|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
nahu, em không muốn để ý tới anh nữa.”
Vệ Khanh không nói gì, nửa ngày mới hỏi: “Chu Dạ, em còn muốn giận tới bao giờ?” Cô nhíu mày: “Chuyện của Tiết Tư, anh xử lý thế nào?” Hắn khó hiểu hỏi lại: “Anh và cô ta không liên quan gì tới nhau, xử lý cái gì?” Cô cáu: “Nhưng người ta không nghĩ thế, lần này cô ta về nước, không phải muốn gương vỡ lại lành sao?”
Vệ Khanh vỗ vỗ trán: “Em nghĩ đi đâu vậy? Trước kia anh và cô ấy không có gì, huống chi là hiện tại!” Cô không buông tha: “Vậy cô ta về nước làm gì?” Hắn lắc đầu: “Anh biết sao được?” Cô tiếp tục ép hỏi: “Vậy anh có biết vì sao cô ta tới tìm em chứ?” Hắn nghiêm mặt nói: “Suy nghĩ phụ nữ mơ hồ khó lường, anh thật sự không biết cô ấy muốn làm gì.”
Chu Dạ cắn môi: “Vệ Khanh, anh đi đi, chúng ta vẫn giữ nguyên tình trạng này. Nói câu cuối cùng, thản bạch tòng khoan, kháng cự tòng nghiêm [30">” Dứt khoát cúp máy. Vệ Khanh đau khổ nhìn điện thoại, hắn không biết gì hết, bảo hắn thành thật thế nào đây?
Chu Dạ nói được làm được, sợ Vệ Khanh đến trường tìm cô, vì thế tránh mặt trong lớp học vẽ không một bóng người. Dựa vào ghế ngồi xuống, hai chân gác lên cửa sổ, trước mặt là một quyển sách. Buổi chiều yên tĩnh, ánh nắng chói chang, trời xanh cao xa, những tán lá già lặng yên tung bay, thời khắc yên tĩnh như vậy, khiến cho phiền não mấy ngày qua lắng dần xuống, cô nhẹ nhàng thở dài một tiếng, cứ như vậy mang theo một bụng đầy tâm sự mơ màng ngủ.
Bỗng nhiên nghe thấy có tiếng động, giật mình tỉnh dậy, ngồi thẳng lên, không nhớ ra mình đang ngồi trên ghế, rầm một cái ngã lật xuống đất. May bên cạnh có gì đó chống đỡ, không tới mức ngã dập mặt. Hai chân chạm đất, nhìn rõ ràng người đứng trong phòng, cảm thấy chật vật không chịu nổi, giả vờ như không có gì xảy ra, nói: “Ninh Phi, hôm nay không cần đi học.”
Hắn cũng không nói gì, tự mình ngồi xuống xếp đồ, bắt đầu vẽ vẽ. Cô phát hiện dường như cậu ta không thích nói chuyện, cả ngày trầm ngâm, dường như trong cuộc sống có nhiều chuyện không vui. Tâm lý của thanh thiếu niên luôn biến động, có thể chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt mà không vui, Chu Dạ cũng từng trải qua. Nhưng chính mình không phải thầy giáo dạy tâm lý, có tâm không có lực, vì thế dựng ghế lên, tiếp tục phơi nắng. Nghĩ thầm, muốn trốn Vệ Khanh, ít nhất cũng phải đợi tới buổi tối mới được. Cứ nghĩ tới Vệ Khanh, lại thấy nổi giận. Phải điều chỉnh lại tâm lý mới được, loạn cả rồi! Lòng dạ cô không rộng rãi bao dung như vậy, chưa thể xóa bỏ hiềm khích trước kia, chỉ có thể giả vờ như không có gì xảy ra.
Ngay cả cô cũng không biết, cô lại để ý nhiều như vậy.
Đang lúc cô đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình, đột nhiên Ninh Phi phá tan không khí trầm mặc: “Cô không vui sao? Có phải do chuyện hôm trước không?” Cô hơi ngạc nhiên nhìn cậu ta, xác định là cậu ta đang nói chuyện với mình, suy nghĩ một lúc mới nói: “Ừm… không phải…” Cậu ta cười nhạo: “Cô đang nói dối, không phải sẽ không như vậy, cần gì nghĩ lâu như thế?” Cô nhìn cậu ta, không nói gì. Đúng là trẻ con, nói chuyện thẳng thắn như vậy. Trong mắt cậu ta, đen là đen mà trắng là trắng, thuần túy không lẫn tạp chất, hoàn toàn cực đoan.
