watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:56 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7187 Lượt

mắt chưa?

Cao Văn cúi đầu ngượng ngùng và đương nhiên cậu thua trước. Thiên nhìn nó, mỉm cười đắc thắng. Lập tức cậu nhận được một tia nhìn của Văn như thể nói:

(Anh cẩn thận đấy, lần sau đừng hòng.)

Cậu

cũng nhìn Văn, ánh mắt biết nói:

(Cậu nhóc cố lên!)

Cả hai lại tiếp tục, lúc này nó có hơi quan tâm, rốt cuộc nói nói:

-Không biết bảo vệ sức khỏe đôi mắt à?

Thiên và Văn lập tức “đình chiến”. Cao Văn hậm hực ngồi xuống ghế sofa gần giường bệnh. Khuôn mặt đỏ bừng có lẽ cậu nhóc còn tức lần thua mới nãy. Không khí lại quay trở về cái im lặng vốn có. Thiên nhìn nó mỉm cười rạng rỡ.

-Di này, lúc mình bị bắt cóc ấy, tên cầm đầu nói rằng mình là “người quan trọng” đối với cậu đấy ^^. Mình cảm thấy rất vui

Nó đang im lặng, nghe thấy cậu nói, bất giác nó hơi đỏ mặt, bối rối nó đáp nhưng không nhìn cậu:

-Vậy à.

-Ừm – Cậu khẳng định trên môi vẫn giữ nụ cười.

Nó không nói gì, cúi gầm mặt như che đi cái xấu hổ của mình:

-Xin lỗi

-?
-Chỉ vì liên quan đến tôi mà cậu bị liên lụy.

Cậu lắc đầu, dịu dàng nâng khuôn mặt nó lên:

-Tôi không sao, tôi chỉ sợ cậu sẽ bị nguy hiểm.

Nó thoáng ngượng ngùng, một chút thôi rồi nó lấy lại bình tĩnh. Nó dùng đôi mắt ấm áp nhìn cậu, dịu dàng cười với cậu. Hai người nhìn nhau mỉm cười, ánh sáng Mặt Trời soi rọi cả căn phòng, từng con gió nhẹ thoảng qua mang theo cả hương ịi của ngàn hoa cỏ. Trong mắt hai người đó dường như xung quanh không có gì…

Cậu nhóc Cao Văn và Ely thấy vậy, cả hai đều nhẹ nhàng bước ra ngoài. Tuy trong lòng có chút không vui nhưng cả hai người đều hiểu được rằng. Cô gái mà họ yêu quí nhất đang rất hạnh phúc…
————–1 tuần sau——————-

Thiên đã gần như bình phục hoàn toàn, cậu quay trở lại lớp học và lập tức vui vẻ vui đùa dù còn nhiều chỗ bị thương. Nó cũng đã xử lí xong việc Lâm Phong. Tuy Lâm Phong làm hại Thiên và An tuy nhiên việc âm mưu truất phế người thừa kế là một tội lớn. Lâm Phong bị gạch tên khỏi gia phả Lâm gia, tịch thu tài sản. Chi thứ 3 do Lâm Phong quản lí được thay thế người khác là con trai hắn Lâm Minh.

Lớp 1-1, khu cấp 3…………

-Chúc mừng cậu trở về ngôi nhà 1-1 thân thương Dương Hoài Thiên. – N.Anh lên tiếng. Lập tức cả lớp nam lẫn nữ hò reo vui mừng.

Thiên đứng trên bục giảng, cậu vui mừng khôn xiết khi mọi người quan tâm như vậy. Cậu mỉm cười làm nữ sinh ngây ngất. Nó cũng nhìn cậu, cười một cách kín đáo như chỉ để mình cậu thấy. Sau màn chào hỏi thắm thiết, cậu vui vẻ xách cặp đến bên ngồi cạnh nó. Nó thấy cậu vui như vậy, cũng vui lây. Lát sau như mhớ ra chuyện quan trọng nó nói:

-cậu, lát nữa đợi tôi nhé, tôi có chuyện muốn nói với cậu.

Thiên gật đầu…

-Ừm, tôi sẽ đợi vì tôi cũng có chuyện muốn nói với Di.

Cả hai nhìn nhau không biểu lộ cảm xúc gì nhưng hình như rất vui. Cả lớp học không ai không cảm nhận được niềm hạnh phúc dâng trào khi ngắm nhìn họ.

———café Tĩnh————-

Café Tĩnh là một trong hệ thống café của Williams, Thiên và Di sau khi ra về đã đến chỗ này. Đúng như tên của nó, im lặng, không ồn ào chút nào, trong quán là một màu nâu tối, chỉ có vài ngọn đèn màu, vài cây nến lung linh. Không nhạc rock ồn ào mà là những bản giao hưởng êm dịu. Café Tĩnh như tách biệt hoàn toàn với thành phố nhộn nhịp.

Nó và cậu ngồi ở một góc, cạnh bên là cánh cửa kính có thể nhìn thấy khung cảnh bên ngoài. Nó uống hồng trà, còn cậu uống Capuchino.

Cậu nói:

-Di có chuyện gì muốn nói với Thiên?

Nó bình tĩnh nhưng trong giọng nói có cái gì đó run run…

-Cậu còn đợi tôi không?

Thiên thoáng bất ngờ, nhưng rồi như chợt nhớ ra điều gì cậu vui vẻ.

-Còn, tôi vẫn còn đợi Di.

Nó thoáng ngại ngùng…

-Tôi……

Nó đang nói bỗng nhiên

-Hôm nay là ngày độc diễn thường niên của Café Tĩnh tôi xin mời một vị khác lên độc tấu một bản nhạc bằng nhạc cụ trong tiệm. – MC có chất giọng trầm ấm vang lên.

Nó sững người nhưng rồi chợt nhớ ra đây là ngày thường niên, bất cứ tiệm café nào nằm trong hệ thống café Tĩnh của công ty đều như vậy. Có lẽ chưa đến lúc chăng? Đang định nhìn Thiên thì…….

-Tôi chơi Piano nhưng muốn mời một người kéo Violin. – Một giọng nói quen thuộc vang lên.

Nó quay người về phía sân khấu…Thiên đang đứng đó cùng với MC.

-Nhưng đây là độc diễn mà. – MC nhẹ nhàng

-Tôi muốn như vậy – Cậu kiên quyết.

-Không được đâu ạ, đây là lệnh của cấp trên, chúng tôi không dám trái ý – MC vội vàng giải thích. Ở phía dưới sân khấu cũng đã có tiến lao xao bàn tán. Tuy nhiên Thiên vẫn kiên quyết.

-Phá vỡ luật lệ một lần. – Nó bĩnh tĩnh đứng dậy và lên tiếng.

Mọi ánh mắt hướng vào nó, quản lí của Café Tĩnh nghe tiếng ồn ào đi ra liền thấy nó nói. Ông lập tức chạy đến và cung kính:

-Kính chào tiểu thư, tiểu thư cần gì ạ?

Mọi người trong Café Tĩnh sững sờ ngạc nhiên. “Tiểu thư” của tập đoàn Williams lẫy lừng, là người quản lí hệ thống công ty trên 20 nước phát triển và đang phát triển là một cô gái mặc đồng phục học sinh trung học.

Nó im lặng hồi lâu, nhìn tên quản lí rồi nhìn sang Thiên, cậu đang mỉm cười với nó. Nó cười đáp rồi nhìn quản lí đang cúi mình nó bảo:

-Tôi muốn kéo Violin và cậu ấy sẽ chơi Piano được chứ.

Quản lí gật đầu đáp

-Vâng, tiểu thư.

Nói xong ông nhìn về phía MC ra hiệu cho người đó bước xuống. Nó bước lên cầm đàn Violin lên, nhưng lập tức nó bị một bàn tay dịu dàng tháo kính, xõa mái tóc dài mượt đen tuyền xuống. Cả quán Café sững sờ, vì nó quá đẹp. Nó không phản ứng gì, coi như đây là chuyện bình thường, rồi nhìn cậu như có vẻ muốn nói: “Hãy bắt đầu”

Cậu gật đầu rồi ngồi xuống chiếc ghế dài đối diện những phím đàn.

Nó kéo đàn Violin, tiếng nhạc mở đầu nhẹ nhàng, cậu cũng đàn theo điệu nhạc phát ra từ chiếc Violin. Tiếng Violin reo rắt, ngân dài. Cách kéo đàn của nó thuần thục điêu luyện, trong tiếng đàn nghe được sự dịu dàng, thanh thoát. Tiếng Piano dứt khoát, không ngân. Trên từng ngón tay chơi đàn hết sức phóng khoáng của cậu, tiếng đàn như thứ ma lực mê hồn.

Một thứ nhẹ nhàng, một thứ cương nghị tạo thành một bản hợp tấu du dương, trầm bổng. Cả quán café sững sờ, im lặng chỉ nghe được tiếng đàn vang vọng. Tất cả mọi người như đã lạc vào cõi mơ. Nó bất ngờ vì giờ mới biết cậu đàn rất hay, cậu tỏ vẻ dửng dưng như không trước ngón đàn điêu luyện của nó. Khi tiếng đàn kết thúc, tất cả quay về hiện thực, nó cũng thoát khỏi sự ngưỡng mộ vẩn vơ.

Bản hợp tấu đã kết thúc…
…có thật!!!!

-Cậu kéo đàn hay thật! – Thiên vừa đi vừa lên tiếng

-Cậu cũng không kém – Nó gật đầu.

Sau khi tiếng đàn dứt, nó và cậu đã ra về dù có nhiều người yêu cầu hai người đàn tiếp nhưng cả hai đã từ chối. Cả hai thoát khỏi quán café và đang đi bộ trên một con đường được phủ ánh sao.

-Mình nghĩ Di muốn nói chuyện với mình chỉ là muốn xem mình chơi đàn?

Nó nhìn cậu, lắc đầu.

-Không, tôi muốn nói chuyện khác.

Cậu cũng nhìn nó, đôi mắt hiện rõ sự tò mò. Nhưng nó không nói gì. Lát sau, bỗng nhiên nó dừng chân lại, cậu cũng dừng. Nó xoay người về phía cậu, dùng hai bàn tay trắng nõn nà xoay khuôn mặt cậu nhìn thẳng về phía mình tuy việc này có chút khó khăn vì nó hơi thấp hơn cậu, nó nhìn thẳng vào đôi mắt cậu, chăm chú. Một cơn gió thoảng lên, nó lên tiếng:

-Tôi…thích…cậu. – Nó nhấn mạnh, rõ ràng, chậm rãi từng từ một.

Tai như bị ù đi, khuôn mặt cậu đỏ như gấc chín. Đôi môi tái nhợt nhìn nó, cố gắng nói:

-Cậu nói gì? Di nói gì?

Ánh mắt cương quyết, nghiêm nghị nhưng cũng dịu dàng, ấm áp. Con ngươi đen tuyền, sâu thẫm ẩn sau hàng mi dài, cong vút nhìn thẳng vào đôi mắt cậu.

-Tôi thích cậu, tôi thích cậu Dương Hoài Thiên. – Nó lặp lại một lần nữa.

Cậu như đã nghe rõ, ôm nó vào lòng, nhảy cẫng lên vì vui sướng. Khi nhận thấy hành động của mình làm mọi người chú ý và cảm nhận được hơi thở của nó cậu mới dừng lại. Buông nó ra, cậu gãi gãi đầu, lí nhí;

-Xin lỗi, tại mình vui quá.

Nó phì cười vì trông lúc này cậu rất dễ thương, lấy tay xoa xoa mái tóc nâu bồng bềnh như quen thuộc nó mỉm cười:

-Mình cũng vui lắm chứ khi cậu vui như vậy.

Hôm đó là một buổi tối đẹp trời, thời tiết dịu mát thỉnh thoảng có gió, nhưng là những cơn gió nhẹ. Có hai con người đang nắm chặt tay nhau bước đi trên con đường dài cùng hướng về phía cuối.

Cậu đưa nó về đến tận nhà, Ely vui mừng ra mở cửa nhưng nhìn thấy cậu và nó tay trong tay, Ely tức sôi máu, đôi mắt ánh lên vẻ giận dữ nhìn cậu. Cậu thấy vậy lè lưỡi chọc Ely. Nó chỉ lắc đầu vì hành động giống trẻ con của hai người này.

Còn Cao Văn, khi nhìn thấy cảnh chị gái yêu dấu nắm tay tên cậu ghét nhất, tức điên lên, từng bước chân như muốn đạp thủng luôn cả khu vườn Lâm gia. Lao ra cậu hùng hồn:

-Dương Hoài Thiên, anh hãy đợi đấy, anh sẽ không yên đâu. Một ngày nào đó tôi sẽ đánh anh, đánh anh chết tôi cũng sẽ lôi anh dậy, thiêu xác anh, lấy tro anh ném xuống biển để mãi mãi không đầu thai. Áaaaaaaaaaaaaaa………. – Tay chân cậu nhóc như muốn xé xác Thiên ra nhưng rất may đã được Trần quản gia giữ lại.

Ely như được châm ngòi cô cũng lên tiếng phản kháng:

-Đừng mơ động đến tiểu thư

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,26 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT