|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
– Trinh thờ ơ đáp
_Cũng vừa mới nhậm chức giám đốc công ty bất động sản?
_Rồi sao? – Trinh bắt đầu sốt ruột, cô ngả người hẳn ra sau ghế, khoanh tay trước ngực nhìn anh chờ đợi
_Bạn anh sống ở nước ngoài cũng lâu rồi nên tình hình trong nước hoàn toàn không nắm bắt kịp, vì vậy anh muốn giúp đỡ một chút…
_Nói vấn đề chính đi! – Trinh lạnh lùng cắt ngang lời Trung
Về phần Trung, anh thật sự rất khoái trá trước phản ứng của cô em gái, anh biết rất rõ cho dù mình có đưa thêm vài người bạn nữa về ở cùng thì cô cũng không phản đối, chỉ là anh không thích cái cách thờ ơ dửng dưng mà cô vẫn dùng để đối xử với anh nên muốn trêu chọc cô một chút. Dù có bị ghét bỏ hay giận dỗi, chỉ cần cô quan tâm đến anh thì anh đã hạnh phúc lắm rồi.
Im lặng một lúc lâu đợi cho Trinh thật sự sốt ruột, Tung mới chậm chạp nói
_Bạn anh sẽ ở nhà ta một thời gian, em không sao chứ?
Trinh thở hắt ra nhìn anh trai chán nản. Chuyện chỉ có vậy mà anh lại làm quá, nói vòng vo một hồi mới chịu vào nội dung. Chẳng qua cũng chỉ là một người khách thôi mà, lại còn là bạn thân của anh trai, nhà cô cũng có một phòng dành cho khách, ba mẹ cũng không thường xuyên có nhà…nói chung là, không có ảnh hưởng gì nghiêm trọng.
Trinh khẽ chớp mắt, sau đó lãnh đạm lướt nhìn hai người trước mặt, lạnh lùng đưa ra ý kiến
_Chỉ cần không tùy tiện vào phòng em thì sao cũng được!
Câu nói của cô khiến cho hai ông anh trong một chốc cứng đờ người. Nói vậy là có ý gì? Lỡ như có ai đó nghe được không khéo ý tốt lẫn ý xấu đều bị người ta liên tưởng tới. Thế nhưng Trinh không có vẻ gì là để ý đến thái độ của hai ông anh, thản nhiên kết thúc cuộc họp
_Em về phòng, không có việc quan trọng đừng gọi em!
Trinh nói xong thì thẳng bước lên lầu bỏ lại hai ông anh vẫn còn ngờ nghệch nơi phòng khách.
* * *
Anh chính thức trở thành khách ở trọ trong nhà cô, nói thế nào thì bước thứ nhất của kế hoạch cũng đã thành công. Nhưng hình như anh đã quên mất một khả năng có thể xảy ra. Kiều Trinh có bạn trai!
Đứng trên ban công tầng hai nhìn xuống đường, tận mắt nhìn thấy chàng trai đó đưa Trinh về nhà, lại còn tình tứ hôn cô tạm biệt trong lòng anh có một chút khó chịu.
Gương mặt của cậu ta, anh không nhìn rõ, chỉ biết cậu ta cao hơn Trinh một cái đầu, dáng dấp cũng tầm tầm Đoàn Huy. Nhưng cho dù có đẹp như Đoàn Huy thì so với anh vẫn còn kém hơn một chút(!)
Một cánh tay bất ngờ vỗ vào vai Phong từ phía sau, tiếp theo là giọng nói của một người quen thuộc
_Làm gì mà bần thần vậy?
Phong không trả lời, mắt của anh vẫn còn đang dõi theo hình ảnh ở phía dưới. Thấy vậy, Trung cũng nghiêng đầu nhìn xuống lập tức bị cảnh tượng đang diễn ra làm cho tức giận. Tay anh siết chặt lan can, gầm nhẹ
_Thằng nhóc đó, dám hôn em gái của ông!
Phản ứng của Trung tạm thời vẫn chưa ảnh hưởng gì đến hai người ở phía dưới, nhưng trước mắt đã tác động đến Phong. Trong suy nghĩ của anh lúc này, chướng ngại vật cần phải vượt qua đầu tiên không phải là ai khác mà chính là thằng bạn thân chí cốt của anh.
Dark Win trộm liếc mắt về phía ban công tầng hai nhận thấy vẻ tức giận của Trung thì mỉm cười đắc chí
_Jiro nói không sai, trêu chọc anh trai của Rei cũng là một thú vui!
Trinh nheo mắt nhìn bạn, đưa ngón tay cái lên chùi chùi khóe miệng, nơi mà Dark Win vừa đặt vào đấy một nụ hôn
_Là thằng nhóc ấy nói với cậu như vậy à?
_Trong một lúc hứng khởi! – Dark Win cười đáp – Nhưng, người đứng bên cạnh anh trai cậu là ai vậy?
Trinh không quay đầu lại vẫn có thể đoán biết được người Dark Win nhắc đến là người nào.
_Bạn thân của ông anh, vì công việc nên tạm thời ở đây một thời gian!
Dark Win nghe vậy liền cười, một mặt cậu vẫn trôm quan sát hai con người phía bên trên, mặt khác khoác vai Trinh kéo lại gần, kề tai cô nói nhỏ
_Được ở cùng nhà với hai anh chàng đẹp trai, Rei là
sướng nhất rồi nhá! Khi nào giới thiệu cho tớ làm quen đi.
_Cậu đi cùng Jiro riết rồi bị lây bệnh của cậu ta sao? – Trinh hừ giọng hỏi
_Đâu có! Chỉ là hiếu kỳ chút thôi.
_Hiếu kỳ chuyện gì?
_Thì… – Dark Win lấp lửng – Rei tới bây giờ cũng chưa có bạn trai nên rất muốn biết người may mắn nào đó đã được ngủ trong trái tim Rei sáu năm dài…hahaha
Dark Win nói xong vội nhảy phốc lên xe rồ ga phóng đi, bỏ lại Trinh đứng đó với cơn giận dữ. Cô nghiến răng, siết chặt nắm tay gầm nhẹ
_Đoàn Huy chết tiệt. Để rồi coi tớ sẽ xử cậu như thế nào!
Hai khán giả trên ban công chứng kiến hết toàn bộ sự việc. Trung không chỉ tức giận một lần mà là rất nhiều lần. Lúc anh nhìn thấy thằng nhóc kia một lần nữa hôn lên má Trinh (người ta thì thầm vào lỗ tai mà=.=) thì anh đã quyết định chạy xuống dưới nhà để xem xem thằng nhóc ấy rốt cuộc là ai mà to gan đến vậy.
Nhưng khi anh vừa ra đến cổng cũng là lúc Dark Win lên xe phóng đi, chỉ kịp nghe thấy em gái lầm bầm rủa Đoàn Huy trong miệng.
_Thằng đó là ai? – Trung nhìn cô, lên tiếng hỏi
_Là bạn em! – Trinh thản nhiên đáp, bước qua anh trai đi vào nhà
_Bạn trai? – Trung cũng xoay người bước theo sau
_Uh! Bạn trai! – Trinh nhún vai đáp
Cho xin đi. Nếu không phải là bạn trai chẳng lẽ là bạn gái sao? Dù cho Dark Win có hơi bất bình thường một chút, xinh đẹp hơn người khác một chút thì cậu ta cũng chính xác 100% là con trai thuần chủng mà.
Trinh cởi bỏ ba lô đặt trên sofa, chậm rãi đi vào nhà bếp mở tủ lạnh lấy ra chai nước. Trung cũng ngồi vào ghế nhưng anh vẫn không ngừng hỏi
_Là bạn trai sao em chưa
bao giờ mang về giới thiệu với anh?
_Chưa cần thiết! – Trinh đáp cụt ngủn
_Hai đứa đã đến mức hôn nhau trước cổng nhà rồi mà vẫn còn nói là chưa cần thiết sao? – Trung đột nhiên tức giận hỏi – Vậy phải đến mức nào thì em mới cho là cần thiết?
Nghe khẩu khí của Trung, Trinh có thể nhận thức rằng anh hiện đang giận dữ. Nhưng có phải là thái quá lắm không? Trước đây, khi cô thật sự cần anh bên cạnh anh chỉ lo vùi đầu vào công việc, còn bây giờ, khi cô tỏ thái độ chống đối thì anh lại lo cuống cuồng lên, lúc nào cũng xem cô là con nít.