Cậu ta lại hỏi: “Cô có chia tay với anh ta không?” Chu Dạ ngạc nhiên trước thái độ của cậu ta, theo lý thuyết mà nói chuyện này không liên quan gì tới cậu ta, mà dường như cậu ta cũng không phải là người thích xen vào chuyện của người khác. Cậu ta nhìn vẻ mặt Chu Dạ, nhíu mày: “Vì sao không chia tay với anh ta? Anh ta qua lại với nhiều phụ nữ như vậy, cô có thể chịu được sao?”
Chu Dạ có chút bực mình: “Chuyện của người lớn, trẻ con đừng xen vào.” Cậu ta cười lạnh: “Lại là câu này!” Quay đầu nhìn cô: “Dường như cô cho rằng cô lớn hơn tôi. Như vậy đi, cô đã là người lớn, cô nói cho tôi biết, vì sao chuyện của người lớn, trẻ con không được xen vào? Có lý do gì chứ?” Giọng điệu trào phúng, vô cùng mỉa mai.
Cô nhìn cậu ta, nhíu mày, dường như cậu ta bị cái gì đó kích thích, cảm xúc kích động, vì thế nói: “Vậy trước tiên em muốn nói chuyện người lớn gì? Chuyện của tôi không liên quan tới em.” Đột nhiên hắn buông bút vẽ trên tay, nhìn cô, một lúc lâu sau mới nói: “Cô cho rằng mình là người lớn sao?” Cô khó thở, không để ý tới cậu ta. Chính cô còn không phân rõ, làm gì có thời gian rảnh rỗi mà quan tâm. Từ lần đầu tiên gặp cậu ta, đã biết người tốt khó làm.
Ánh mặt trời đầu mùa đông ấm áp mà ngắn ngủi, không lâu sau, sắc trời tối dần, ngoài cửa sổ chỉ còn một bóng hồng hồng mờ ảo nơi chân trời. Tiếng chuông điện thoại vang ầm ĩ trong căn phòng trống rỗng, dồn dập mà chói tai. Đương nhiên không phải của Chu Dạ, cô cố ý tắt điện thoại. Vang thêm một lần rồi một lần nữa, cô không đủ kiên nhẫn hỏi: “Em không nghe sao? Có lẽ có chuyện gì quan trọng.” Hắn giả vờ mắt điếc tai ngơ.
Cô không chịu nổi nữa, nói: “Nếu em không muốn nghe, có thể tắt máy, hoặc để chế độ im lặng.” Cậu ta trầm mặc nửa ngày, từ từ nói: “Hai tháng trước cha mẹ tôi ly hôn…”Chu Dạ tỏ vẻ đồng cảm, thảo nào tâm tình lại u sầu như vậy. Cậu ta lại nói tiếp: “Hôm nay là đám cưới của cha tôi.”
Cô nhìn cậu ta, nói không ra lời. Đứa nhỏ đáng thương, chắc chắn rất đau lòng. Vì thế, cô thực lòng nói: “Đây là chuyện người lớn, tôi cũng không quản được.” Cô không biết an ủi cậu ta thế nào, suy nghĩ nửa ngày mới nói: “Tôi thấy, cậu vẫn nên về nhà.” Dù thế nào đi nữa, mỗi nhà đều có một hoàn cảnh khác nhau, hôm nay là đám cưới của cha, mà cậu ta lại vắng mặt, mọi người trong nhà chắc chắn vô cùng lo lắng.
Hắn ghét nhất người khác tự cho là đúng lên mặt dạy bảo hắn, lạnh giọng nói: “Cô dựa vào cái gì mà nói như vậy? Tại sao tôi phải về nhà.” Chu Dạ đau đầu, trời đất… đúng là không phải đứa trẻ bình thường, nhún vai nói: “Không sao cả, vì tôi muốn khóa cửa.” Nói xong, sửa soạn đồ đạc, nhíu mày nói: “Nhanh chút, tôi còn chưa ăn tối đâu.”
Hắn yên lặng đứng lên, lấy điện thoại và ví tiền bước ra. Cô kêu lên: “Này… em không cầm túi sách về à?” Cậu ta cũng không quay đầu lại: “Không.” Cô nhún vai, tính cách kiêu ngạo quá a! Ra tới cửa, mới phát hiện cậu ta đứng ở ven đường chờ mình. Nói đùa: “Hy vọng là không phải cậu muốn ăn tối cùng tôi đấy chứ?”
