watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:16 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12096 Lượt

ngời. Chu Dạ nhìn xung quanh, chỉ còn cậu ta và mình, những người khác đã sớm về hết. Học sinh ở đây “Tam thiên đả ngư, lưỡng thiên sái võng”[25">, hôm nay đến, ngày mai nghỉ, cứ qua lại như vậy, không có nhiều người quen mặt.

Mà cô nhớ rõ đây là học trò của mình, vì khuôn mặt xinh đẹp quá mức của cậu ta. Lần đầu tiên gặp mặt, chỉ thấy cậu ta đứng sau lưng người khác, không để ý tới ai, đã thầm nghĩ tên nhóc này lớn lên nhất định sẽ thành tai họa, mới tí tuổi đầu, đã khiến cho toàn bộ nữ sinh trong lớp luyện thi đầu óc choáng váng. Dịu dàng hỏi: “Trời sắp tối rồi, em còn chưa về sao?” Hắn cũng không nói gì, chỉ gật gật đầu, lại ngồi xuống.

Cô thấy cậu ta ngồi trên bàn phác họa, cười hỏi: “Đang vẽ gì thế?” Cầm lên nhìn, đang vẽ một khuôn mặt bình thường. Có chút ngạc nhiên, nói: “Vẽ được lắm, năng lực vẽ của em rất cao đấy.” Giỏi như vậy, cần đi học làm gì nhỉ? Cô cảm thấy xấu hổ, không dạy được người ta cái gì.

Hắn cũng không có phản ứng, chỉ khép bức tranh lại, vẻ mặt lạnh lùng. Chu Dạ nghĩ thầm, ha ha. Cậu nhóc này đủ khốc nha, không thèm đem một cô giáo như cô vào mắt. Xấu hổ nói: “Cô về đây.” Dù sao thì cô cũng không phải là giáo viên, bị học sinh xem thường cũng chẳng có gì là quan trọng.

Đang thu xếp đồ dùng, đã thấy hắn ngồi gõ gõ trên mặt đất. Cô hỏi: “Giá vẽ của em hỏng à?” Lại nhớ tới cái thời mình đi học đại học, vì tiết kiệm tiền, cầm giá vẽ người khác đã vứt bỏ đóng thêm nhựa cao su, tiếp tục sử dụng. Nghĩ cậu nhóc này giống mình ngày đó, kinh tế không dư dả, cười nói: “Giá vẽ hỏng rồi thì thôi, tạm dùng của cô này, cô có vài cái giá vẽ.” Nói xong, đưa cho cậu ta.

Hắn nhìn giá vẽ, chậm rãi đứng dậy, lẳng lặng nhìn cô. Chu Dạ mới phát hiện ra, hắn còn ít tuổi nhưng lại rất cao, chính mình phải ngẩng đầu lên nhìn. Khó hiểu hỏi: “Sao thế, em không thích à?” Chẳng lẽ mình lại làm tổn thương lòng tự trọng của cậu ta? Lại nói: “Em không thích thì cô cầm lại là được rồi.” Còn thật sự cầm lấy. Hóa ra làm ngươi tốt cũng không phải dễ dàng.

Chu Dạ cầm một đống đồ đi về, chỉ chìa khóa trên cửa: “Lúc về em nhớ đóng cửa, tắt đèn nhé.” Cậu ta đi theo phía sau, “tách” một cái tắt đèn, “rầm” một tiếng đóng cửa. Chu Dạ hoảng sợ, nhìn hai tay trống trơn của cậu ta: “Em cứ thế mà về à? Không dọn đồ sao/”

Rốt cuộc cậu ta cũng nói được câu đầu tiên: “Không cần tôi giúp cô sao?” Ánh mắt nhìn vào đồ trong tay cô. Cô lắc đầu: “Không cần, không cần, cô ở gần đâu, em đi lấy đồ đi.” Phất phất tay, nhanh chóng rời đi. Vừa đi vừa nghĩ, cảm giác cậu nhóc này cứ là lạ thế nào, không phải tới thời kỳ tuổi trẻ bồng bột đấy chứ?

Một lúc sau lại nghe thấy có tiếng bước chân, nhìn lại là cậu ta, hai tay đút túi quần, không nhanh không chậm đi theo. Đành phải nói: “Em cũng về hướng này à?” Một lúc lâu sau cậu ta mới nói: “Giá vẽ của tôi hỏng mất rồi, buổi tối muốn vẽ…” Chu Dạ liền đưa cho cậu ta: “Đây, cái này cho em.” Hì hì. Đâu lại vào đấy, rốt cuộc cậu ta có ý gì nhỉ, chẳng lẽ vừa rồi xấu hổ mở miệng, bây giờ suy nghĩ thông suốt?

Cảm thấy phải nói gì đó, vì thế hỏi: “Em tên là gì?” Nghiễm nhiên vẫn giữ giọng cô giáo. Hắn không trả lời, hỏi lại cô: “Cô là sinh viên trường này sao?” Thần thái cao ngạo, chỉ chỉ về phía trước. Cô hơi giận, hôm nay lại bị một tên nhóc coi thường, đúng là mất mặt. Mỉa mai trả lời: “Tôi là giáo viên dạy vẽ ‘Van Gogh’.”

Cậu ta nhún vai: “Cảm ơn giá vẽ của cô.” Xoay người rời đi. Chu Dạ nhìn theo bóng dáng hắn, suy sụp nghĩ, không ngờ mình già như vậy, hoàn toàn không hiểu nổi suy nghĩ của một cậu nhóc. Sau đó, cô biết được tên cậu ta là Ninh Phi, mới mười bảy tuổi, sắp thi vào hệ cao đẳng.

Sáng sớm chủ nhật, Vệ Khanh tới tìm cô. Cô lười biếng đi ra, ủ rũ nói: “Vệ Khanh, em có thể không đi được không?” Vệ Khanh dỗ cô: “Ngoan, mọi người đều đi chơi, em ở một mình trong kí túc làm cái gì? Còn nữa, đưa em đi ăn chực còn không muốn sao?” Cái gì chứ, vốn là cô muốn đi dạy, đã mất vài trăm tệ của cô rồi…

Không tình nguyện lên xe, nói: “Mới sáng đã phải đi uống rượu mừng sao?” Cô vẫn còn chưa tỉnh ngủ đâu. Vệ Khanh lắc đầu, thở dài: “Biết ngay là em còn chưa chuẩn bị đồ mà. Đi, anh đưa em đi mua quần áo.” Hắn biết như vậy nên phải tới sớm, đưa cô tới chỗ cửa hàng của một người bạn thay đổi hình dạng.

Giới thiệu: “Chu Dạ, đây là Tiểu Mã, là chuyên viên trang điểm, chắc chắn sẽ giúp em xinh đẹp lên nhiều.” Đỡ cô ngồi xuống ghế: “Nào, ngoan nha, đi dự tiệc thì không thể quá thất lễ được đúng không nào? Phải ngoan ngoãn hợp tác nha.” Đầu tiên là trang điểm, vẽ mắt, thoa phấn, đánh má hồng… Hơn một tiếng sau, Chu Dạ đã không còn kiên nhẫn, mặt đen lại, không nói gì, để mặc người khác vẽ vời.

Vất vả lắm mới trang điểm xong, lại có người tới sửa tóc. Cô nhíu mày nói: “Anh bôi gì lên đầu tôi vậy?” Người nọ nói là xịt keo giữ kiểu tóc. Cô sờ sờ, thấy dính dính lại cứng, khó chịu, liền nói: “Tóc tôi không cần sửa, mềm mại là được rồi.” Người nọ không biết phải làm sao, Vệ Khanh vội đi lên nói: “Chu Dạ, thay đổi kiểu tóc mới cũng không tệ đúng không? Em chỉ cần nghỉ ngơi, tất cả cứ giao cho nhân viên là được rồi.”

Chu Dạ nghe xong, nổi giân, bất mãn nói: “Đây là tóc của em, người khác muốn làm gì cũng phải được em đồng ý đã!” Vệ Khanh thấy cô khó chịu, hừ nói: “Chu Dạ, đừng bướng nữa…” Chu Dạ không chịu thay đổi cách ăn mặc, hắn đành phải tự thân xuất mã. Hắn đưa cô đi ra ngoài gặp bạn bè thân thích, đương nhiên hi vọng người khác khen ngợi bạn gái mình xinh đẹp mê người.

Chu Dạ cao giọng nói: “Em không thích người khác động vào tóc em.” Cứng người, không nhúc nhích. Mọi người xung quanh đều nhìn cô, chậm rãi ngừng nói chuyện. Vệ Khanh thấy cô không chịu hợp tác, đau đầu, một lúc lâu sau, xua tay nói: “Bỏ đi, thay quần áo đi.” Chu Dạ nghe giọng hắn dường như đang tức giận, đành phải nhịn xuống, đi vào bên trong thử đồ. Giầy vất xuống đất, nhưng động tác rất mạnh, hầm hầm cầm bộ quần áo đi vào.