Dẫu biết anh rất yêu chiều, nhưng quan tâm quá mức như vậy khiến cô có cảm giác mình là con búp bên trong tủ kính, chỉ có thể để người khác ngắm nhìn mà không được phép chạm vào. Nếu Dark Win thực sự là bạn trai cô, chẳng lẽ cô phải mang cậu ấy đến trước mặt cho ông anh hạch hỏi hay sao? Không phải chứ. Anh bắt đầu trở thành ông bố thứ hai từ khi nào vậy?
_Mặc kệ em! – Trinh buồn chán đáp
Cô đặt chai nước vào lại trong tủ lạnh, đi tới sofa lấy ba lô thẳng hướng cầu thang chuẩn bị lên phòng liền bị ông anh lớn tiếng gọi giật từ phía sau
_Em đứng lại đó!
Cơn giận của Trung đã lên đến đỉnh điểm, ngay cả bản thân anh cũng không hiểu vì sao mình lại đột nhiên tức giận nhiều đến thế. Em gái anh vì lý do gì lại thành ra thế này? Bắt đầu từ khi nào cô luôn chống đối lại anh, coi anh như người xa lạ. Anh nhớ da diết cô em gái bé bỏng lúc nào cũng quấn lấy chân anh, thích làm nũng đòi anh cõng. Nhưng cô em gái ấy bây giờ đi đâu mất rồi, thay vào đó là một người lúc nào cũng thờ ơ lãnh đạm. Tại sao cô đột nhiên thay đổi? Anh không tin chỉ đơn giản là sự thất thường của lứa tuổi đang nổi loạn.
_Hôm nay anh muốn em phải nói cho rõ rốt cuộc anh đã làm gì sai để em phải tỏ thái độ với anh như vậy!
_Em không có gì để nói!
Trinh nhún vai trả lời nhưng vẫn không hề quay nhìn Trung lấy một cái.
_Hôm nay em mệt rồi để khi khác nói tiếp!
Cô nói xong thì thẳng một hướng đi về phía cầu thang dẫn lên lầu, cũng không nghĩ sẽ bắt gặp Phong đang từ trên bước xuống.
Có một chút chấn động dội lên trong lòng, nhưng rất nhanh chóng được cô che đậy. Im lặng bước qua anh, cô cảm nhận được ánh mắt nóng rực của anh nhìn mình như thiêu đốt. Mặc kệ, miễn là không phải lúc này, mọi chuyện về sau tự thuận theo quy luật vậy.
Lên đến tầng hai, cô lục ba lô lấy ra chìa khóa phòng tra vào ổ, cánh cửa mở ra, cô lặng lẽ bước vào sau đó liền khóa lại. Cô không muốn bị bất cứ ai làm phiền, hôm nay!
* * *
_Sao tự nhiên mày lại nổi nóng với cô bé?
Phong chậm rãi bước lại gần, ngồi xuống đối diện Trung đẩy về phía anh ly nước lạnh.
Ban nãy anh đứng ở tầng một đã nghe thấy hết cuộc đối thoại của hai anh em, đến khi biết Trinh chuẩn bị đi lên phòng anh mới vờ như vô tình đi xuống, thẳng một hướng đến bên tủ lạnh rót cho bạn một ly nước thật đầy, anh hy vọng nước lạnh sẽ giúp Trung hạ hỏa.
Cầm lấy ly nước uống một hơi hết sạch, Trung đặt cái ly xuống mặt bàn, giọng vẫn còn hậm hực
_Mày nói xem, con bé rốt cuộc vì cái gì mà thay đổi?
Nhìn Trung khổ sở, Phong bất giác thở dài. Anh em nhà này quả thật rất kỳ lạ, rõ ràng là vô cùng yêu thương nhau nhưng cũng chính vì quá yêu thương thành ra làm cho nhau đau khổ.
Anh rất muốn một lời nói ra hết tất cả, rằng không phải Kiều Trinh thay đổi không còn yêu thương Trung nữa, mà là cô bé chỉ muốn trừng phạt anh thôi. Nhưng mà, nghĩ đi nghĩ lại anh vẫn thấy không nên. Thôi thì cứ để Trung tự mình nhận ra vậy.
_Tao nghĩ cô bé cần có không gian riêng! – sau một lúc lâu im lặng, Phong lên tiếng nói
_Không gian riêng? – Trung lặp lại lời Phong – Chẳng lẽ một căn phòng cho nó không phải là không gian riêng,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




