đi.
Cô vốn không có hứng thú gì với Chu Dạ, nhưng lần này thấy Vệ Khanh thật lòng như vậy, hiếu kỳ muốn biết cô gái đó có gì hấp dẫn. Lần trước nhìn thấy cô ta hạnh phúc rúc bên người Vệ Khanh, trước mặt mọi người, Vệ Khanh giới thiệu cô ta là vị hôn thê của mình, trong mắt tràn đầy yêu thương, khiến cô khó chịu, vì thế cố tình gặp mặt. Nhìn cũng không có gì nổi bật, vẫn là trẻ con. Đến lúc đối đầu mới biết tính cách cô nhỏ mạnh mẽ, là một con mèo hoang nhỏ. Không ngờ Vệ Khanh lại có sở thích như vậy.
Thực ra, chuyện giữa Vệ Khanh và Tiết Tư cũng không nói rõ là ai có lỗi với ai. Chuyện tình cảm nam nữ, hợp thì bên nhau, không hợp thì chia tay, đều là người trưởng thành, không ai có thể bắt buộc được ai. Chẳng qua năm đó vì mối quan hệ giữa hai gia đình, chia tay trong đau khổ, ồn ào hỗn loạn, nhất thời không dứt ra được. Tiết Tư cảm thấy thể diện mất sạch, tính tình lại cứng rắn, quyết định ra nước ngoài. Cô vẫn không nuốt nổi cơn hận này, tình yêu đã mất nhưng hận thù chưa tan.
Không thể không thừa nhận, chẳng qua cô chỉ có chút ghen tị mà thôi, ghen tị bọn họ có thể hạnh phúc vui vẻ bên nhau, chướng mắt như vậy, làm cho cô tức giận bất bình. Dựa vào đâu mà một người như Vệ Khanh lại có thể hạnh phúc như vậy? Bởi vậy mới cố tình trêu tức, trả thù Vệ Khanh, trả thù hắn năm đó hoa tâm lạnh lẽo. Ít nhất, cũng muốn làm cho hắn lúng túng, không thể sống yên ổn một thời gian.
Ít nhiều gì cũng còn vương chút tình cảm, hận thù chưa tan.
Thực ra cô cũng không có ý định làm gì cả, làm nhục Chu Dạ, cũng không có tác dụng gì. Nhưng hôm nay nói chuyện với Vệ Khanh, lại khiến cho cô cảm thấy có hứng thú. Cô rất muốn biết dạng con gái nào lại có thể khiến Vệ Khanh lãng tử quay đầu, từ nay về sau chung thủy suốt đời.
Lòng dạ phụ nữ luôn hẹp hòi như vậy.
Chờ cho vết bầm biến mất, cơn giận của Chu Dạ cũng không còn nữa. Cũng thấy chẳng hay ho gì, có mắt không nhìn thấy Thái Sơn, coi như học được một bài học, sau này khôn ngoan nhìn xa trông rộng là được. Lần nay cô cũng phải rút kinh nghiệm, ai bảo cô tự nhiên chọc người ta trước, là lỗi của cô. Cùng lắm thì từ nay về sau, gặp cô ta thì cô đi đường vòng cũng được. Lần này đúng là lật thuyền trong mương [28">, nhưng thôi, cho qua, quay đi quay lại tiêu tan. Chẳng qua chưa chịu tha thứ cho Vệ Khanh, muốn cho hắn một bài học, cho chừa đi.
Nhưng sự việc không như cô mong muốn, buổi chiều thứ bảy, Chu Dạ đang dạy vẽ, giúp bọn họ vẽ phác họa. Bỗng nhiên điện thoại vang lên, dãy số lạ, cô đi ra ngoài hành lang nghe máy: “Alo, xin hỏi ai vậy?” Truyền tới một giọng nữ sắc bén: “Chu Dạ, hi vọng vẫn còn nhớ tôi chứ?”
Chu Dạ ngạc nhiên, nhất thời không nhớ ra. Tới tận khi ngươi kia nói: “Cô và Vệ Khanh vẫn ổn chứ? Không cãi nhau, mâu thuẫn gì chứ?” Giọng điệu trào phúng, dáng vẻ chờ xem náo nhiệt. Chu Dạ mới nhớ ra Tiết Tư! Cáo chúc tết gà, không có ý tốt! Đẩy điện thọa ra xa, cố gắng điều hòa hơi thở, gắng trấn tĩnh nói: “Thật ngại quá, chị Tiết, đã để chị thất vọng rồi.”
Cô ta nói: “Không sao, Chu Dạ, tôi chẳng thất vọng, ngược lại còn rất vui vẻ. Nếu đã là tình địch, không bằng gặp mặt thì sao nhỉ?” Chu Dạ không đoán ra trong hồ lô của cô ta có bán thuốc gì: “Chị Tiết, tôi không rảnh rỗi giống chị, chị muốn gặp tôi, e là phải hẹn trước.” Tiết Tư nghe xong, nhíu mày: “Chu Dạ, cô rất có cá tính, vậy tôi sẽ làm như cô mong muốn.” Nói xong, cúp máy.
Chu Dạ không hiểu gì cả, có ý gì vậy? Sao cô nghĩ mãi mà không hiểu ra. Chẳng lẽ bà chị này tới thời kỳ tiền mãn kinh?
Đợi tới lúc tan học, Tiết Tư thần thông quảng đại tìm tới cửa. Rốt cuộc Chu Dạ cũng hiểu ra. Người phụ nữ này đúng là quá khinh người! Xắn tay áo đi tới, chuẩn bị đại náo. Đánh nhau thì đánh nhau, cô cũng không phải chưa từng trải qua. Ai sợ ai chứ?
[26">: cái gì có thể nhẫn nhịn chứ việc này không thể nhẫn nhịn được.
[27">: Cưỡi lừa xem hát, nhẩn nha mà xem. Cứ để xem diễn biến thế nào, rồi mới đưa ra kết luận. Cứ để đó xem sao.
[28">: thành ngữ TQ, thuyền đi trong mương chắc chắn không thể bị lật nhưng thế mà lại lật, hàm nghĩa chuyện không thể xảy ra lại xảy ra, ám chỉ xui xẻo, xúi quẩy >Có Lẽ Là Yêu – Chương 43
Gửi lúc 15:58 ngày 14/01/2014
Giận dữ
Edit: Ishtar
Nhưng động tác kế tiếp của Tiết Tư lại làm cho cô ngạc nhiên. Cô ta khách khí vươn tay, cười tủm tỉm: “Bạn học Chu Dạ, nhìn thấy em thật vui vẻ.” Dáng vẻ chị em thân thiết. Thay đổi thái độ cũng quá nhanh đi, Chu Dạ giật mình đứng ngây ra không kịp phản ứng, một lúc sau mới vương tay, máy móc nói: “Xin chào, bạn Tiết.” Cô cứ tưởng tượng rằng Tiết đồng chí sẽ nghiêm túc nói chuyện, vì cô ấy xuất thân trong quân ngũ, dường như rất giỏi võ, nhưng dưới thái độ như vậy thì lại không kịp phản ứng, buột miệng nói thành bạn Tiết, suýt chút nữa bị tắc mồ hôi mà chết.
Tiết Tư nhìn cô, cười hì hì thành tiếng, nghiêm túc nói: “Bạn học Chu Dạ, cảm ơn em đã khen ngợi, tôi rất cảm ơn.” Tầm tuổi này của cô mà vẫn có người coi như bạn học, xem như trẻ đi vài phần. Nói thật, cô cứ nghe Chu Dạ gọi mình là chị Tiết, mặc dù không so đo nhưng vẫn cứ cảm thấy buồn phiền.
Không khí hòa hoãn, Chu Dạ tò mò hỏi: “Tiết tiểu thư, làm sao chị biết tôi ở đây vậy?” Ngay cả chỗ nàng đi học cũng tìm được, bản lĩnh cao thật đó. Tiết Tư nhíu mày: “Bắc Kinh này rộng bao nhiêu chứ? Muốn tìm một người nổi tiếng có gì khó khăn?” Thản nhiên nói bừa.
Mặc dù thái độ của Chu Dạ đã hòa hoãn hơn, nhưng địch ý vẫn chưa tan: “Tiết tiểu thư, chị tìm tôi có việc gì sao?” Tiết Tư cười, giống như hoa nở mùa xuân, xinh đẹp như vậy, ngay cả Chu Dạ cũng cảm thấy hút hồn, chậm rãi nói: “Bạn học Chu Dạ, chẳng lẽ em không muốn biết quá khứ của tôi và Vệ Khanh sao? Chắc chắn anh ta không hề thẳng thắn nói ra phải không?”
Chu Dạ trầm mặt xuống, cảm thấy bị lừa gạt, hóa ra cô ta tới lừa gạt cô làm trò vui. Lạnh lùng nói: “Đó là chuyện quá khứ của Vệ Khanh, không có gì hay để mà kể.” Cảm thấy không hạ xuống được, còn nói: “Ai chẳng có một thời nông nổi, ngay cả tôi cũng có.” Cô chỉ giả vờ vậy thôi, chứ nếu so cô với Vệ Khanh, cô chỉ là một tờ giấy trắng! Nhưng trường hợp này muốn nói gì chẳng được, ai bảo hiện giờ cô là người của hắn. Vệ Khanh này, đợi lúc gặp mặt xem cô trừng phạt hắn thế nào!
Tiết Tư cười: “Đúng là ôn nhu hiền lạnh, hiểu biết, thảo nào Vệ Khanh lại thích.” Chu Dạ giận tới mức suýt nội thương, không khách khí nói: “Nếu hôm nay chị tới đây muốn gây chuyện với tôi, tốt nhất là quên đi, nơi này tôi quen thuộc hơn.” Ý của cô là, nơi đây là địa bàn của cô, tốt nhất đừng động thủ. Có điên mới để ý của cô ả, mặc kệ cô ta, đi vào phòng học thu dọn giáo án, dụng cụ vẽ tranh. Động tác mạnh bạo, khiến người ngồi sau giá vẽ kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn cô.
Không ngờ Tiết Tư đi theo vào, hai tay khoanh trước ngực, lười biếng nhìn cô: “Tôi ăn no không có việc gì làm, tìm cô chơi một chút, chính là có thứ muốn cho cô xem.” Nói xong, lấy điện thoại ra, quơ quơ giữa không trung. Vừa nhìn đã biết chả có gì tốt, Chu Dạ cũng không ngẩng đầu lên, cứng rắn nói: “Tôi không có hứng thú.” Tiết Tư lại gần, một tay gõ gõ lên bục giảng: “Thật sự không muốn xem là cái gì sao? Có thể là một bí mật gì đó dùng để giao dịch đó.” Đặt điện thoại lên bàn. Sở dĩ cô ta dùng điện thoại chứ không dùng ảnh chụp là vì cố ý muốn dụ dỗ Chu Dạ.
Dù sao Chu Dạ vẫn còn trẻ tuổi, tính hiếu kỳ cao, không nhịn được liếc mắt một cái, sắc mặt thay đổi, giận tím mặt, nếu là hình của Vệ Khanh và cô thì cũng vậy thôi, đúng là hắn cùng đủ loại phụ nữ khác nhau chụp ảnh, dịu dàng, ngọt ngào, lạnh lùng, cao quý, nóng bỏng khêu gợi… Vệ Khanh phong lưu hoa tâm, biết là một chuyện, tận mắt nhìn thấy lại là chuyện khác. Hiện giờ cô mới hiểu vì sao người xưa có câu “tức sùi bọt mép”, cô cảm giác đỉnh đầu sắp bị đốt chín, ngọn lửa cứ lách tách vang lên đâu đó.
Vất thứ gì đó đang cầm trong tay “bốp” một tiếng ném xuống đất, chống nạnh nói: “Tiết Tư, đừng tưởng tôi sợ chị, có giỏi thì đấu trực tiếp đi. Chị đi châm ngòi nổ, phá hoại tình cảm người khác, tôi nguyền rủa tương lai chị đoạn tử tuyệt tôn!” Chu Dạ mắng cũng đủ âm hiểm độc ác đi.
Tiết Tư chuẩn bị trước mà đến, đâu cần so đo với cô, nhíu mày nói: “Vấn đề gia đình tôi, không cần cô phải lo lắng. Đúng rồi, ảnh chụp kia cô không cần nhìn lại sao? Tương lai trở mặt, dùng để làm bằng chứng đối chất cũng tốt lắm.” Chu Dạ lạnh lùng nhìn cô ta, thủ đoạn của người phụ nữ này không chỉ cao minh bình thường, không đánh mà thắng, giết người lúc nào không biết. Bỗng nhiên cầm điện thoại lên, dùng sức ném đi, đập bốp vào tường, vỡ nát. Chu Dạ còn chưa hết giận, dùng chân giẫm đạp, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tiết Tư, minh nhân bất thuyết ám thoại [29">, nói thẳng ra, chị muốn gì?
Tiết Tư còn chưa mở miệng, phía sau giá vẽ đột nhiên
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




