watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:56 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7195 Lượt

có thể do tiểu thư trả lời. Câu trả lời, nó đang lẩn trốn tiểu thư đấy. Nhưng Ely tin, ngày cô tìm ra nó sẽ mau thôi. ^^
Nó gật đầu nhưng đã hiểu. Nó cười nhẹ, nụ cười mấy năm nay tưởng như đã mất nhưng không ngờ đã xuất hiện lại. Nó nhắm mắt chìm vào giấc ngủ. Ely nằm cạnh thì thầm…..
-Di, ngủ ngon!

Có những thức hạnh phúc phải chờ đánh thức
Có khi yêu rồi ta phải tìm ra
Có khi em và anh là hai thế giới
Nhưng dưới một khoảng trời ta mãi mãi bên nhau…

—–sáng hôm sau——-
Nó và nhỏ vừa bước vào trường thì….

-Di, hôm qua bị sao thế hả? – một tiếng nói lớn vang lên kèm theo một cái “bốp” vào lưng nó, nó suýt ngã
-Á, đau… – nó hét lên – cậu làm gì vậy Ngọc Anh. – nó quay người lại nhìn nhỏ bạn đang đứng gãi đầu cười hì hì.
-Hì, mình chỉ hỏi thăm thôi mà?
-Cậu hỏi thăm hay ám sát mình? – Nó hét vào tai

của Ngọc Anh làm nhỏ muốn thủng màn nhĩ.
Ely đứng kế cạnh chịu chung số phận với Ngọc Anh. Hoàng Oanh và Thúy An từ đâu bước đến hai cô nàng cũng phải che miệng cười. Oanh dịu dàng vỗ nhẹ lên vai nó cười hiền:
-Đừng giận nè Di, Ngọc Anh cũng chỉ vì lo cho bạn quá thôi?
Ngọc Anh thấy thế liền gật đầu lia lịa. Ely thì cơ họng, An thì bình tĩnh. Riêng nó, nó cười trước thái độ của Ngọc Anh. Nó khoác lấy ta nhỏ bạn:
-Nè, lớp trưởng, lớp trưởng mà để những hành động hồi nãy ở trước lớp thì chắc lớp trưởng sẽ khó lòng quảnl lí lớp đó biết chưa.
Cả bọn ngớ người sau đó cười sặc sụa. Chúng nó khoác tay nhau đến lớp. Lúc này nó cười rất vui, Ely thì dịu dàng cười khẽ, nhỏ cảm ơn những người bạn tốt bụng này. Oanh thấy thế, nhìn sang Ely, Oanh nhận được một cái nhìn thân thiện như có lời cảm ơn từ nhỏ, Oanh cũng mỉm cười hiểu ý bạn mình.
Oanh – Ely, chắc có lẽ hai cô gái tinh tế này sẽ trở thành một cặp bạn thân nhất. Giống nhau về cả tính cách và cái nhìn.

Vừa bước vào lớp, nó giật mình khi thấy Thiên…cậu ấy đang……ngủ!!!!!!!!!!! Nó sững sờ và để cặp xuống hộc bàn một cách nhẹ nhàng nhất và ngồi yên ở đó. Song nó quay lại đưa ánh nhìn đến Ely. Ely hiểu ý liền rủ mọi người xuống căn – tin………ăn sáng!!!!

An nhìn nó và cậu, lại nhìn sang Ely và Oanh, An liền lôi phắt Ngọc Anh đi. Song cô bé nhìn sang nó như nói: “Được rồi cậu yên tâm đi, tôi sẽ không để ai quấy rầy đâu”
Nó thầm cảm ơn An, dù cô bé tuyên bố là thích cậu

nhưng luôn cạnh tranh công bằng và giúp nó nói chuyện với cậu nhiều hơn.

Khi bóng các người bạn đã khuất, nó nhìn sang Thiên. Cậu vẫn đang ngủ.

Lần đầu tiên nó nhìn kĩ Thiên như thế. Cậu cũng khá đẹp trai . Da không phải màu trắng như các công tử giàu có mà là một màu nâu, không nâu sẫm như cũng cho cái cảm giác là con trai. Mái tóc màu café sữa. Đôi mi dài chốc chốc rung rung, sóng mũi cao, đôi môi vừa với khuôn mặt. Cậu ngủ bên cạnh khung cửa sổ, ánh nắng chiếu vào, thỉnh thoảng có cơn gió thoảng qua, mang theo một mùi hương thơm nhẹ.

Nhưng trên khóe mắt có một giọt nước chảy ra. Cậu đang khóc, khóc khi ở trong mơ. Nó thật sự bất ngờ nhưng nghĩ là chắc cậu đang gặp ác mộng. Nó im lặng, bình tĩnh để cho thời gian cứ trôi. Muốn hỏi cậu nhưng thấy cậu đang ngủ không dám phá.

Đột nhiên nó nhớ đến chuyện hôm qua, như một luồng điện xuyên qua đại não nó. “Tôi sẽ chờ Di….” – nó đỏ cả mặt, nó lại nhìn cậu. Dường như lúc này trong mắt nó chỉ có cậu, nắng và gió. Nó cũng để đầu mình nằm nghiêng trên bàn và cứ nhìn cậu. Sau đó nó nhắm mắt lại như muốn cùng cậu lạc vào cõi mơ.

Đến khi………….
“Reng….reng…reng….”

Nó và cậu tỉnh dậy lấy tay xoa xoa mắt. Cả hai nhìn nhau hoảng hồn “Oái…” cả hai đứng phắt dậy, tức thì quay lại nhìn xung quanh, cả lớp nhìn hai đứa nó như sinh vật ngoài hành tinh. Bỗng….
-Hai người này ghê thật tranh thủ ghê hén….-Một nam sinh hét lên.
Cả lớp vỗ tay rần rần làm nó và cậu đỏ mặt.

Cậu và nó lủi thủi ra ngoài bỗng nhiên bị một luồn sát khí làm cả hai lạnh sống lưng, người phát ra luồn sát khí ấy không ai khác là Ngọc Anh…

-Hai cậu, chuông đã reo rồi, hai cậu muốn đi đâu ^^? – Nó và Thiên quay lại, Ngọc Anh cười cười nhưng như muốn ăn tươi nuốt sống nó và cậu.

Nó tỉnh bơ, lạnh lùng bước về chỗ cũ.
Cậu hoảng hốt lon ton lại chỗ ngồi của mình.

Ở cuối lớp có hai người, một nam một nữ. Cả hai im lặng dõi xem từ lúc bắt đầu. Không ai khác là Quangvà An.
Cô bạn An ít nói, không cười không cảm xúc, bằng khuôn mặt vô cảm và ánh mắt lạnh lùng, cô bạn nhìn lên trần sau khi xem xong vở diễn.

Quangcười nhạt, anh không biết nên làm gì vào lúc này, anh im lặng để thời gian mãi trôi. Nhưng anh thầm nhủ rằng… “Cậu nhóc đó, rồi sẽ đau khổ”

“Đã có một thời gian là khoảng lặng
Đã có một quá khứ không thể phai nhòa
Tôi yêu em em nào hay biết
Tôi yêu em nhưng tôi biết em sẽ mãi xa…”
——–lời kể của An——

“Tình yêu đồng hành với thời gian

Qua một lần khó có cơ hội thứ hai

Đã vì sợ mà bỏ cơ hội duy nhất

Đã thế thì luyến tiếc chỉ thêm đau ”

Tôi chạy từ con phố này đến con phố khác. Không còn biết thời gian và không gian. Tôi chạy mãi không có điểm dừng. Cắm đầu chạy để đừng rơi nước mắt.

Tôi nhìn thấy Thiên và Di ôm nhau, hai người có vẻ hạnh phúc. Sao thế này, sao tim tôi đau quá.

Tôi tìm cho mình một đồi cỏ. Tồi ngồi xuống, nước mắt tôi rơi. Mặn! Sao nước mắt mặn quá dậy? Chẳng lẽ tạo hóa cho con người nước mắt để phải nếm đủ Đắng – cay – mặn hay sao?

( Bạn đang đọc truyện hay duy nhất chỉ có tại trang: YenBai.Mobi chúc các bạn đọc truyện vui vẻ )

“Quên đi An à, mày hãy quên đi cái nỗi đau này, mày hãy quên đi tình cảm cho Thiên bởi mày là kẻ nhút nhát. Mãy đã có cơ hội nói chuyện với Thiên, mày đã có cơ hội trở thành bạn gái của Thiên nhưng mày không nắm bắt. Mãy đã có cơ hội nói rõ với Thiên là mày thích, mày yêu Thiên biết nhường nào nhưng mày đã vì nỗi sợ mà không bày tỏ. Mày đáng chết lắm An à!!!!!!”- Tôi hét lên giữa màn đêm bao phủ.

Tôi mất bình tĩnh, tôi nhìn lại mình, một con người ít nói, một con người luôn có cái nhìn và khuôn mặt vô cảm lại khóc…nực cười thật cứ như một băng nữ đang bị tan chảy.

Tôi đáng lẽ không nên gặp Thiên vào lúc đó, để khỏi phải đau, khỏi phải nhớ, khỏi phải yêu.

Xin cậu Thiên à, hãy ra khỏi tim tôi, hãy xóa nhòa kí ức của cậu trong tôi…..

Tôi khóc, khóc mãi. Trời không mưa, quang đãng đến lạ. Nhưng có lẽ người cũng quá đau buồn vì cô con gái bé bỏng, ít nói và hiền lành của mình đang chịu một nỗi đau quá lớn……..

———-lời kể của Di———

——tối hôm đó nhà họ Lâm———–

-Tiểu thư đã về – Ely chạy ra mở cửa sao khi thấy bóng tôi ở đằng xa, đỡ tôi là Thiên vì tôi đang đi cà nhắc.

Ely hốt hoảng chạy ra xem, nhỏ hỏi dồn. “Tiểu thư bị gì thế? Tiểu thư có sao không? Tiểu thư đến bệnh viện nhé?……”

-Im lặng!!!!!!!!!

Bạn nghĩ tiếng hét đó của ai. Của tôi? – Bạn đoán sai rồi mà là của cái người đang đỡ tôi. Lần đầu tiên tôi thấy Thiên cáu như thế. Ely giật mình nhìn Thiên oán trách.

-Cậu làm gì hét lên thế, tôi chỉ hỏi tiểu thư không hỏi cậu! – Ely mắng xối xả.

-Cậu mắc cười thật thấy cậu ấy thế này còn không mau dìu vào nhà, đứng đó hỏi dồn, thấy mệt hông? – Thiên bướng

-Phải hỏi cho rõ ràng nếu bị nặg quá lấy xe đưa tiểu thư vào bệnh viện luôn, tiện không hử? – Ely đáp trả

-Lỡ không cần đưa vào bệnh viện thì sao, thế chẳng phải là mất thời gian à? – Thiên nói

Thế là cả hai cứ cãi nhau, bỏ tôi đứng bơ vơ. Tôi lạnh lùng, đưa ánh mắt theo tôi lúc này là sắc lẻm nhìn hai ngừoi họ:

-Im lặng!

Lập tức có công hiệu, cả hai không nói gì nữa.

-vào nhà – tôi lạnh tanh.

Không một lời phàn nàn, hỏi dồn từ phía Trần quản gia. Ông ấy chỉ cần nhìn sắc mặt hình sự của tôi thì hiểu rồi.

Tôi ngồi xuống ghế thì….

-Người đâu mang đến hộp thuốc y tế, gọi bác sĩ Lê ngay, ông ấy đang ở phòng thí nghiệm. Mang lên cho tôi hai li nước – Trần quản gia ra lệnh, lập tức các lệnh được thi hành.

Sau khi băng bó xong, bác sĩ Lê nói nhỏ với Trần quản gia cái gì đó rồi ra ngoài.

Trong căn phòng khách rộng chỉ còn tôi, Thiên và Ely.

Bất chợt…..

-Tiểu thư, có thể cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra? Còn cái tên đáng ghét này là sao?

Tôi lắc đầu, nhìn Thiên rồi nhìn Ely. Một cách chậm chạp tôi nói:

-Lúc chiều, khi đang trên đường về, mình bị ám sát, rất may có Thiên giúp né qua một bên nhưng cũng bị xây xát chút đỉnh. Rồi cậu ấy đưa mình về.

-Cái gì ám sát? – Ely hét lên

-Cô bạn be bé cái miệng giùm, tôi cáu rồi đấy – Thiên hậm hực, cậu hình như khác với thường ngày.

Rồi cậu đứng dậy, bước ra phía cửa.

-Xin lỗi hai người. Tôi có việc sáng mai gặp lại.

Tôi hơi bất ngờ về Thiên, cách nói chuyện và thái độ không giống thường ngày. Còn Ely thì coi như không có chuyện gì xảy ra rồi đưa tôi lên phòng.

—————-Sáng hôm sau, Hoàng Lâm————
Khi nó vừa bước vào lớp, cũng là lúc nó bị N.Anh vặn hỏi đủ điều. Oanh thì quan tâm như không thái quá như N.Anh. An thì im lặng, cô bạn vẫn như thường ngày, ít nói. Nhưng hình như có cái gì đó khác lạ, nơi khóe mắt cô bạn.

Ely nhìn Oanh, rồi kéo cô sang một bên, hỏi nhỏ:

-An bị sao thế, cô ấy khóc à?

-Uhm,

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,26 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT