|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
believe for you and me
The sun will shine one day
So I’ll just play my part
And pray you’ll have a change of heart
But I can’t make you see it through
That’s something only love can do
I know if I could find the words
To touch you deep inside
You’d give our dream just one more chance
Don’t let this be our good-bye
But only love can say – try again or walk away
But I believe for you and me
The sun will shine one day
So I’ll just play my part
And pray you’ll have a change of heart
But I can’t make you see it through
That’s something only love can do
That’s something only love can do….”
Tiếng nhạc cứ vang, điệu vũ cứ xoay. Mọi người đã dừng lại, họ ngắm nhìn Thiên – Di đang dìu nhau trong điệu nhảy. Lần đầu tiên họ đã được thấy cảnh tượng như trong những câu chuyện cổ tích, chỉ có trong tưởng tượng. Họ im lặng ngắm nhìn.
Ely cũng dừng lại, nhỏ nhìn vào đôi mắt của Thái Di, con ngươi màu xanh biển đã luôn theo dõi con ngươi màu đen của công chúa từ đầu bản nhạc. Lúc đầu là ấm áp, là thẹn thùng…nhưng bây giờ Thái Di nhìn Thiên, con ngươi, không chuyển động hay lườm liếc, không e lệ, không thẹn thùng, không sợ hãi. Trong đôi mắt đen và sâu không ai có thể đoán ra được Di nghĩ gì. Nhưng Ely nhận thấy một làn sương mang hơi vị của buồn thương đang bao quanh Di. Không lẽ… tiểu thư của cô…sắp phải xa rời nơi đây, một lần nữa sẽ đau…
Khi sự thật sắp được phơi bày
Nàng công chúa đã biết điều đó quá rõ
Kết thúc cuộc tình nàng không phải như mơ
Chàng trai của mặt trời không phải là hoàng tử của nàng
Của “người con gái tuyết” giá băng…
Phải không?
Khi bản nhạc dừng lại Thiên kéo nó ra một cái hồ rộng, kéo nó ngồi xuống thảm cỏ vọc nước. Nước hồ không lạnh lắm, nó cũng cảm thấy thích thú. Một cơn gió thoảng qua, trời cũng gần khuya nên nó thoáng run mình. Thiên nhìn nó, nắm chặt tay nó rồi cởi áo khoác của mình ra, khoác lên người nó, tươi cười:
-Không lạnh nữa nhé, thân nhiệt của tớ dành hết cho cậu rồi đó.
-Ơ, thân nhiệt cho mình thì chắc nóng chết mất – Nó trêu cậu.
-Ừ ừ, thế trả đây. – Cậu tỏ vẻ giận dỗi rồi đưa tay như muốn lấy áo khoác lại.
Nó liền nắm chặt cổ áo khoác lùi ra xa. Cậu thấy thế cười phá lên, nó cũng ngượng chín cả mặt. Khi tiếng cười dứt thì ở phía xa vẫn nghe được những giai điệu dịu dàng. Tình hình lúc này là nó đang ngồi cạnh cậu, nắm chặt tay cậu và nhìn lên trời.
-Này nhá, đó là mình, đó là cậu, đó là Duy,….- Cậu đang dùng tay chỉ chỉ lên những vì sao rồi đọc tên từng người, khuôn mặt cậu rất hạnh phúc. Nó ngồi bên chăm chú lắng nghe rồi thỉnh thoảng cười khì vì những lời nhận xét của cậu, nào là “đó là sư tỉ N.Anh lớn tiếng”,…
Rồi khi cậu chỉ đến ngôi sao mang tên Thiên cậu dừng lại. Nó bất ngờ nhìn cậu và hỏi:
-Hết rồi à?Mình đâu?
-Cậu chỉ cần nhớ ngôi sao mang tên “Thiên” được rồi. – Cậu mỉm cười véo mặt nó.
Nó không nhịn được nữa, nó cũng dùng tay véo lại mặt cậu:
-Tại sao?
-Vì ngôi sao mang tên “Di” ở cạnh ngôi sao mang tên “Thiên”. – Khuôn mặt cậu mỉm cười rạng rỡ nhìn nó, lúc này nó cũng đã buông tay khỏi khuôn mặt cậu.
-Thật là…- Nó thoáng ngượng ngùng.
Cậu nhìn thấy như nó như vậy, cảm thấy nó rất dễ thương, rồi cậu lại gần nó, hôn thật nhẹ lên trán nó, ôm chầm lấy nó. Nó càng ngượng hơn nhưng sau đó cũng ôm lấy cậu.
( Bạn đang đọc truyện hay duy nhất chỉ có tại trang: YenBai.Mobi chúc các bạn đọc truyện vui vẻ )
-Sau này lúc nào cậu cũng phải tươi cười như thế này nha, nhất là lúc trước mặt tớ cũng phải cười thật nhiều như thế trông cậu xinh hơn. – Thiên nói nhỏ vào tay nó. – Và cậu luôn ở bên cạnh tớ nha.
-Ừ, tớ sẽ luôn tươi cười.
-Còn ở bên cạnh tớ? – Cậu buông tay khỏi nó nhìn nó khẩn khoản.
Thoáng ngập ngừng, do dự nhưng nó cũng nhìn vào mắt cậu, ấm áp:
-Tất nhiên….
Cậu lại ôm chầm lấy nó nói khẽ:
-Tốt quá ^^.
Biết cậu sẽ không thấy, nước mắt nó chực trào ra nhưng nó đã kiềm chế.
“Đừng khóc, đừng khóc Thái Di, mày không được để cậu ấy thấy”
Nó cũng khẽ khàng nói tiếp câu nó đã bỏ dở lúc nãy:
-Tất nhiên mình sẽ luôn bên cậu nhưng không là mãi mãi…
2 tuần sau buổi vũ hội, nhà họ Lâm….
-Tiểu thư, chuyện này… – Trần quản gia nhìn nó và Ely đang sắp xếp đồ đạc trong phòng và lên tiếng.
-Có chuyện gì? – Nó dừng tay và quay lại nhìn Trần quản gia.
-Thưa, cậu Thiên đã gọi cho tiểu thư nhiều lần, cô Oanh, cô An, cô Anh đang ở phòng khách đợi tiểu thư.
Ely nghe tới đó cũng dừng tay lại, nhỏ nhìn chăm chú vào nó đang rất bình tĩnh.
-Được rồi, nói Oanh, An, Anh đợi tôi một lát, tôi sẽ xuống ngay.
Trần quản gia cuối đầu và bước đi….
-Tiểu thư, được chứ? – Ely hỏi nó với vẻ lo lắng.
-Ừ, chuyện gì đến rồi cũng phải đến thôi. – Nó gật đầu rồi lạnh lùng bước xuống phòng khách. Ely chỉ lắc đầu rồi đi theo sau.
Vừa đến phòng khách, chính xác là vừa đến bậc cuối cùng của cầu thang là Di đã bị An chạy đến siết chặt tay và lôi đi như lần mà Ely bị lôi trong trường. Nhưng lần này An có vẻ rất giận dữ. Ném nó xuống chiếc ghế sofa, An khuôn mặt đỏ bừng nhìn nó. Mọi người trong nhà nó định chạy đến hỏi thăm nhưng đã bị nó ngăn lại, cho lui xuống hết. Giờ đây trong căn phòng khách rộng rãi chỉ còn 5 cô gái xinh đẹp, 5 cô gái là những người bạn thân với nhau.
-Nói đi, chuyện gì đã xảy ra? – An hỏi nó như hỏi cung.
-An à…-N.Anh tuy tức giận nhưng cũng nhận thấy An đang nổi điên thật sự liền kéo kéo tay An.
-Nói đi, chuyện gì đã xảy ra, sao cậu lại đối xử với Thiên như vậy, nói đi…. – An thực sự rất tức giận, hàng lệ chảy ra khi nhắc đến chữ “Thiên”.
-….
-Cậu nói mình nghe đi. – Oanh nãy giờ im lặng cũng lên tiếng, cô bạn luôn là người cuối cùng.
-…
-Cậu có xem chúng mình là bạn của cậu không Di? – Oanh nắm chặt tay nó, quỳ xuống ghế sofa, ngước mắt lên nhìn nó. – Cậu biết không, nước mắt cậu đang chảy kìa.
Ely, N.Anh, An cũng giật mình sau câu nói của An. Thái Di – nó không động đậy, nó chỉ nhắm mắt lại, nước mắt nó cứ rơi. Lần đầu tiên sau hai năm, lần đầu tiên nó khóc trước mặt mọi người.
-Mình xem các cậu là bạn, trong lòng mình các cậu rất quan trọng. – Nước mắt vẫn rơi, đôi mắt vẫn nhắm nó lên tiếng.
-Cậu sao lại đối xử với Thiên như vậy? Cậu xem bọn mình là bạn vậy cậu xem Thiên là gì? Cậu xem bọn mình là bạn thì hãy nói cho bọn mình nghe chuyện gì đã xảy ra? – N.Anh cũng lên tiếng, nhưng giọng điệu không giận dữ.
Nhắc đến cái tên “Thiên” nó liền mở mắt ra, nhưng không nhìn ai cả, nó chỉ nói:
-Thiên là người mình yêu. Và tớ làm vậy cũng chỉ vì tớ phải xa Thiên, tớ làm vậy cũng chỉ vì tớ, gia tộc tớ đã nợ Thiên quá nhiều.
-Cậu nợ Thiên cái gì? Gia tộc cậu nợ Thiên cái gì? Cậu trả nợ bằng cách quen Thiên, chấp nhận Thiên, yêu Thiên để Thiên yêu cậu, rồi cậu chia tay Thiên hả, cậu có biết Thiên, Thiên….- An lên tiếng trách móc, nước mắt lại lăn trên khuôn mặt thanh tú.
-Thiên thế nào? – Ely nhận thấy nó như bất động liền hỏi.
Oanh liền siết chặt tay nó, dịu dàng:
-Thiên đang rất đau, đau đến chết đi sống lại, đau như bị dao đâm vào cơ thể. Cậu không chút động lòng?
Nó liền nhìn Oanh, khuôn mặt đầy nước mắt. Phải nó đã làm Thiên đau…. Một tuần trước nó đã chia tay cậu, chia tay với cậu trong buổi hẹn hò, chia tay với cậu tại nơi nó nói thích cậu, chia tay với cậu cũng chỉ vì cái xấp tài liệu đó. Và hôm nay nó khiến cậu phải đau, bản thân nó cũng đau.
-Tớ cũng đau, đau lắm chứ, tớ nợ Thiên rất nhiều. Thiên giúp tớ thoát khỏi hình bóng của người tớ yêu đã mất từ 2 năm trước. Thiên giúp tớ tìm lại nụ cười. Thiên cứu tớ thoát khỏi chậu hoa rơi từ trên cao xuống, Thiên quan tâm tớ, Thiên yêu thương tớ,…Thiên làm rất nhiều việc vì tớ, tớ nợ Thiên. Cha mẹ tớ cũng nợ cha mẹ Thiên. Cha mẹ tớ yêu nhau nhưng không được đến với nhau, cha tớ lúc trước không phải ông chủ Kim, mẹ tớ là đại tiểu thư nhà họ Lâm. Hai người yêu nhau rồi sinh ra tớ và Cao Văn nhưng họ không thể lấy nhau. Một lần cha mẹ Thiên là bạn thân của mẹ tớ và cha tớ đã giúp đỡ hai người gặp nhau, bỏ trốn nhưng cái kết cục là họ bị tai nạn giao thông, mẹ tớ thì lâm bệnh mà qua đời, cha tớ thì thất vọng, dẫn em tớ qua Đức xây dựng cơ nghiệp. Thiên thì phải sống với cha nuôi, mẹ nuôi nhưng họ có thương yêu gì Thiên đâu. Tớ nợ Thiên, cha mẹ tớ cũng nợ Thiên. Tớ lại càng không thể ở bên Thiên….
-Cậu…
-Tiểu thư…
-Cậu đã nợ Thiên nhiều thế thì phải ở bên Thiên để trả nợ chứ, phải làm Thiên hạnh phúc chứ? – N.Anh lên tiếng.
-Tớ không thể, tớ ở cạnh sẽ làm cậu ấy đau thêm thôi. – Nó lắc đầu.
-Tại sao? – Oanh hỏi.
-Vì cô ấy bị viêm giác mạt.
Cả đám người quay lại nhìn hình bóng cao ráo đang tiến lại gần.
-Nhật Quang, cậu biết Di? – N.Anh lên tiếng khi phát hiện ra đó là Nhật Quang.
-Không những biết, tôi còn rất yêu Di. – Quang tiến lại gần Di rồi nắm tay nó.
Bỏ mặt Quang, An hỏi tiếp Di.
-Cậu chỉ viêm giác mạt thôi mà, cậu vẫn có thể yêu Thiên, có thể bên Thiên.
-Vậy là khi tớ không còn nhìn thấy gì nữa, tớ vẫn ở bên Thiên và trở thành gánh nặng của Thiên? – Nó nhìn thẳng vào đôi mắt của An.
-Ơ….
-Thiên sẽ đau nhưng rồi cũng sẽ quên tớ, Thiên hòa đồng,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