Lễ phục là do chuyên viên thiết kế lựa, váy dài thẳng tới mắt cá chân, đường cong lộ ra, khéo léo khoe dáng người hoàn hảo của Chu Dạ. Trên mặt vẽ màu đen, đỏ vàng xen kẽ như là một đồ án không có quy tắc, nhìn qua thấy rất lộn xộn, nhưng thực ra lại rất đẹp. Mọi người đều trầm trồ khen ngợi, chỉ có Chu Dạ là trầm tĩnh không biểu lộ gì.

Vệ Khanh cũng gật đầu, tâm tình tốt hơn một chút, ôm cô cười nói: “Em xem, như vậy không phải rất đẹp hay sao? Ai gặp cũng thích.” Trong suy nghĩ của hắn, cô nên như vậy, cao quý thanh lịch. Chu dạ kéo kéo mảnh lụa trên vai, động tác thô lỗ, nhíu mày nói: “Em không cần ăn mặc như vậy, cũng không phải đi bán rẻ tiếng cười!” Vệ Khanh gõ gõ trán cô: “Ăn nói lung tung! Sáng sớm nổi giận tới tận bây giờ, em hư quá!”

Chu Dạ đẩy hắn ra: “Như thế này không phải giống mua vui sao? Màu sắc quá tục, hình thức không mới mẻ! Khó coi chết được!” Sắc mặt Vệ Khanh không tốt lắm: “Chu Dạ, hôm nay em cố ý cãi nhau với anh phải không?” Chu Dạ vốn là không trâu bắt chó đi cày, cũng không bày ra vẻ mặt hòa hoãn, quật cường đứng ở đó, cũng không nhìn hắn, không nói gì.

Tiểu Mã vội chạy ra hòa giải: “Chu tiểu thư, lễ phục này là thiết kế mới nhất năm nay, rất mới mẻ độc đáo, trang điểm bắt mắt, mái tóc

mềm mại như vậy, da thịt trắng mịn, rất thích hợp.”

Chu Dạ cũng không biết điều, cứng rắn nói: “Tôi không thích.” Vệ Khanh thực sự nổi giận, ngồi xuống sofa, vắt chép chân, lạnh lùng hỏi: “Rốt cuộc em muốn thế nào?” Nhìn chằm chằm cô, ánh mắt lạnh lẽo. Chu Dạ cắn môi không nói, nếu còn làm loạn nữa thì không tốt. Đành phải nghĩ biện pháp khác. Nghĩ một lúc, bỏ đi, thời tiết tốt như vậy, so đo với hắn làm gì? Rầu rĩ nói: “Em không thích trang điểm và bộ váy này, em muốn tự mình chọn.”

Tiểu Mã cảm thấy bị sỉ nhục, nói: “Chu tiểu thư, tôi chọn bộ y phục này thích hợp với cô nhất. Cô phải tin tưởng ánh mắt tôi.” Cô ngẩng đầu nói: “Tôi càng tin tưởng ánh mắt mình hơn.” Vẻ mặt kiêu ngạo, làm Tiểu Mã tức giận, quay đầu bước đi. Vệ Khanh vừa tức vừa buồn cười, nhìn cô, nói: ‘Đi đi, em tự lựa đi, đến lúc đo đừng tự bê đá đập vào chân mình, khiến người khác chê cười.”

Chu Dạ lôi kéo lớp váy, ghét bỏ: “Y phục kiểu gì không biết, ăn mặc như gái làng chơi vậy.” Vệ Khanh lườm cô: “Được rồi, được rồi, nói nhiều thế, sắp tới giờ rồi, để xem em tự chọn y phục cao quý thế nào.” Toàn bộ nhân viên trong cửa hàng đều nhìn chằm chằm Chu Dạ, coi như cô đều đã đắc tội với mọi người.

Chu Dạ nhíu mày, phì! Tưởng làm khó tôi sao, nhiều năm học mỹ thuật công cốc chắc? Mang theo tâm lý trả thù, cầm lấy áo sơ mi trắng bó sát, cổ áo lại buộc một cái nơ màu đen, mặc thêm một chiếc quần sooc đen, để lộ cặp chân thon dài, không chút tỳ vết, thanh xuân hoạt bát, gợi cảm hơn rất nhiều, lại thay giầy cao gót, vuốt vuốt mái tóc, khiêu khích nhìn mọi người.

Mặc dù Tiểu Mã bất mãn, nhưng không thể không thừa nhận. “Chu tiểu thư quả là có con mắt thẩm mỹ.” Vận dụng màu trắng đen hài hòa, áo sơ mi phối hợp với quần sooc, cũng chỉ có tầm tuổi này của cô mới to gan tới vậy. Biết cô học mỹ

Trang: [<] 1, 82, 83, [84] ,85,86 ,105 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT