watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12087 Lượt

truyền ra tiếng động, một người từ từ đứng dậy, xoay người nhặt điện thoại lên. Chu Dạ lắp bắp kinh hãi: “Ninh Phi, em còn chưa về sao?” Cô nổi giận đùng đùng đi vào, không phát hiện trong phòng vẫn còn người khác. Ninh Phi lạnh lùng không nói gì, đi tới lắp lại pin, “cộp” một cái lắp máy lại, sau đó thản nhiên khởi động lại máy, nhìn nhìn ảnh chụp, sau đó đưa cho Chu Dạ. “Chưa hỏng, vẫn dùng tốt.”

Chu Dạ lẳng lặng nhận lấy, cảm thấy tình huống trước mắt đúng là hỏng bét, tại sao cậu ta vẫn còn ở đây? Đúng là phúc thì không thấy đâu, họa thì ập đến ầm ầm, ngay cả chút uy nghiêm của cô cũng không còn sót lại. Làm loạn nửa ngày như vậy, bỗng nhiên cô cảm thấy mệt mỏi, ném điện thoại cho Tiết Tư: “Trả lại điện thoại cho chị. Nếu chị có bản lĩnh, thì đi tìm Vệ Khanh mà quấy rối, cứ đi theo tôi xiên xỏ như bà già lắm lời làm gì? Cũng chẳng liên quan gì tới tôi.”

Tiết Tư lắc đầu cười khổ, tính cách mạnh mẽ như vậy, cùng với Vệ Khanh phong lưu thành tính, đúng là trời sinh một cặp, tạo một đôi. Cô có thể đoán được thảm cảnh kế tiếp của VỆ Khanh, chỉ sợ không thể nào yên ổn, đáng đời. Đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, đậu phụ ngâm nước muối. Mỗi người đều có duyên phận riêng, có cưỡng ép cũng không được.

Cô nhún vai, già mồm át lẽ phải: “Ai bảo hiện tại cô là phụ nữ của Vệ Khanh, cũng phải chịu trả giá một

chút. Thực ra, tôi cũng không muốn gì cả, chỉ là tốt bụng giúp cô tỉnh táo lại, cô vẫn còn trẻ, đừng để giống như tôi năm đó bị người ta lừa gạt.” Lại còn phải cảm ơn ý tốt của cô ta ư? Lời nói càng làm trong lòng Chu Dạ lạnh lẽo, ngay từ đầu, không phải Vệ Khanh cũng muốn trêu đùa cô hay sao? Cho dù đính hôn thì sao chứ? Một người như anh ta, có thể có bao nhiêu chân tình?

Tiết Tư còn lo thiên hạ chưa đủ đại loạn, trước khi đi còn nói: “À, đúng rồi, tôi sợ cô bị chấn động, e sẽ gặp chuyện không may, vì thế cố ý gọi điện cho Vệ Khanh lại đây đón cô rồi.” Chu Dạ nghiêm mặt châm chọc: “Cảm ơn ý tốt của chị, tôi vô cùng cảm động.” Tiết Tư cười: “Đâu có, đâu có, đều là phận gái, giúp đỡ một chút thôi, không cần khách sáo.”

Rốt cuộc Chu Dạ cũng biết cái gì gọi là vô liêm sỉ, giận tới mức thiếu chút nữa hộc máu. Chung quy cô vẫn còn trẻ, chưa biết mùi đời, kinh nghiệm non nớt, không phải đối thủ với một người từng trải như Tiết Tư.

Trong lòng buồn bực không thôi, phẫn nộ cùng cực, trong lúc nhất thời không khỏi cảm thấy đau xót, rốt cuộc là cô trêu chọc ai đây? Đứng ngây người một lúc mới giật mình, sau đó thu dọn đồ đạc, động tác vô cùng chậm rãi. Ninh Phi vẫn đứng ở bên cửa sổ nhìn cô, cố tình gõ gõ ngón tay vào vách tương, mở miệng: “Cô có muốn khóc không? Tôi có thể ra ngoài.”

Chu Dạ ngẩng đầu lên nhìn cậu ta, tức giận nói: “Em vẫn còn chưa đi sao?” Vẫn xem chưa đủ kịch vui à? Hiện giờ ngay cả một thằng nhóc con cũng khó chơi, so với cái thời cô đi học trung học còn lợi hại hơn. Nếu năm đó cô gặp phải chuyện như thế này, còn không chịu trốn sao, ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách, sao dám lưu lại làm diễn viên quần chúng.

Cậu ta cũng không trả lời, một lúc sau nói: “Tôi nhìn dáng vẻ cô muốn khóc.” Cô không kiên nhẫn, nhìn trả lại: “Lạ thật, vì sao tôi phải khóc? Đây cũng chẳng phải chuyện gì to tát.” Trong lòng âm thầm bổ sung thêm một câu, có khóc hay không cũng không liên quan gì tới nhóc! Tâm tình cô không tốt, tính tình tự nhiên bay đi chỗ nào không biết. Hắn nhíu mày, hỏi lại: “Thật à?” Không xác định được Chu Dạ nói thật hay nói dối.

Chu Dạ hừ lạnh, không khách khí nói: “Tối rồi, em nên về nhà đi.” Cậu ta cầm chìa khóa trong tay lắc đi lắc lại, nhìn cô không nói gì. Chu Dạ làm gì thừa hơi rảnh rỗi đi quản cậu ta, dù sao cũng không hẳn là sinh viên của cô, nói: “Tùy em.” Nói xong, liền đi ra ngoài cửa, nhìn thấy Vệ Khanh đang tựa người vào xe chờ đợi, cầm điện thoại đang chuẩn bị gọi. Vờ như không thấy, đi đường vòng xa hơn.

Vệ Khanh vội vàng kéo cô: “Chu Dạ, anh vừa mới biết được Tiết Tư tới tìm em, cô ấy không nói gì chứ?” Cô nhìn hắn, lạnh lùng hỏi: “Anh nghĩ cô ta nói những gì?” Vệ Khanh nhìn ánh mắt cô: “Em giận sao?” Cô cười lạnh: “Anh cảm thấy em có nên chúc mừng hồng nhan tri kỷ của anh nhiều khắp thiên hạ hay không?” Hắn chật vật, yếu ớt nói: “Em cũng biết đó là chuyện trước kia…”

Cô lớn tiếng cắt ngang: “Chuyện trước kia? Ai biết được! Nếu anh còn muốn giấu diếm gì đó, bằng bản lĩnh của anh, em có thể phát hiện ra sao?” Vệ Khanh tái mặt: “Em nói vậy là có ý gì?” Cô lạnh lùng nói: “Có ý gì chứ? Anh tự mà hiểu lấy.” Tận mắt nhìn thấy, mới thấy chấn động. Nếu không thích hắn như vậy, cũng sẽ không để ý, sẽ không đau lòng!

Vệ Khanh thở dài, hắn cũng không phải thanh niên mới hai mươi tuổi, biết hiện giờ không thể cãi nhau với cô, chỉ biết càng ngày càng không ổn. Chậm rãi nói: “Chu Dạ, em nói như vậy, có biết làm tổn thương người khác như thế nào không? Người khác có thể nói anh phong lưu thành tính, bạc tình phụ lòng người, chỉ riêng mình em không thể. Tim cũng anh cũng là máu thịt, cũng biết đau, trời đất chứng giám, em có cần lấy ra xem nó màu đỏ hay đen không?”

Cô cúi đầu, không nói gì. Vệ Khanh biết cô mềm lòng, ôm cô, không để ý mọi người xung quanh, hôn lên má cô. “Chu Dạ, có chuyện gì, cứ nói thẳng ra, chúng ta cùng nhau giải quyết có được không?” Cô giãy dụa, hắn ôm càng chặt, quyết không buông tay. Cô vừa mới phát hỏa, làm sao nhanh như vậy đã coi như không có gì xảy ra cơ chứ? Mặt mũi biết giấu vào đâu, vì thế lấy khuỷu tay huých vào ngực hắn, hừ lạnh: “Em còn muốn xem tim anh có mấy ngăn nữa kìa!”

Khuỷu tay đánh người rất đau nha, cho dù là Vệ Khanh, cũng đau mà kêu ra tiếng, vỗ ngực kêu rên: “Chu Dạ, em muốn mưu sát chồng thì cứ nói thẳng ra.” Cô lạnh lùng nhìn hắn: “Có phải chồng em hay không, còn chưa chắc đâu.” Hắn có nhiều người yêu như vậy, phong lưu đã quen, bảo cô làm sao dám tin tưởng hắn sẽ ở bên cô cả đời?

Vệ Khanh đứng thẳng người dậy, nhìn cô nói: “Chu Dạ, em phải tin anh.” Cô hỏi lại: “Dựa vào cái gì?” Hắn bất đắc dĩ nói: “Chu Dạ, chẳng lẽ em không hề tin tưởng anh sao?” Cô cúi đầu nhìn xuống đất, câu này bảo cô trả lời thế nào đây? Lòng cô đang dao động.

Đang lúc hai người giằng co, Ninh Phi đột nhiên xuất hiện, đi tới bên người Chu Dạ, đưa giá vẽ cho cô, trầm tĩnh tự nhiên nói: “Cám ơn giá vẽ của cô, lần sau nếu cần, tôi sẽ lại mượn tiếp.” Cô đã quen cậu ta xuất quỷ nhập thần, tính tình kỳ quái, cũng không trả lời, chỉ gật đầu, đặt dưới chân. Cậu ta nhìn Vệ Khanh, sau đó xoay người rời đi.

Bị cậu ta xen ngang, không khí dịu đi đôi chút. Vệ Khanh không có chủ đề gì để nói, đành hỏi: “Cậu nhóc đó là ai vậy?” Một cậu học sinh và một cô gái xinh đẹp, làm cho hắn không nhịn được so đo. Chu Dạ đang nổi nóng, lại nổi giận đùng đùng nói: “Không biết!” Vệ Khanh vội vàng dỗ cô: “Đúng rồi, không biết thì không biết, anh có nói gì đâu. Ngoan nào, đừng tức giận. Tủi thân điều gì, cứ nói hết cho anh, anh thay em xả giận được không?”

Chu Dạ trừng mắt nhìn hắn, tức tối nói: “Xả như thế nào? Bị người khác làm nhục, tự mình hại mình còn muốn thế nào?” Vệ Khanh cười khổ: “Chu Dạ, em buông xuôi vậy sao?” Cô sầm mặt nói: “Ai đùa với anh? Việc này anh tự xem rồi giải quyết đi, không xử lý tốt, đừng hòng có đường sống!” Nghe đã sặc mùi bạo lực.

Vệ Khanh còn muốn tiến tới, Chu Dạ liếc mắt một cái, hầm hầm nói: “Trước khi anh thu dọn xong cục diện rối rắm, thời gian này em không muốn nhìn thấy anh.” Không đợi hắn nói gì, đùng đùng bỏ đi.

Đang lúc Vệ Khanh sứt đầu mẻ trán, Vệ mẫu lại cố tình gọi điện cho hắn: “Con à, ngày mai con đưa con dâu về nhà ăn cơm nha, mẹ nấu cho hai đứa ăn.” Hắn vội nói: “Mẹ, ngày mai con bận, sợ là không về được.” Mẹ hắn hỏi: “Không phải con đang ở Bắc Kinh sao? Sao lại không về được?” Hắn bất đắc dĩ, đành phải nói: “Mẹ, gần đây con bận nhiều việc,..” Vệ mẫu đã cắt ngang: “Mẹ không tin con bận tới mức ngay cả thời gian ăn cơm cũng không có. Nhớ đấy, ngày mai đưa Thi Thi cùng về. Mẹ và cha con đã lâu không gặp con bé.” Vệ Khanh đành phải đồng ý. Một ông già và hai bà tướng ở trong nhà đúng là không dễ dàng đối phó.

Hắn lại nghĩ, Chu Dạ luôn nghe lời cha mẹ hắn, nói không chừng có thể nhân cơ hội này mà hồi tâm chuyển ý, sẽ không tức giận nữa. Vì thế gọi điện cho cô, đương nhiên cô không nghe máy, đành phải gọi tới kí túc. Lục Đan đang ngồi cạnh bàn ăn cơm, tiện tay nhấc máy, đưa cho Chu Dạ. Cô không còn cách nào, lạnh lùng hỏi có chuyện không.

Vệ Khanh hắng giọng, nói: “Chu Dạ, mẹ nói ngày mai chúng ta về nhà ăn cơm.” Cô cho là kỹ xảo của hắn, không tin, từ chối thẳng: “Không đi, muốn đi thì anh tự mình đi đi.” Hắn thở dài: “Một mình anh đi thế nào được. Chu Dạ, chuyện của chúng ta là chuyện riêng, dù tức giận thế nào, cũng không thể làm cha mẹ lo lắng, đúng không? Ăn một bữa cơm xong, trở về em lại tức giận với anh là được rồi.”

Chu Dạ dở khóc dở cười, lầu bầu: “Ai muốn tức giận với anh? Không đi là không đi.” Vệ Khanh tức giận hỏi lại: “Cha mẹ hỏi thì anh biết trả lời thế nào?” Cô hầm hừ: “Ăn ngay nói thật chứ sao, anh nói bạn gái cũ của anh chạy tới gây sự với em, sau đó hai bên cãi

Trang: [<] 1, 86, 87, [88] ,89,90 ,105 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT