watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:56 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7192 Lượt

nhóm một hy vọng duy nhất là được gặp lại nó. Mấy ngày qua, thiếu vắng nó quá đáng sợ đối với anh.
Đến nơi…Anh thoáng giật mình vì ở Anh quốc lại có một nơi như thế ngày. Căn nhà nhỏ lụp xụp, xiêu vẹo. Nhưng ở bên trong đó có một người con gái anh ngày đêm mong nhớ, là nhỏ. Anh mở cửa và nhận được một con dao kề ngay cổ của một tên áo đen.
-Anh…-Nó khẽ thốt lên nhưng đã bị một tên áo đen bịt miệng.
-Ngươi là ai? Muốn làm gì? – Tên áo đen cầm dao kề cổ anh. Khẽ hỏi.
-Ta là Kiến Hoàn, là bạn trai của cô gái mà các người bắt cóc. Ta muốn cứu cô ấy – Vừa nói, anh vừa tung cước, chỉ một đòn đã hạ được tên áo đen đó phải nằm la liệt dưới nền đất.
-Di…em đâu rồi…Di – Anh đi khắp “nhà” và tìm nó.
Nó không chịu được. Cắn tay tên áo đen đang bịt miệng mình.
-Em đang ở đây, anh Hoàn mau cứu em. – Nó hét lên. Anh giật mình quay lại và nhìn thấy nó. Anh chạy như bay đến và đá một cước tên áo đen kia cũng phải nằm lăn lộn.
Anh cởi trói cho nó, ôm chầm lấy nó. Anh dịu dàng hết sức có thể ít nhất là trong lúc này.
– Em không sao rồi, tốt quá!
Anh định dẫn nó thì…
-Á……. – Một tiếng hét thất thanh. Và hai bóng đen lao tới

-ANH…-tiếng hét của nó
-TIỂU THƯ…-tiếng hét của Ely.
Ely chạy vào, đá mấy tên bắt cóc, đánh chúng sống dở chết dở, mấy chú cảnh sát đứng ngoài cửa…đứng hình. Còn nó cũng đang bàng hoàng. Trước khi Ely lên tiếng. Anh đã bị một trong số những tên đang lẩn trốn đâu đó đâm một nhát sau lưng. Nó ôm lấy anh, hai tay toàn là màu đỏ – màu của máu. Gương mặt anh từ từ chuyển sang trắng bệch vì mất quá nhiều máu.
Nó ôm lấy anh, nước mắt nó rơi…Anh sờ nhẹ vào khuôn mặt nó…thì thào…
-Di à…Anh…anh yêu…anh yêu em. – Nói rồi người con trai đó, buông thõng tay, anh nhắm mắt, hơi thở không còn nữa. Anh đã chết.
Trong khi Ely vẫn còn đang hành hạ mấy tên bắt cóc, anh đã trút hơi thở cuối cùng. Sau khi quay sang nhìn tiểu thư. Ely thoáng giật mình…
—Lời kể của Ely—-
Tôi quay sang nhìn tiểu thư, tiểu thư đang ôm chặt lấy anh Hoàn. Khuôn mặt tiểu thư trắng bệch không còn vẻ hồng hào như hằng ngày. Còn Hoàn, anh ấy không chút cử động, nằm im cho cô ấy ôm cứng. Tôi hơi giật mình, chạy lại bên tiểu thư, tôi nhìn Hoàn, lưng anh ấy đầy màu máu. Tôi đưa tay trước mũi anh ấy…Không còn hơi thở!!!
Tôi càng ngày càng hoảng. Tôi bắt đầu mất bình tĩnh. Rất may tôi đã kịp kiềm chế. Tôi tách tiểu thư ra khỏi anh. Quả là một việc rất khó. Tiểu thư không nói gì, cô ấy ôm cứng anh. Đôi mắt không còn vẻ lanh lợi mà thay vào đó là đôi mắt lạnh lùng có, đau khổ có, thất thần có…dường như mọi cảm xúc tột cùng của con người đều thể hiện qua đôi mắt đó.
Cố gắng lắm, nhờ có các chú cảnh sát cuối cùng tôi cũng đã tách được hai người. Tiểu thư ngất xỉu, tôi nhanh chóng đưa cô ấy về nhà.
Khi về đến nhà, ngay lập tức, hai vị lão gia đã gọi bác sĩ cho cô ấy. Các cô hầu và bà quản gia cũng nhanh tay thay quần áo cho cô ấy, đặt cô ấy nằm trong phòng. Tôi thì đi thay đồ…
—-Phòng Di—-
3 ngày sau khi thoát khỏi vụ bắt cóc, nó vẫn mê man.
-Bác sĩ con tôi sao rồi? – Cha nó cầm lấy tay vị bác sĩ.
-Không sao, chỉ là hơi sốc một ít. Mọi người hãy chăm sóc cô ấy, có lẽ đã chịu cú sốc rất lớn. – Vị bác sĩ ôn tồn.
-Cảm ơn. – Cha nó dẫn vị bác sĩ ra ngoài.
Ông nó vẫn ngồi đó, bà quản gia và tất nhiên là cả Ely cũng vậy. Nhưng chỉ được một lúc họ cũng ra ngoài.
Trời chập tối. Ely vào phòng nó, mong nó sẽ tỉnh dậy.
Két…
-Tiểu thư, tôi đến thăm cô. – Ely nói mặc dù cô không mong đợi câu trả lời.
Ầm….
-Chuyện gì vậy? – Bà quản gia lập tức chạy lên phòng nó sau khi nghe tiếng “ầm”. Bà bắt gặp Ely đang đứng như trời trồng. Còn nó, nó đang ngồi trên giường, đôi mắt vẫn y như lúc Ely tìm thấy nó, nhìn ra bầu trời.
-Tiểu thư, tiểu thư đã tỉnh dậy rồi – Bà quản gia vui mừng chạy ra khỏi phòng.

—–Hiện tại——-
-Nhưng sao đó tiểu thư bị bắt cóc. Người con trai đó đã tìm thấy và vì bảo vệ tiểu thư mà đã bị một nhát dao của một trong các tên bắt cóc. Khi chúng tôi đến nơi thì tiểu thư đang thất thần ôm lấy người con trai đó. Tôi đến gần và phát hiện người đó đã chết…Tiểu thư…lúc đó cô ấy không khóc, không nói gì hết. Sau khi hôn mê 3 ngày liền rồi tỉnh dậy cô ấy không ăn cơm, nhốt mình trong phòng. Tôi hiểu tiểu thư, trái tim cô ấy rất nhỏ bé, không thể chịu đựng được khi chứng kiến người mình yêu thương nhất chết đi trước mắt mình mà còn là vì bảo vệ mình nữa. Từ đó tiểu thư trở nên lạnh lùng, không cười, vùi đầu vào công việc của Williams…. Và hiện giờ cô ấy đang gặp nguy hiểm. – Ely khóc rất nhiều, cậu thì bàng hoàng, thì ra nó cô đơn như vậy, đã chịu đau khổ như vậy.
-Cô ấy đang gặp nguy hiểm? – Cậu hỏi Ely
-Uhm, bạn của người con trai đó, rất yêu tiểu thư nhưng cũng rất hận tiểu thư. 2 năm qua luôn tìm kím tiểu thư. Đó chính là Hoàng Thoại– Ely vừa nói vừa nhấn mạnh tên của anh.
-Cái gì? Cô ấy đang ở đâu? – Cậu hỏi gấp.
-Hình như là ở đồi cỏ phía sau trường.
Nhanh như chớp,cậu chạy đến sau trường. Ely cười thầm, cô nàng đủ sức phá tan âm mưu của anh nhưng cô muốn, cô mong muốn Thái Di có thể thật lòng mình hơn, mong muốn tiểu thư của cô được hạnh phúc. Cô chạy theo cậu…
—-Sau trường—-
-Tiểu thư…
-Di…
Nó và anh hơi bất ngờ. Ely và cậu đang chạy đến. Cậu ôm chầm lấy nó.
-Tốt quá, em không sao tốt quá.
Nó hơi sựng lại, “Tốt quá, em không sao tốt quá” từng từ hiện rõ trong đầu nó. Lời nó của “người đó” trước khi bị đâm. Đôi mắt nó không còn thấy gì hết, xung quanh chỉ là mờ ảo. Nó khuỵu xuống, tay buông thõng…
Ely hoảng hốt, anh bình thản. Cậu giật mình bế nó lên chạy như bay đến phòng y tế, vì chạy ngang lớp 1-1 nên cậu đã nhờ N.Anh xin phép giùm.
N.Anh, Oanh, An rất lo lắng khi thấy nó đang được bế. An thì dù là tình địch như cô vẫn quan tâm nó như người bạn của mình.
Phòng y tế, 2 tiếng sau—
Trong căn phòng toàn màu trắng có 2 người…Một là nó, hai là cậu. Nó khẽ động đậy đôi mắt. Nó mở mắt ra xung quanh là một màu trắng xóa. Nó hồi tưởng lại tất cả. Về “người đó”, về chuyện cậu ôm chầm lấy nó. Gặp lại Thoại…
Đầu nó đau như búa bổ, những ký ức nhàn nhạt, ảo ảo, tâm trạng day dứt không yên về một ai đó đã hiện rõ mồn một. Đó là về “người đó”, người nó yêu thương nhất. Nó xoay người, cảm nhận được cái gì đó mềm mềm, hóa ra đó là tóc của cậu. Giật mình – thoáng đến rồi cùng thoáng đi đối với nó.
Nó định lay cậu dậy nhưng thấy cậu ngủ ngon nó lại thôi. Nó nằm im đó, không nói gì, không làm gì. Khi nhìn cậu ngủ, khi ở bên cậu nó có cảm giác rất nhẹ nhàng như ở bên “người đó”. Nó cho mọi thứ im lặng…nó mong sao thời gian mãi mãi dừng lại ở khoảnh khắc đó….
-Di à, không sao rồi, không sao rồi, đừng khóc…
Nó giật mình, nhìn sang nơi phát ra giọng nói quen thuộc đó…là cậu, cậu đang nói mớ. Nó chợt thấy tim mình thắt lại, nó đã làm cho cậu lo lắng thế sao? Nó cảm thấy tay mình như bị gì đó níu lại. Tay cậu đang nắm lấy tay nó. Nắm rất chặt làm nó không thể làm gì hơn.
Kéttttt…
Một bóng đen bước vào…là Ely
-Tiểu thư…
-Có chuyện gì không Ely? – Nó không nhìn Ely, nó nhìn về một cái gì đó vô định.
-Ely mong tiểu thư hãy suy nghĩ cho thật kỹ về việc đã xảy ra. Em cũng đã xin phép bà quản gia cho em về Anh quốc. Em không đủ tư cách bảo vệ tiểu thư…Em…- Ely nói, nước mắt chực trào ra.
-Lui ra đi, ta phải suy nghĩ lại một chút.
-Vâng. Tiểu thư nghĩ ngơi đi ạ.
Két…..

-Hum….. Di tỉnh rồi à. – Cậu tỉnh dậy, tay vẫn không buông tay nó ra.
-…
-Di nằm đây, tôi đi lấy sách vở đến cho Di. – Cậu đứng dậy.
-…
Nó không trả lời cậu, nằm im như thế, đôi mắt đã đảo sang ô cửa sổ. Nó bất động, không một cử chỉ, không một lời nói chỉ trừ những lần chớp mắt. Căn phòng màu trắng đã tĩnh lặng, giờ đây chỉ còn nghe được tiếng xào xạc của lá cây bên cửa sổ. Thế tĩnh khi có cơn gió nhẹ ùa vào cũng chỉ “động” được một ít. Cậu buông tay mình ra khỏi tay nó, quay lưng bước đi. Ra đến cửa vẫn nhìn nó, không nói – rất đáng sợ. Cậu nhẹ đóng cửa lại, không làm phiền nó.
—-Lời kể của nó—-
Thiên đi rồi, thật sự đã đi rồi. Tôi nên làm gì lúc này. Không biết, hoàn toàn trống rỗng, không suy nghĩ được gì. Im lặng quá, cảm giác này thật quen thuộc nhưng sau lúc này tôi cứ bức rứt, khó chịu như thế.
Không có việc gì để làm, chỉ nằm yên bất động như thế này, tôi sẽ lại nghĩ về anh mất.
Không!!!! Tôi muốn quên anh, nhưng tại sao…tại sao tôi vẫn chưa quên được Hoàn à!!!!
Lạnh lẽo quá, cô độc quá tôi thích cái cảm giác này. Yên lặng, trống rỗng không có ưu tư. Nhưng giá như anh đừng xuất hiện…Giá như tôi…không…bị bắt cóc thì có lẽ…
——-lời kể của tác giả——-
Nó lại nhớ về “người đó”, dù muốn quên nhưng không thể quên. Không đau nữa vì nó đã quá đau. Nước mắt không thể rơi, nỗi buồn không thể xóa.
Cô độc. Xung quanh nó chỉ còn là cô độc. Chất chứa trong lòng những nỗi buồn mà hình như đã quá lớn…Nó không còn thiết nghĩ đến mình, nằm im. Nó đang miên man trong dòng suy nghĩ về quá khứ thì bất giác nghĩ đến Thiên. Nhưng nó không cảm thấy hạnh phúc, tim loạn nhịp như bao cô gái trong những bộ truyện tranh thiếu nữ mà lúc xa xưa nó đọc. Nó

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,26 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT