watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:56 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7144 Lượt

hay cười và giống như trẻ con vậy, Thiên sẽ quên được tớ – một người không làm được gì cho cậu ấy cả.. Ngày mai tớ phải về Anh, tớ đã xin phép ông rồi. – Nó chậm rãi nói. Quang ngồi bên cũng chỉ cười, anh dường như đã biết trước chuyện gì sẽ xảy ra.

-Nhật Quang, em cũng đã nói là em không yêu anh, anh hãy tha lỗi cho em, em cũng nợ anh, nợ anh một mạng người. – Nó nhìn Nhật Quang, khuôn mặt lạnh lùng nhưng đôi mắt mang một nỗi sầu rất lớn. – À, mọi người đừng nói chuyện tớ bị viêm giác mạc với Thiên. – Giọng nói lạnh băng, đanh thép không phải là một lời cầu xin mà đó như thể là mệnh lệnh, là lựa chọn duy nhất cho những con người đang có mặt tại căn phòng.

Sự thật phơi bày
Công chúa nợ cả hai hoàng tử
Nàng sẽ trả nợ cho cả hai
Bằng cách hóa thành…
Hoa tuyết bay đi…
Như thể nàng chưa bao giờ tồn tại…
Ngắn ngủi…lạnh lùng…

Nói rồi nó quay đi, tay nắm chặt sợi dây chuyền có hình hoa tuyết mà có một ai đó đã tặng, bước đi về phía trước…vô định.

Anh nhìn thấy, anh cũng đau, đau khi người con gái mình yêu đang rỉ máu vì một chàng trai khác, à không nếu vì anh thì anh cũng sẽ đau mà. Anh chỉ nhìn thấy đôi vai nhỏ nhắn, cái lưng thẳng của nó đang rời xa anh. Lúc này anh chỉ biết nhìn nó và nghĩ ra được 4 từ: “Em thật cô độc”.

Các cô gái cũng cảm thấy, Ely cũng rơi nước mắt, đây cũng là lần đầu tiên nhỏ khóc trước mặt mọi người. An, N.Anh như không còn đứng vững khi thấy hình ảnh nó như vậy, tiểu thư lạnh lùng nhưng chưa bao giờ lại cô độc đến thế. Oanh chỉ biết im lặng, cố ngăn không cho nước mắt rơi. Các cô gái hiểu rằng: Công chúa tuyết đang chết.

————-Nhà Thiên, phòng Thiên————–

Ngôi nhà của Thiên trống hoắc không có một ai. Cũng phải thôi vốn dĩ từ trước chỉ có mình cậu ở đây. Cha mẹ nuôi đi làm và không quan tâm cậu, họ chỉ là trả nợ cho cha mẹ cậu thôi. Cậu vốn dĩ biết mình không phải con ruột của họ, chỉ là cha mẹ cậu đã làm quá nhiều việc tốt đến nỗi có quá nhiều người nợ…. Căn phòng sơn màu xanh đậm lãnh đạm. Có ai ngờ rằng căn phòng này là của Hoài Thiên – hoàng tử Mặt Trời, chàng trai luôn có nụ cười trên môi.

Sàn nhà lót gạch màu đen liền, vài chỗ loang lỗ nước, mền gối vẫn ngăn nắp, gọn gàng tựa hồ như chưa có ai chạm đến. Nếu không có thêm 3 người nữa ngoài chủ nhân căn phòng chắc nơi này sẽ không còn ánh sáng.

Cậu ngồi trên bệ cửa sổ bằng gỗ, mái tóc nâu ướt đẫm nước, khuôn mặt không còn sức sống, đôi mắt vô hồn nhìn về phía xa xăm. Đôi tay buông thõng. Cha mất, mẹ mất và giờ đây cậu sắp mất luôn cả người con gái cậu yêu thương. Nàng công chúa mà cậu mãi kiếm tìm, vị nữ thần mà cậu biết không thể nào với tới, cũng là một con nợ mà cậu không nỡ đòi.

-Thiên à, cậu bình tâm lại đi…- Một giọng nói với chất giọng thân quen, chất giọng của một con người điềm tĩnh, thông minh – Khánh.

-Sao hai cậu lại chia tay? Chia tay vào lúc nào? – Duy bình thường thích đùa cợt thế hôm nay lại sáng suốt khi hỏi hai câu này.