Hiển nhiên bị Chu Dạ nói trúng, cậu ta nhìn xuống đất, hỏi: “Cô bận gì sao?” Ánh mắt chờ mong. Cô cảm thấy hôm nay hắn rất buồn, cần một người để tâm sự, nhưng vẫn gật đầu: “Ừ”. Cô không quên cậu ta phải về nhà, không thể cứ lưu luyến bên ngoài không về. Điện thoại của cậu ta lại vang lên, không còn kiên nhẫn, do dư nửa ngày cuối cùng mới nhấc máy.
Chu Dạ vỗ vỗ vai, giả vờ bước đi: “Tôi muốn về nhà, cậu cũng về nhà sớm đi.” Chạy vội đi.
Đi tới cổng trường, nhìn xung quanh, không nhìn thấy chiếc xe thể thao bắt mắt của Vệ Khanh, vì thế nghênh ngang về kí túc. Đẩy cửa nhìn thấy, Vệ Khanh đang vắt chéo chân, ngồi trên giường cô chơi điện tử. Sắc mặt tái mét, vô cùng hoảng hốt.
[29">: nghĩa là người quang minh lỗi lạc luôn ăn ngay nói thật, không nói vòng vo, ngồi lê đôi mách.
[30">: nghĩa là: “Thành thật sẽ được tha, kháng cự sẽ bị nghiêm trị” dùng để “thuyết phục” tội phạm thành thật nhận tội. Có Lẽ Là Yêu – Chương 44
Gửi lúc 15:58 ngày 14/01/2014
Buông tay
Edit: Ishtar
Giật mình hỏi: “Sao anh vào được đây?” Đây là kí túc nữ, cũng không phải nhà của anh ta! Vệ Khanh tức giận nói: “Đương nhiên quang minh chính đại đi vào.” Khi hắn dùng tất cả các biện pháp tìm cô mà không thấy, cũng nổi nóng, không tin cô có thể trốn tránh không trở về kí túc. Nhớ lần trước phái người tới giúp cô sửa máy tính, vì thế đã đăng ký ở cửa bảo vệ một lần, lần này cũng nói mình là thợ sửa máy tính, cầm giấy cho phép từ phòng quản lý kí túc xá. Phòng quản lý kí túc nghiên cứu sinh không nghiêm ngặt như kí túc sinh viên chưa tốt nghiệp, bảo vệ bình thường sẽ không hỏi gì, chỉ nhắm một mắt, mở một mắt cho qua.
Chu Dạ nghệt mặt ra, không ngờ hắn lại có thể tới tận đây. Lục Đan nói: “Chu Dạ, bạn trai bạn gọi điện cho bạn suốt, rất lo lắng, mà điện thoại của bạn lại không mở, chúng tôi còn tưởng bạn xảy ra chuyện gì.” Lại lấy cớ: “Bạn trở về là tốt rồi, mình đi xuống ăn cơm trước.” Để lại không gian riêng cho hai người.
Chu Dạ không biết nói gì: “Nếu em không về thì sao? Chẳng lẽ anh cứ ngồi đợi ở kí túc nữ qua đêm sao?” Hắn cười: “Không phải em đã về rồi sao?” Nói xong, kéo cô ngã xuống giường, cười nói: “Lần đầu tiên anh tới kí túc nữ đấy, hồi còn đi học vẫn cảm thấy nơi này thật bí hiểm, hóa ra đúng thế thạt!” Nói xong, lại sờ loạn.
Chu Dạ thở gấp: “Vệ Khanh, anh lại làm bừa!” Còn tới tận kí túc tìm cô, về sau cô có còn sống nổi nữa hay không, vừa xấu hổ vừa quẫn bách. Vệ Khanh kéo cô ngồi dậy: “Chu Dạ, chúng ta nói chuyện nghiêm túc, đừng thế này nữa được không?” Cô đẩy hắn: “Đi ra ngoài nói, đi ra ngoài nói, có chuyện gì thì đi ra ngoài.” Cô sợ hắn rồi, lần sau không dám trốn nữa. Sợ người khác nhìn thấy, cố ý dẫn hắn đi cầu thang bộ xuống.
Vệ Khanh nói: “Chu Dạ, hôm nay mẹ gọi điện mấy lần bảo chúng ta nhất định phải về ăn cơm, anh chờ em về mãi. Hiện giờ, tuy đã muộn một chút, nhưng vẫn còn kịp. Em vẫn không muốn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




