|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
gì mà giận dai quá vậy. Tuấn trong bụng lầm bầm rủa. Cô thật không biết vì sao cậu tức giận ư? Chẳng phải là vì cô suốt ngày cứ nhắc đến thằng nhóc Rei nào đó, lại còn khen hắn ta tài giỏi, đẹp trai, nhảy hay…. Thử đặt trường hợp bạn gái của bạn suốt ngày ca ngợi một tên con trai khác trước mặt mình, bạn có tức giận đến phát điên không?
Thấy Tuấn vẫn làm mặt lạnh không thèm trả lời, Lam đứng thẳng người, hít một hơi thật sâu, sau đó giơ hai tay vỗ thật mạnh vào mặt Tuấn giữ mặt cậu đối diện với chính mình, trừng mắt nói
_Người ta biết người ta có lỗi, nhưng Tuấn cũng không nhất thiết phải ghen tỵ với con gái chứ!
Hai cái vỗ của Lam mang theo lực rất mạnh, giống như là muốn trừng phạt Tuấn vì cái tội dám lơ cô khiến cậu có thể cảm giác được hai má mình đang nóng dần lên, ran rát.
_Con gái? – Tuấn lơ ngơ hỏi – Là sao?
Lam nhìn bạn trai nhếch mép cười
_Rei là con gái. Con gái! Nghe rõ chưa, đồ ngốc!
Rei là con gái. Cậu không nghe nhầm chứ. Đã có lần cậu nhìn thấy Rei trên sân khấu, đó là lần đầu tiên Tuấn biết được đối thủ của mình trong lòng Lam rốt cuộc là kẻ như thế nào, và cậu cũng có một chút tán thưởng dành cho Rei. Nhưng, Rei là con gái? Con gái cũng có thể đỉnh như vậy sao? Đúng là đang trêu người mà.
Nhìn thấy phản ứng của Tuấn, Lam không quá ngạc nhiên bởi chính cô cũng đã ngạc nhiên y như vậy khi phát hiện ra Rei là con gái, lại còn là bạn của anh trai. Có vẻ như đã nói xong những điều cần nói, Lam lấy tay ra khỏi hai má của Tuấn, thấy rõ trên đó còn hằn đỏ vết ngón tay. Cô mỉm cười nhón chân hôn phớt qua một cái
_Đền cho nè!
Sau đó quay người bỏ đi. Tiếng chuông reo vào học đã vang lên từ cái loa trên góc tường, thúc giục không thôi!
Trinh mở tủ lạnh tìm chai nước lọc nhưng chỉ nhìn thấy một khoang tủ hoàn toàn trống trơn. Sực nhớ hôm qua lúc uống hết nước cô đã gom toàn bộ chai rỗng xuống dưới nhà nhưng chưa kịp rót đầy để mang vào tủ lạnh. Vươn vai một cách mệt mỏi, cô chán nản mở cửa phòng bước ra.
Trinh thật sự rất ghét chuyện phải ra khỏi phòng vào buổi tối, vậy nên phòng của cô mới giống như phòng trọ thế này, muốn uống nước có nước, thèm ăn vặt có đồ ăn vặt, vệ sinh cá nhân cũng có sẵn toilet ở trong phòng. Nói chung là, không cần bước ra khỏi phòng cũng không sợ chết(!).
Nhưng mà, cũng sẽ có những lúc lương thực cạn kiệt như lúc này, và cách tốt nhất là phải xuống dưới nhà để lấy thêm. Cô chỉ tự trách mình đãng trí, nếu không buổi chiều lúc đi học về đã tiện tay lấy luôn rồi.
Chân vừa chạm đến bậc thang tầng một Trinh đã nghe từ dưới bếp vọng lên tiếng cười đùa sôi nổi, lúc xuống tới nơi thì thấy trên mặt bàn toàn những lon bia ướp lạnh, hai ông anh mỗi người cầm trên tay một lon đang cụng nhau chan chát.
Liếc thấy em gái, Trung nhe răng cười hì hì nói giọng của người đã chếch choáng men say
_Hiếm khi thấy em ra khỏi phòng giờ này nha, bé con!
_Nước trên phòng em hết rồi! – Trinh vừa nói vừa mở tủ lạnh lấy ra một chai nước suối ngửa cổ uống liền một hơi, xong lấy tay chùi mép nhìn hai ông anh tò mò
_Còn hai anh, sao hôm nay lại có hứng vậy?
_Uống mừng anh Phong chính thức lên nhậm chức giám đốc! – Trung tiếp tục cười giơ lon bia về phía bạn, nháy mắt – Phải không?!
_Chẳng phải buổi trưa anh gọi điện nói tiệc được tổ chức ở nhà hàng sao? – Trinh thắc mắc
_Xong rồi, bây giờ là tăng hai. – Trung tiếp tục cười, giải thích
Trinh khẽ nhún vai ra vẻ đã hiểu, dù sao ba mẹ cô cũng không thường xuyên có nhà, cô lại luôn nhốt mình ở trong phòng nên một mình anh trai trong căn nhà rộng lớn kể cũng tội, có thâm bạn thân chung vui thế này thật ra cũng không ảnh hưởng gì.
Cô đi về phía bàn bếp, ôm lấy vô số chai nước đã được đổ đầy, lúc chuẩn bị trở lên phòng bị Phong gọi lại, anh đẩy một lon bia đã khui nắp về phía cô, nháy mắt
_Nếu không bận gì thì ngồi chơi với bọn anh!
_Thôi! – Trung vội vã với tay kéo lon bia về phía mình – Đừng đưa cho nó.
_Tại sao? – Phong ngạc nhiên
_Con bé này khi say sẽ rất đáng sợ. Còn nhớ lần trước nó với Đoàn Huy ăn mừng gì đó uống đến say bí tỉ, báo hại tao một phen hoảng hồn!
Trinh đưa mắt liếc anh trai một cái thiệt bén, cô hừ lạnh vẻ không phục. Có ai đời anh trai mà lại đi nói xấu em gái trước mặt người khác như anh của cô không chứ.
Cô bước đến bàn ăn, đặt tất cả số nước đang ôm trong ngực xuống mặt bàn đoạn kéo ghế ngồi cạnh Trung, vươn tay giật lại lon bia một cách thô bạo, nhìn anh trai khiêu khích
_Anh đã nói vậy thì em sẽ uống cho anh biết mặt! – xong lại quay nhìn Phong, cười duyên dáng – Chúc mừng anh Phong trở thành giám đốc!
Cô nói xong liền giơ lon bia ra trước mặt chạm nhẹ vào lon bia Phong đang cầm trên tay, sau đó tiếp tục chạm vào lon của anh trai rồi ngửa cổ uống. Trung thấy em gái thoải mái như vậy thì vô cùng sảng khoái, bấy lâu nay cô cứ thờ ơ với anh báo hại anh buồn biết bao nhiêu, nhưng hôm nay anh thực sự rất vui, càng uống càng hăng, đến nỗi bỏ quên luôn cậu bạn thân đang dần đổi vai trò từ nhân vật chính trở thành khán giả.
Phong nhìn hai người trước mặt chỉ biết cười. Lại nói, anh vẫn còn đang ngơ ngẩn vì nụ cười của Trinh. Đó là nụ cười đầu tiên cô dành cho anh kể từ khi anh về nước đến nay. Vì công việc nên anh rất thường xuyên xuất hiện ở nhà cô, thế nhưng cô lại không đáng yêu như hồi còn bé, không thường xuyên quấn lấy anh cùng anh trai để đòi các anh làm ngựa, trái lại còn rất thờ ơ, lãnh đạm.
Bây giờ nhìn hai anh em họ thế này, quả thật có chút cảm giác giống ngày xưa, Trinh vẫn là cô em gái lúc nào cũng quấn lấy anh mình làm nũng.
* * *
Chẳng mấy chốc chiến trường nhanh chóng hiện ra, vô số các vỏ lon bị bóp méo nằm lăn lốc đầy trên mặt bàn, còn Trinh đã gục xuống tên cánh tay mê man ngủ.
Phải công nhận là Trung uống rất giỏi, bằng chứng là trước khi Trinh nhập cuộc anh đã uống khá nhiều, vậy mà đến cuối cuộc chiến anh vẫn còn trụ được.
Anh lấy tay chống mặt bàn đứng dậy, một mặt giữ lấy em gái, mặt khác nhìn Phong nhờ vả
_Tao bế nó về phòng, chỗ này mày lo nhé!
Mặc dù Trung vẫn có thể đứng nhưng không ai dám nói rằng anh còn đủ tỉnh táo hay không. Vì vậy mà khi đầu Trinh vừa áp vào ngực anh, sức nặng đó khiến anh suýt ngã.
Phong tuy cùng uống với bọn họ nhưng lại không đến nỗi say như vậy, anh đã đoán biết tình hình nên nhanh tay nắm lấy vai Trung giữ lại, sau đó đứng dậy rời khỏi ghế đi vòng ra phía sau lưng Trinh, kéo cô từ trong ngực Trung về phía mình, một tay vẫn giữ lấy Trung để anh khỏi ngã, đoạn nhẹ nhàng nói
_Đứng còn không vững mà đòi ẵm ai. Để tao đưa mày về phòng rồi dọn chỗ này sau.
Trung nghe thấy vậy liền cười cười khoác tay bảo rằng mình có thể tự đi được liền nhanh chónh nhìn hướng cầu thang đi tới.
Đặt Trinh nằm lại xuống bàn, Phong đi theo sau Trung ý như muốn canh chừng không để anh té ngã. Bước được vài bậc thang, Trung vịn tường ngoái đầu nhìn bạn qua cặp mắt buồn ngủ một lần nữa dặn dò
_Cẩn thận nhé, con bé khi say sẽ rất đáng sợ đó!
Trung nói xong thì loạng choạng đi tiếp, anh phải vịn hẳn hai tay vào tường lần mò từng bật thang để bước lên cho khỏi ngã. Nhìn theo dáng bạn, Phong mỉm cười lắc đầu.
Phong vẫn đứng nhìn cho đến khi dáng Trung khuất hẳn trên cầu tang mới yên tâm trở lại với Trinh vẫn còn đang gục đầu trên bàn ăn nhà bếp. Anh bước tới gần, tay vịn lấy vai cô khẽ lay, hy vọng cô còn tỉnh táo
_Em đi được không, anh dìu em về phòng!
Trinh hơi cựa mình vì bị làm phiền, cánh tay cũng vô thức vung lên quơ loạn xạ. Thấy vậy, Phong liền giữ lấy cùng cúi xuống, thật cẩn thận nâng lấy đầu và đỡ cơ thể cô đứng dậy. Có ai ngờ khi gương mặt anh vừa áp lại gần một chút Trinh liền xoay người ôm chầm lấy anh, hai tay quàng tay qua cổ rồi còn hôn lên má anh một cái. Cô mắt nhắm mắt mở, lè nhè hỏi.
_Anh hai à, anh có biết là em rất yêu anh không?
Phong sững lại vài giây sau đó phì cười. Cô nói mình rất yêu anh trai nhưng lúc nào cũng tỏ ra xa cách khiến Trung mấy phen khổ sở như vậy, quả thật cũng làm Phong tò mò. Không nhịn được, anh bèn lên tiếng hỏi
_Nói yêu anh nhất vậy tại sao cứ chống đối với anh?
_Chỉ là muốn trừng phạt anh một chút thôi mà! – Trinh nghiêng ngả ngẩn đầu nhìn anh cười ngu ngơ
_Trừng phạt anh? – Phong ngạc nhiên
_Ai bảo anh lúc nào cũng cắm mũi vô công việc. Ba má lại thường xuyên vắng nhà, không có ai thèm ngó ngàng tới em hết. Đi học cũng một mình, về nhà cũng một mình…
_Vậy nên em mới thờ ơ với anh? Là muốn cho anh biết ở một mình buồn chán như thế nào sao?! – Phong nói tiếp theo câu nói của cô
_Ừ! Chính là như vậy đó. – Trinh lại cười ngu – Haha…bây giờ anh hai đã biết thế nào là khổ chưa!
_Rồi! Anh biết rồi!
Phong phì cười lắc đầu. Xong liền gỡ một tay Trinh ra khỏi cổ mình, tay còn lại vịn ngang eo cô dìu đi. Nhưng cơ thể của Trinh dường như không có lực, cứ xụi lơ vất vưỡng khiến anh cảm thấy rất khó khăn.
Khoảng cách từ phòng bếp đến chân cầu thang không xa lắm nhưng lại khiến anh thở phì phò do phải trụ lực quá nhiều. Dừng lại một chút, anh quyết định sẽ bế cô lên phòng, như vậy vừa dễ dàng lại tiết kiệm nhiều sức lực.
Lam, em gái anh thỉnh thoảng cũng hay ngủ bừa ở phòng khách khiến anh không ít lần phải bế về phòng, cũng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