Cậu hoàn toàn không mất đi tri giác như nó, chỉ khi nhắc tên một ai đó quan trọng mới quay trở về thực tại. Cậu kiên cường hơn nó. Cậu quay lại đáp trả những câu hỏi cho những người bạn thân.

-Mình không biết vì sao nhưng mình không thể nào quên cái ngày cách đây 1 tuần. Tại con phố đó, tại quãng đường đó….

————Một tuần trước————-

-Di à, sao cậu muốn mình chở cậu bằng xe đạp trên con đường này thế? – Cậu tươi cười ngồi trên chiếc xe đạp hỏi ngừoi con gái phía sau.

-Dừng lại, dừng lại – Cô gái nói khi nhìn thấy điều gì quan trọng, lơ luôn cả câu hỏi của cậu.

Cậu mỉm cười, thắng xe một cái thật mạnh làm nó choáng váng ôm chầm lấy cậu.

-Á…….
Nó hét một tiếng rồi nhảy xuống xe, sợ rằng ngồi trên đó nữa có ngày chết vì bệnh tim. Cậu cũng cười lớn rồi dắt xe lên lề đường.

Hai đứa đi song song với nhau trên con phố quen thuộc, nơi mà nó đã tỏ tình.

-Nè, mình hỏi Di sao muốn đi trên con đường này mà tại sao hông trả lời? – Cậu vừa dắt xe, vừa hỏi nó.

-Nơi đây có đẹp không? – Nó hỏi ngược lại.

Cậu nhìn quanh, thấy xung quanh chỉ là những hàng cây cao, chỉ vài quán café theo phong cách mộc mạc. Vài căn nhà mang phong thái cổ xưa.

-Đẹp theo cách yên bình.

-^^, cậu suy nghĩ giống Di.

Cả hai lại cùng đi mãi cho đến khi cậu lấy từ trong túi ra một sợi dây chuyền có mặt hình hoa tuyết. Cậu chống xe rồi tiến lại gần nó. Hai tay cầm dây chuyền đeo vào cổ nó. Nó thẫn thờ nhìn cậu rồi nhìn sợi dây chuyền.

-Cái này tặng cho Di, mình muốn tặng Di lâu rồi nhưng sợ Di không thích, nhưng hôm nay dù bất cứ giá nào cũng phải tặng cho Di ^^. – Cậu mỉm cười tươi rói nhìn nó.

-Sao phải là ngày hôm nay?

-Hôm nay là sinh nhật Di, quên rồi hả? Hay là mình nhớ nhầm.

Nó im lặng, cố suy nghĩ xem phải hôm nay không. Rồi nó nhìn cậu:

-Sao cậu lại biết?

-Vậy là đúng rồi, cái chuyện biết khi nào là bí mật .

Nó mỉm cười nhìn cậu, vui vẻ nhìn cậu, hạnh phúc nhìn cậu…Cậu cũng sung sướng khi nó như vậy lắm chứ.

Cả hai cứ đi mãi cứ hết con đường lại quay về, vui vui vẻ vẻ nói chuyện với nhau, chuyện trên trời dưới đất, từ quá khứ đến tương lai, từ trường học đến xã hội,…cứ mãi như thế cho đến khi trời đã tối và họ đứng trước một cây đại thụ.

Nó dừng chân lại, cúi đầu lặng lẽ. Cậu cũng đứng im khi thấy nó như vậy, lo sợ đã có chuyện gì cậu hỏi:

-Sao Di đứng lại thế, tối rồi chúng ta về thôi.

Cậu leo lên xe và quay đầu nhìn nó thúc giục. Nó vẫn cúi đầu, nó nói, giọng nói không trong thanh thuần khiết, không dịu dàng, không lạnh lùng mà giọng nói khẽ khàng, bình tĩnh:

-Chúng ta hôm nay chơi rất vui.

Cậu gật đầu: “Ừ”

-Chúng ta đang yêu nhau

Cậu cũng gật đầu, trên môi nở một nụ cười.

-Chúng ta sẽ xa nhau…

Cậu hoảng hốt, vội xuống xe rồi chạy lại bên nó, đứng trước mặt nó, nâng mặt nó lên. Cậu hoảng sợ, khuôn mặt nó lúc này như lúc vừa chuyển trường đến lớp cậu, lạnh băng, không cảm xúc, đôi mắt đen vô hồn, vô cảm. Nếu là lúc trước, chắc hẳn cậu đã hét toáng lên, luống cuống hỏi han chuyện gì đã xảy ra nhưng lần này cậu hết hoảng hốt, hoảng sợ rồi thì bình tĩnh….

-Chúng ta sẽ không xa nhau.

Cậu nhìn nó, chắc nịch.

-Di sẽ về Anh, chúng ta chắc chắn sẽ xa nhau….

-Dù Di có đi đến cùng trời cuối đất, chúng ta sẽ không xa nhau, vì Thiên và Di cùng dưới một bầu trời, trên bầu trời đó lại có hai ngôi sao đứng cạnh nhau mang tên Thiên – Di mà. Chúng ta mãi không xa nhau…

Tay cậu nắm chặt tay nó, môi cậu nhếch lên một chút cậu cười, nhưng hình như cũng không cười?!

-Không thể được, chúng ta chia tay đi, chúng ta không thể bên nhau.

Nó rút đôi bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại của mình ra khỏi tay cậu một cách lạnh lùng.

“Rầm…rầm…đùng đùng….”

Trên màn trời đêm, một tia sáng xoẹt qua rất nhanh, mang theo cả tiếng ồn rất lớn. Cỏ cây rung chuyển dưới chân mọi người, à nói đúng hơn ở đây, dưới gốc cây đại thụ này chỉ có nó và cậu, đúng chỉ có nó và cậu.

“Tí tách…tí tách…ào..ào”

Cậu vẫn đứng đó nhưng đôi tay vẫn để nguyên như cũ, để nguyên như vậy từ khi nó rút tay ra. Cây đại thụ không hề lay động, họa chăng chỉ có những chiếc lá, những cành cây nghịch ngợm vươn ra ngoài…

Nước mưa rơi lúc đầu nhỏ giọt sau lại cành mãnh liệt, mưa cứ như muốn cuốn trôi mọi thứ, muốn xóa đi món nợ ân tình, xóa đi tất cả, để thế giới này không còn gì, không còn một chút gì nữa, không còn nỗi đau, tuyệt vọng, hạnh phúc,…kỷ niệm và tình yêu.

Cậu bất động, nó cũng im lặng… Đứng mãi như thế bỗng nhiên nó bước đi, đi ngang qua cậu như chưa hề quen biết, sắc thái biểu cảm trên gương mặt cũng không có, một chút cũng không. Khi nó đã cách cậu khoảng 4, 5 bước, cậu lên tiếng:

-Tôi sẽ đợi em về….

-…

-không biết vì lí do gì em xa tôi nhưng tôi sẽ đợi em về, mong em hãy giữ sợi dây chuyền hình hoa tuyết cho thật kĩ, một lúc nào đó tôi sẽ lấy lại nó, nhưng không phải lúc này…

-Không cần đợi tôi nhưng lời yêu cầu của anh tôi sẽ chấp nhận cứ như trả cho anh những lần anh cứu tôi.

Cả hai xưng “anh-em” để nói chuyện, đây là lần thứ hai sau lần trên chiếc đu quay trong công viên. Có thể đây là lần cuối cùng họ nói chuyện với nhau như vậy.

Nói rồi nó bước đi, khuôn mặt vẫn y cũ nhưng đôi mắt đã khác, đôi mắt ấy không biết có khóc không như hình nhưng thoáng vẻ đau đớn. Sau khi nó đi, cậu cũng cười nhạt rồi leo lên xe, đạp thật chậm về nhà.

———–Hiện tại, phòng Thiên—————
Căn phòng trở nên tĩnh lặng như lúc ban đầu. Thiên vẫn ngồi đó, đưa mắt nhìn mọi thứ bên ngoài. Duy, Khánh ngồi trên hai chiếc ghế đối diện nhau, im lặng. Tường đứng dựa vào tường trầm ngâm – anh nãy giờ không nói gì cả, không nói bất cứ cái gì.

Bỗng có một tiếng nhạc vang lên, xóa đi cái không khí trầm lặng ấy…Giai điệu nhẹ nhàng, thoáng buồn của bài Passing By do nghệ sĩ dương cầm Yinumira đang hòa trong không khí.

Tường lấy từ trong túi ra chiếc điện thoại di động màu đen của mình, nhấn nút nghe máy…

“Có chuyện gì sao An?”

Duy và Khánh quay lại với ánh mắt tò mò, Thiên vẫn dõi theo nơi xa xôi nào đó ngoài cửa sổ, không để ý.

“Sao, ngày kia Di về Anh?” – Tường hét lên

Thiên cũng

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24,25 ,26 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT