watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12092 Lượt

tìm anh gậy sự, sao lại không đi tìm người khác nhỉ?” Hại cô đi cùng trở thành vật hi sinh, thế này là thế nào?

Vệ Khanh đau khổ nói: “Được rồi, cho dù trước kia anh có trêu chọc cô ta thì cũng qua rồi. Nhiều năm rồi anh không gặp cô ấy. Chu Dạ, em có thể không thấy thoải mái, nhưng đừng tức giận có được không? Bình tĩnh nói chuyện. Anh cũng không biết cô ấy về nước…”

Cô cắt ngang lời hắn: “Được rồi, được rồi, em không muốn nghe mấy lời này.” Gõ gõ mũi hắn: “Chu Dạ mà đã nổi giận, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng. Anh về úp mặt vào tường mà tự ngẫm xem nên giải thích thế nào. Còn nữa, hai ngày tới, tốt nhất đừng có tới tìm em.” Cũng không quan tâm hắn, bỏ đi, không thèm quay đầu lại.

Thực tế cô rất tức giận, giận không thể kiềm chế, tuyệt đối không thể dễ dàng tha thứ cho Vệ Khanh. Nhưng lại bị Tiết Tư cho một đòn như vậy, lực chú ý cũng dời đi, cảm thấy mình rất mất mặt, cảm giác như mình là quả hồng mềm bị người ta bóp nát, mối hận này không thể nào nuốt nổi! Thế nên mới giận chó đánh mèo, đổ hết tội lỗi lên đầu Vệ Khanh, trách nợ phong lưu của hắn, sao không tìm người nào dễ đối phó một chút!

Vệ Khanh cũng tự biết cuộc sống của mình không còn bình an nữa, biết cô đang nổi giận, nói gì cũng không nghe, vì thế hai ngày sau mới gọi điện cho cô: “Chu Dạ,.. anh đang đứng trước cổng trường em, chúng ta ra ngoài ăn cơm được không?” Tùy rằng cô không nổi trận lôi đình, nhưng làm sao dễ dàng bỏ qua cho hắn như vậy, lạnh lùng nói: “Không đi, em đang đau đầu, muốn đi ngủ.”

Vệ Khanh vội nói: “Chu Dạ, em lại giận rồi, có thể nói chuyện rõ ràng được không?” Cô cao giọng: “Có chuyện gì nhỉ? Anh muốn nói gì? Nói chuyện phong lưu của anh với người khác, rồi em bị người ta bắt nạt phải không?” Hắn không nhắc tới thì thôi, nhắc tới lại thấy giận! Mất hết mặt mũi, trong cổ họng giống như có thì đó đâm ngang, rất khó chịu. Cô biết chuyện này Vệ Khanh không có lỗi, nhưng lòng tự trọng đã mất của cô, không thể lấy trở lại. Chỉ có thể dùng người khác trút giận, nói đi nói lại, không phải do tạo nghiệt phong lưu của hắn sao?

Vệ Khanh thử phân rõ phải trái: “Chu Dạ, đừng bướng nữa, chuyện giữa anh và Tiết Tư đã là quá khứ, cần gì phải để ý chứ? Chúng ta gặp mặt, nói chuyện thẳng thắn, đấy mới là biện pháp tốt.” Cô cười lạnh: “Đúng vậy, không có gì cần để ý, dù sao đó cũng là chuyện của anh và cô ta, sao anh không đi tìm cô ta nói chuyện rõ ràng nhỉ? Cô ta ra tay với em, anh lại nói em không cần để ý hay sao?” Giọng sặc mùi dấm chua.

Vệ Khanh đau đầu, không phải là cô làm đổ bình dấm chua, mà là thẹn quá hóa giận. Nói: “Chu Dạ, ngoan nào… không cần giận nữa, anh cảm thấy Tiết Tư cũng không cố ý ra tay, chẳng qua cô ấy khỏe hơn người bình thường… anh đưa em đi chơi có được không? Không phải em vẫn muốn tới quan bar khiêu vũ sao? Tối nay anh đưa em đi.” Tình huống lúc đó, hắn cũng biết, thái độ Tiết Tư có phần quá đáng, ăn nói khó nghe, dù sao Chu Dạ vẫn còn ít tuổi, dễ xúc động.

Chu Dạ xoay người đứng dậy, coi cô là trẻ con ba tuổi mà dụ dỗ à, cho cái kẹo là xong chắc? “Không cần tức giận ư? Anh dựa vào cái gì mà nói em không cần tức giận? Anh toàn làm chuyện tốt nha, phụ nữ tới cửa, cho em một cái tát thật mạnh, ngay cả quyền tức giận, anh cũng không cho phép sao?” Kích động ho khan, mặt mũi đỏ ửng, vỗ vỗ ngực nói: “Đừng gọi điện nữa.”

Vệ Khanh vội vàng gọi lại cho cô: “Chu Dạ, đừng cúp máy, em nghe anh nói hết đã, em không thể cứ không để ý tới lời người khác như vậy, rốt cuộc muốn thế nào…” Cô hừ lạnh: “Không muốn gì cả, tốt nhất anh nên dọn dẹp sạch sẽ quá khứ của anh đi rồi hãy tới tìm em! Nếu không, anh cũng đừng tới đây nữa.” Cô không muốn tình trạng này tái diễn một lần nữa.

Vệ Khanh bất đắc dĩ nhìn điện thoại trong tay bị ngắt liên lạc, phụ nữ tức giận, chỉ có thể nói bằng năm chữ, không phân rõ phải trái, hai ngày sau lại tới dỗ cô vậy. Nghĩ nghĩ, gọi điện: “Tiết Tư, anh muốn nói chuyện với em.”

Lần này, Tiết Tư mặc bộ đồ thể thao rộng thùng thình, trên trán tóc ướt đẫm mồ hôi, ngồi xuống há miệng uống nước ừng ực, có lẽ vừa đi tập thể dục về. Ngẩng đầu nhìn hắn, ánh nắng chiều chiếu bên người, càng phát ra khí thế trầm ổn anh tuấn, trán cao, mũi thẳng, thông minh mà lại nghị lực, nhìn cô, môi mím lại, có chút bạc tình, vẻ mặt nghiêm túc, khóe mắt ẩn ẩn hiện ra tia nhìn không kiên nhẫn. Không ngờ hắn lại tới tìm cô, không phải hắn rất bận sao? Cô bạn gái nhỏ của hắn đúng là cũng không vừa.

Bỗng nhiên cô có chút hoảng hốt: “Vệ Khanh, đã lâu không gặp. Anh đã thay đổi nhiều, em cũng vậy.” Vệ Khanh vốn đã chuẩn bị sẵn tinh thần đối địch, nghĩ cô chắc sẽ giống như lần trước, khí thế bức người. Không ngờ lần này cô lại cảm thán như vậy, không khỏi ngạc nhiên, một lúc lâu sau mới nói: “Đúng vậy, đã lâu lắm rồi. Em… ở nước ngoài có khỏe không?”

Bỗng nhiên cô cười, khiến cho vẻ mặt nhu hòa đi rất nhiều: “Cũng vẫn vậy, giống như những người độc thân lưu lạc ở nước ngoài, cái gì cần phải trải qua đã trải qua, lúc đầu chưa quen, nhưng bây giờ, cũng không tệ lắm.” Ngắn ngủn mấy câu mà bao quát hết thảy. Vệ Khanh trầm mặc, nói: “Tiết Tư, ngày đó anh chưa trưởng thành, không đối xử tốt với em, anh xin lỗi.”

Tiết Tư cười: “Anh xin lỗi, thật ra thì anh có lỗi gì chứ? Em và anh ở bên nhau, là hai bên tình nguyện, cho dù bây giờ có hối hận hay không, nhưng ít ra trước kia là vậy. Lúc này anh nói với em như thế, đối với em mà nói, là một sự sỉ nhục. Vậy, rốt cuộc anh có lỗi gì?”

Nhất thời Vệ Khanh nghẹn lời, sau đó nhìn vào mắt cô, thành khẩn nói: “Tiết Tư, anh xin lỗi em cũng không có ý gì khác, chuyện thời trẻ cả hai ta đều có lỗi sai. Nhưng, ít nhất việc em ra nước ngoài, phần lớn là do lỗi của anh, anh chỉ có thể xin lỗi em, tuy rằng muộn mấy năm, nhưng anh vẫn nhớ rõ. Có thể đối mặt nói với em, cuối cùng cũng giải quyết xong một mối tâm sự trong lòng anh.”

Cô cười lạnh: “Vậy sao? Không cần… em ra nước ngoài không liên quan gì tới anh, anh cũng quá tự tin rồi.” Giọng điệu sắc bén mà trào phúng. Vệ Khanh cũng không bực mình, chỉ nói: “Tiết Tư, chuyện năm đó đã sớm trôi qua, tất cả là tại anh sai. Hôm nay anh đến là thay Chu Dạ xin lỗi em, cô ấy còn ít tuổi, làm việc dễ xúc động, em đừng so đo với cô ấy.”

Tiết Tư nghe hắn bênh Chu Dạ như vậy, tim đau xót, hừ lạnh: “Anh quan tâm cô ta thế sao? Để ý tới mức không tiếc hạ thấp bản thân tới xin lỗi em?” Xưa nay hắn vẫn kiêu ngạo như vậy, kiêu ngạo tới mức không thèm để ý tới bất kỳ người con gái nào, không hợp liền chia tay. Thế mà giờ đây, chỉ vì một cô gái mà ăn nói khép nép, sao cô có thể không ghen tị cơ chứ? Cho dù là người không liên quan gì, chỉ sợ nếu biết, cũng cảm thấy ghen tị cái người trong tim hắn.

Vệ Khanh bình thản nói: “Tiết Tư, nếu em hận anh, anh vẫn có thể lý giải được, dù sao năm đó cũng là do anh không xử lý tốt chuyện của em. Nhưng còn Chu Dạ, hi vọng em đừng tới tìm cô ấy. Cô ấy vẫn còn là sinh viên, nhận thức chưa nhiều, tuy thỉnh thoảng làm bậy nhưng vẫn lễ phép. Là chuyện giữa anh và em, em đừng tìm cô ấy nữa. Chu Dạ không có lỗi, không nên làm liên lụy tới cô ấy.”

Tiết Tư mỉm cười: “Vô tội? Người đó xứng đáng sao? Vệ Khanh, thật không giống với mọi khi. Nữ sinh nào mà không đáng yêu, thông minh từ nhỏ? Không phải anh vẫn một cước đá văng người ta sao? Vệ Khanh, anh cũng không phải cái gì tình thánh, chơi đùa phụ nữ nhiều không kể hết, cần gì phải nói đường hoàng như vậy?”

Cô châm chọc hắn, hắn cũng không tức giận, còn thật lòng nói: “Đó là những chuyện trước kia. Đổi lại hai năm trước, anh cũng không tin chính mình có thể thật sự thích một người, cam nguyện kết hôn với cô ấy, sống cả quãng đời còn lại. Tuổi trẻ bồng bột đã trôi qua. Tới một độ tuổi nào đó, tự nhiên suy nghĩ thông suốt. Anh và Chu Dạ ở bên nhau, cảm thấy rất tốt, ít nhất thì tốt hơn so với ngày xưa chơi đùa với những cô gái khác. Nói thật, ngày xưa chơi bời mơ hồ, giờ mới phát hiện ra, anh cũng không hề thích như vậy.”

Dừng một chút, nói tiếp: “Ai cũng hi vọng có một tình yêu trọn vẹn, bởi vì không chiếm được, cho nên mới phóng

túng. Anh cũng không tin điều đó, nhưng mà may mắn có người khiến anh tin tưởng. Nếu là hai năm về trước, anh và Chu Dạ nhất định không thể ở cùng một chỗ. Nhưng giờ gặp cô ấy, lại rất đúng thời điểm, không thể không nói là duyên phận. Anh cam nguyện chịu trách nhiệm, nguyện ý đối xử với cô ấy thật tốt, điều này khiến anh cảm thấy…” hắn chỉ chỉ vào ngực trái: “An tâm, bình thản, vui vẻ.” Nguyên nhân vì quá mơ hồ, quá sa đọa, trải qua quá nhiều, cho nên mới hiểu ra, mới biết quý trọng, biết được để gặp một người thích hợp cũng không phải chuyện dễ dàng.

Đúng lúc, đúng chỗ, gặp đúng người, tình yêu như vậy, chính là kỳ tích. Không phải ai cũng có, không phải ai cũng gặp được.

Tiết Tư nghe xong, không thể nào tin nổi, hơn nửa ngày trôi qua, thở dài, chậm rãi nói: “Vệ Khanh, anh thực sẽ đã thay đổi rồi.” Xúc động. Vệ Khanh lắc đầu: “Anh không thay đổi, chỉ là đối với cô ấy mà thôi. Tiết Tư, trước kia anh có lỗi với em, về sau, hi vọng em sẽ gặp được người tốt hơn anh.”

Cô nhìn hắn, đứng dậy, vội vàng nói: “Vệ Khanh, anh si tình

Trang: [<] 1, 84, 85, [86] ,87,88 ,105 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT