watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:56 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7183 Lượt

cao quý của ta tên đáng ghét, ta sẽ cho mi xơi Karate, cho mi xơi kiếm pháp Trung Hoa,………Áaaaaaaaaaaaa – Các cô hầu gái lao ra giữ chặt Ely.

Nó lại lắc đầu vì cảnh tượng diễn ra. Thiên cười lớn, cậu bước đến gần Cao Văn, cười:

-Vậy là khi anh chết không cần lo chuyện không ai mai táng rồi. – Xong cậu đến gần Ely – Để xem cậu có đủ khả năng cho tôi xơi không đã. Ha ha ha ha ha ha ha. Ui da.

Khi đang cười thỏa mãn bỗng nhiên thân người cậu đau vì vết thương chưa lành. Thấy thế hai kẻ đang bị kìm chế cười lớn hơn cả cậu lúc nãy. Làm cậu quê quá, bước ra phía sau, nắm chặt tay nó. Nói rồi, mọi người cùng bước vào nhà, nó xem lại vết thương cho cậu. Ely và Cao Văn giám sát sợ cậu làm ẩu thì Di nguy to (Hajzz, nhà Di mà cậu sao dám làm gì)

Lát sau cậu quay trở về nhà, Cao Văn cũng vậy, khi ra đến cửa cả hai nhìn nhau, hứ một tiếng rồi mỗi người mỗi ngã. Ely thì buôn dưa lê với Oanh, than thở đủ điều và chê bai Thiên hết mức qua điện thoại. Oanh chỉ biết cười trừ vì cô bạn tinh tế, thông minh – Ely lại có lúc như thế này.

Người biết tiếp theo là N.Anh, cô bạn hét toáng lên khi thấy nó và cậu tay trong tay đến trường. Tin đồn “Học sinh xuất sắc và hotboy mặt trời đang yêu nhau” lập tức được lan rộng.

An vẫn mỉm cười vui vẻ. Hình như trái tim cô đã hết đau rồi. Nhưng vẫn còn một người, một con người thông minh và đa mưu – Nhật Quang, anh vẫn mỉm cười, nụ cười nửa miệng quen thuộc trên gương mặt điển trai lại xuất hiện. Đôi tay nắm chặt. Ánh mắt chứa một nỗi cô đơn, thù hận và ấm áp đang nhìn về phía nó và Thiên. Anh quay lưng đi, âm mưu của anh đã thực hiện hay chưa?
Trong thư phòng của tiểu thư nhà họ Lâm, tất cả đều chỉ là một màn đêm bao phủ. Trăng đêm nay cũng không có như hôm nào. Chỉ còn màn hình vi tính đang mở và con chuột nhấp nháy. Trong đêm tối có thể thấy được hình bóng bé nhỏ đang ngồi đối diện với máy vi tính. Mái tóc dày, đen mượt tung bay khi những cơn gió thoảng qua. Đôi mắt u buồn lướt nhìn đống tài liệu trên bàn rồi phần văn bản, e-mail trên vi tính. Nó từng chút một lật xem các tài liệu rồi phê chuẩn, gửi tin qua E-mail.

Cốc…cốc…

-Vào đi. – Nó đang tập trung thì nghe thấy tiếng gõ cửa, không cần hỏi nó cũng biết là Ely.

Ely dịu dàng đi vào, cung kính chào nó hỏi:

-Tiểu thư, đã khuya rồi cô nghỉ ngơi đi ạ.

Nó nhìn Ely, con ngươi lạnh lùng như thể hóa băng tất cả. Nó rời khỏi bàn làm việc, đến bên khung cửa sổ, nơi có thể thấy được ánh đèn đường, nó im lặng ngồi xuống ghế, rót cho minh một tách trà nóng. Ely cũng bước đến, dịu dàng ngồi xuống, đối diện nó.

-Có chuyện gì sao tiểu thư? Công ty?

-Công ty không sao cả, chỉ là khoảng thời gian qua ta chỉ lo chăm sóc cho Thiên và xử lí Lâm Phong nên không xem xét nội bộ, tình hình. Nay đã ổn thỏa rồi.

Khuôn mặt nó thoáng buồn, Ely như đã nhận ra nỗi buồn đó, dịu dàng cô bạn hỏi:

-Thật ra đã xảy ra chuyện gì vậy tiểu thư?

Nó lẳng lặng, do dự nhưng lát sau hạ quyết tâm, nó đến bên bàn làm việc lấy một xấp giấy tờ để trước mặt Ely. Ely lật xem rồi trầm ngâm.

-Tiểu thư, chuyện này là thật?

Nó gật đầu…

-Ta không ngờ.

-Tôi cũng vậy nhưng tôi tin tiểu thư có thể hóa giải chuyện này.

Nó cười mỉm, cảm ơn Ely đã tin tưởng. Ely cũng cười rồi cô bạn bước ra khỏi thư phòng không quên dịu dàng thúc giục nó đi nghĩ ngơi. Khi cánh cửa phòng đóng lại, một lần nữa chỉ mình nó cô đơn trong phòng.

Tay cầm xấp tài liệu, đôi mắt vừa lạnh lùng lúc nãy đã chuyển sang vô hồn.

Xấp tài liệu ấy có những thứ…thật sự là một cú sốc đối với nó…một cú sốc lớn đâm thẳng vào trái tim.

———-Sáng hôm sau———–

Thiên cùng nó đến trường, từ ngày nó nói thích cậu hôm nào cậu cũng cùng nó đến đón nó đi học trên chiếc xe đạp. Hôm nào cậu cũng vui cười nhìn nó. Nó cũng vậy nhưng hôm nay khi ngồi sau xe, nụ cười của nó không còn, nó yên tâm vì chắc chắn cậu sẽ không nhìn thấy vẻ mặt của nó lúc này.

Lát sau khi đến trường, nó đứng đợi cậu đi cất xe bỗng……..

-Anh buông tôi ra – Nó hằn học

Nó đang đứng thì bị một chàng trai nắm tay dẫn đi. Chàng trai dù nghe nó nói vẫn không buông tay ra, chàng trai nắm chặt lấy tay nó như thể sợ bị vụt mất thứ gì đó rất quan trọng. Đến phía sau trường, chàng trai dừng lại, quay đầu lại nhìn nó. Chàng trai ấy là – Nhật Quang. Ánh nắng sớm tỏa sáng khuôn mặt của Quang. Anh dịu dàng nhìn nó, khác với vẻ lúc cười nửa miệng, anh hỏi:

-Em thật sự thành đôi với Hoài Thiên rồi à? – Giọng nói rõ ràng nhưng có vẻ run sợ.

Nó nhìn anh, cương nghị:

-Ừ, em thích cậu ấy.

Anh sững sờ, khuôn mặt hồng hào tối sầm lại. Anh đấm vào bức tường sau trường.

-Tại sao lại không chọn anh, anh đã đợi em rất lâu. Hay là em không biết? Anh có thể bày tỏ. – Quang nhìn nó, khuôn mặt, đôi mắt, giọng nói đều tỏ vẻ tha thiết, yêu thương.

-…- Nó lắc đầu ra hiệu không thể.

Anh ôm nó vào lòng, mái tóc đen bồng bềnh xõa lên vai nó

-Xin em, hãy chọn anh, xin em hãy yêu anh – Anh đang van xin nó.

Nó nhẹ nhàng thoát khỏi anh. Khuôn mặt lạnh lùng, giọng nói lạnh lùng và đôi mắt như không có chuyện gì xảy ra.

-Từ trước đến nay, em chỉ xem anh là bạn, là một người anh trai không hơn không kém. Em không thể yêu anh. Xin anh hãy học cách buông tay vì bây giờ người em thích là Thiên.

Nói rồi nó quay lưng bước đi bỏ lại phía sau một người đang thẫn thờ, im lặng. Khi bóng nó dần xa, anh khuỵu xuống trên thảm cỏ xanh. Hôm nay bầu trời rất đẹp, không khí buổi sáng thanh bình, ánh Mặt Trời lan tỏa như đang che chở cho những đứa con của tạo hóa và mẹ thiên nhiên. Nhưng có một chàng trai, khuôn mặt đau khổ, đang quỳ. Đúng anh đang quỳ, đang thầm trách tình yêu của anh sao quá đắng cay. Anh yêu người con gái ấy, ngay từ lần đầu gặp mặt. Lúc biết mình yêu anh đã nắm phần thất bại, người con gái ấy là bạn gái của bạn thân anh. Khi bạn thân anh đã đến Thiên Quốc, anh muốn mình được bên em nhưng một lần nữa cô gái ấy đã rời xa anh, đến bên một chàng trai khác.

-Thiếu gia…- Một giọng nói trầm ấm vang lên, trong giọng nói có sự lo lắng.

-Võ quản gia, kế hoạch của ta sẽ bắt đầu – Chàng trai đứng dậy, đôi mắt lúc nào còn thẩn thờ nay đã trở nên cương quyết. Anh quay lại nhìn người đã gọi “thiếu gia…” lên tiếng. – Cô ấy sẽ phải hối hận.

Nhật Quang đã bước đi, khuôn mặt lạnh lùng như nó, không cảm xúc, anh biết mình sẽ làm nó đau, đau hơn cả lần Kiến Hoàn mất.
————-Lớp 1-1——————-

Thiên đã ngồi trong lớp, khuôn mặt cậu đầy lo lắng và hôm nay cậu không ngủ gật, ánh mắt luôn hướng về phía cửa lớp. Cậu lo lắng vì khi cất xe xong đến nơi Di đứng đợi thì không thấy Di đâu chỉ thấy chiếc cặp đang nằm dưới đất. Cậu nghĩ rằng Di có việc nên lên lớp trước nhưng khi vào lớp cậu cũng không thấy Di. Hỏi N.Anh, An, Oanh cả ba đều nói Di chưa đến. Cậu rất sợ Di sẽ bị bắt cóc.

Cậu muốn tìm Di nhưng cậu lại nghĩ nếu Di vào lớp mà không thấy cậu Di cũng sẽ lo lắng như cậu bây giờ nên cậu thôi. Đang rối tung trong mớ suy nghĩ thì đột nhiên có một bàn tay dịu dàng đặt lên vai cậu làm cậu hoảng hồn la lên: “Oái”

Bàn tay đó rút lại, chủ nhân của đôi bàn tay nhìn cậu căm phẫn. Cậu hoàn hồn lại, nhìn chủ nhân đôi bàn tay đang ngồi trên ghế, đôi mắt nhưng muốn nuốt chửng cậu, cậu mới định thần nói:

-Di.

Nó lắc đầu, bó tay với cậu. Nó biết cậu sẽ lo lắng và suy nghĩ lung tung nhưng không ngờ đến mức này. Thấy nó im lặng cậu ngồi xuống ghế, hỏi nói:

-Lúc nãy Di đi đâu thế?

-Có chút chuyện nhỏ.

-Chuyện gì thế?

Nó quay lại nhìn cậu, nở một nụ cười.

-Cậu thật sự muốn biết? – Khuôn mặt tươi cười nhưng có cái gì đó làm người khác phải ớn lạnh nên cậu thôi không hỏi nữa.

Cả hai lại im lặng không nói với nhau lời nào. Cậu hiểu nó, nó luôn giữ bí mật cho riêng mình và ghét khi bị hỏi về bí mật bản thân. Bản thân cậu cũng có những bí mật nhưng một lúc nào đó cậu sẽ cho nó biết. Cậu quay lên bảng và tiếp tục nghe giảng. À, từ ngày quen nó, bị nó giáo huấn đủ điều nên cậu không lo ngủ nữa mà chú tâm vào việc học hơn, kì thi cuối năm vừa qua cậu đã lên hạng vượt bậc.

———————–Giờ ra chơi———————-

-Di đi dạo nha? – Cậu hỏi nó vì thấy nó hôm nay khác ngày thường, cả buổi chỉ thẫn thờ không để ý xung quanh. Lúc nãy bị cô giáo dạy Sử phê bình.

Nó im lặng, quay sang nhìn cậu dường như chỉ có cậu mới đủ sức làm nó thoát khỏi cơn mộng mị bao trùm. Nó lắc đầu.

Cậu thấy nó khác lạ lắm dù cậu ngốc nghếch, ngu ngơ nhưng cũng nhận ra điều lạ mà. Cậu nhìn nó bằng đôi mắt của sự quan tâm. Thấy cậu như vậy nó chỉ mỉm cười và bảo cậu an tâm. Đúng lúc đó, Khánh, Duy, Tường có việc đi ngang lớp 1-1 liền gọi cậu đi chung. Như những vị cứu tinh xuất hiện kịp thời, nó ra hiệu cho cậu là đi đi và nó không sao.

Cậu chỉ biết ậm ừ rồi chào tạm biệt nó để bước ra khỏi cổng.

Khi bóng cậu đã xa khuất, nó đưa mắt nhìn ra cửa sổ. Xung quanh nó dường như không có ai, chỉ có khoảng không của sự cô đơn. Mây trên trời cao, xanh thẫm. Hoa phượng nở đỏ rực ở một góc sân. Ánh dương soi rọi xuống thế gian như vòng tay của mẹ đang ôm ấp đứa con vào lòng, như nàng thiếu nữ đang độ xuân xanh vui cười hạnh phúc. Nó chỉ biết ngắm nhìn, nó mong cho thời gian cứ đọng

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20,21 ,26 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT