|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
lên tiếng.
-Tôi sắp bay qua châu Âu để quảng bá cho buổi công diễn của mình – Oanh lên tiếng trước, vẫn vẻ điềm tĩnh. Từ trước đến nay các câu hỏi do Thiên đặt ra cô điều trả lời đầu tiên để mọi người có thể tự nhiên nói. À mà bây giờ, Oanh là một nghệ sĩ piano – opera rất nổi tiếng, âm nhạc của cô nhẹ nhàng làm rung động lòng người, phong thái biểu diễn thanh tao, trang nhã. Lúc này cũng đẹp hơn hồi trung học, vẻ đẹp mang khí chất tiên nữ.
-Hajzz, cậu bay qua châu Âu à, chừng nào đi? – N.Anh thở dài.
-Chắc khoảng hai, ba tuần nữa. – Oanh dịu dàng.
-Nhớ mua quà cho mình. – Mọi ngừơi đồng thanh làm Oanh suýt ngất, lớn cả rồi mà còn tham quà.
-Vâng, vâng em nhớ rồi mấy anh chị. – Oanh điềm đạm là thế nhưng đối với những người bạn cô cũng đành bó tay chịu trận.
-Còn mấy cậu? – Thiên lại lên tiếng.
-Tôi phải quản lí bệnh viện đi đâu được. – Tường buồn rầu.
-Khánh với N.Anh sẽ đi Hawaiiiiiiiiiii, biển Hawaiiiiiii thân yêu, tao đến đây…….. – N.Anh phấn khích, Khánh phải níu tay lại, mong chị nhà mình ngồi xuống, lúc nào cũng thế, hôm ra mắt song thân Khánh cũng không kiềm chế được, mai mà cha mẹ anh thích nhỏ không thì … ôi thôi. Đã là tổng giám đốc phu nhân rồi mà còn, hajzz.
-Còn An?
-Tôi sẽ cùng với Oanh đến châu Âu, tôi xuất bản sách ở đó. – An nay đã trở thành một nhà văn rất nổi tiếng. Cô viết mọi loại sách: sách nấu ăn, sách văn học, sách ngoại ngữ, tiểu thuyết,…. Sách An viết bán rất chạy vì nó rất hay. – Còn Thiên?
-Tôi à, tôi sắp phải kí hợp đồng làm ăn với Williams, còn J.R do Cao Văn quản lí đang làm ăn rất tốt với S.T. – Thiên uống trà, tự đắc.
-Với Williams? – Trừ Thiên, mọi ngừoi đều tỏ vẻ lo sợ.
-Đó không phải là công ty do D… – N.Anh chưa nói hết câu đã bị Khánh một tay bịt miệng.
-Anh xin em, đừng có nói nữa – Khanh van nài, làm ơn đi tội anh Khánh quá trời.
N.Anh bèn đưa tay ra dấu “OK”
-Đúng, với Williams nhưng tôi mong cô ấy sẽ ra mặt. – Thiên uống thêm một ngụm trà, mỉm cười.
Xung quanh bỗng im lặng, không ai nói với ai một lời nào, cô gái đó quá thân quen với họ, họ chỉ muốn bảo vệ cô ấy ra khỏi bàn tay của quỉ dữ, nhưng cô ấy đã ra đi, lẽ nào giờ lại quay về….
Reng…reng…reng…
-Alo, công ty S.T xin nghe.
-Nói với giám đốc Dương, giám đốc Lâm của công ty Williams sẽ đến bàn bạc, kí hợp đồng vào ngày mai lúc 9 giờ.
-Vâng, công ty Williams ạ?
-Đúng, công ty Williams, giám đốc Lâm.
“tít…títt…tít…”
-Á………
Một tiếng hét cất lên, mọi ngừơi trong phòng làm việc đều nhìn chủ nhân của tiếng hét, không ai khác chính là trợ lí giám đốc.
-Mọi ngừơi, công ty Williams mai sẽ đến công ty chúng ta kí hợp đồng, là Williams đó!!!!!!!!!!! Hơn nữa còn là giám đốc Lâm chủ trì. Trời ơi sắp gặp thần nữ rồi…thần tượng của tôi đó………
-Á…………. – Tiếp sau đó là những tiếng hét. Ai cũng biết Williams là công ty lớn mạnh nhất, có quyền hành nhất, toàn bộ mạch kinh tế toàn cầu đều nằm trong tay Williams. Hơn nữa giám đốc điều hành công ty này là một cô gái, nghe nói rất bí ẩn nhưng rất xinh đẹp, phong cách làm việc nghiêm chỉnh, sắc bén không ai chống nổi. Chưa ai gặp mặt cô gái này nhưng công ty nào có ý định chống đối Williams thì trong một đêm không cần dùng đến xã hội đen, cô gái này có thể làm công ty đó ngay lập tức bị phá sản. Cô ta được gọi là thần nữ. Người làm việc cho cô ta ở ngoài là người cô ta tin tưởng nhất có tên Nguyễn Ngọc Nhàn hay còn gọi là Ely….
“Cốc…cốc…cốc…”
-Ai? – Mọi người đang nói chuyện vui vẻ trong căn phòng bí mật thì nghe được tiếng gõ cửa.
-Thưa giám đốc, có thay đổi lịch ạ.
-Nói.
-Thưa giám đốc, 9 giờ ngày mai giám đốc Lâm của Williams sẽ đến công ty chúng ta ký hợp đồng ạ. – giọng cô thư ký dịu dàng.
Cả bọn trong phòng ngẩn ngơ, đến rồi, thật sự là Williams đến rồi. Cậu vẫn bình tĩnh uống hồng trà, cậu đã khác trước, không bốc đồng, không vui cười tự nhiên, không ham chơi, không còn là “Hoàng tử Mặt Trời”, cậu giờ đây tác phong giống hệt nó lúc trước. Lạnh lùng, bình tĩnh, điềm nhiên, cứng rắn… – phải như thế cậu mới có thể nắm toàn bộ quyền hành, lúc mới vào làm ở công ty cậu đã biết, S.T đang gặp rất nhiều khó khăn khi Williams có một bộ óc siêu cường. Cậu đã thay đổi bản thân, quyết tâm vực dậy S.T, nếu khôg có cậu chắc S.T cũng không thể nào là một công ty lớn của Châu Á.
-Cậu sẽ thay mặt S.T chứ Thiên? – Oanh mỉm cười.
-Đương nhiên. – Cậu cũng mỉm cười.
-Không sao chứ? – Duy hỏi.
-Không sao
-Mai tôi muốn đến xem cậu bàn bạc. – An lên tiếng.
-Nhưng mai cậu không phải cùng Tường đi chơi sao? – N.Anh hỏi.
-Không sao, dù gì tôi biết cô ấy cũng muốn biết cô gái bí ẩn của tập đoàn Williams là ai mà? – Tường lắc lắc đầu.
-Được, lần này cậu lấy tư cách là nhà văn độc quyền của S.T, dù gì S.T cũng có mở hiệu sách mà. – Thiên vui vẻ.
-Ừ, cảm ơn.
Trò chuyện một chốc nữa, mọi người đều đi về. Trời đã tối, cậu ở lại một mình trong công ty, trong phòng làm việc trộng lớn của bản thân.
Căn phòng tối vì cậu không bật đèn, phòng cậu cũng đặc biệt, nếu nhìn sau cái ghế cậu đang ngồi thì giống như một bức tường, nhưng chỉ cần cậu ấn nút, bức tường đó sẽ mở ra, để lộ một ban công rộng lớn. Cậu bước ra ban công, nhìn lên bầu trời đêm, ở đó có những ngôi sao sáng lung linh. Cậu tìm kiếm ngôi sao mang tên “Thiên” và ngôi sao mang tên người con gái mà suốt đời cậu cũng không thể quên. Một nụ cười mang đầy niềm hy vọng trên môi cậu…cậu tin chắc lần này sẽ không để người con gái đó bước đi.
——————9:00 AM, phòng họp công ty S.T——————-
-Giám đốc, người đại diện công ty Williams đến rồi ạ. – Cô thư kí dịu dàng.
-Được rồi, mời họ vào đi. – Cô thư kí ngạc nhiên khi “giám đốc đẹp trai” hôm nay nói chuyện tuy lạnh lùng như thường ngày nhưng hôm nay có pha chút ấm áp. Cô ngượng đỏ mặt và chỉ nói một tiếng “Vâng”. An ngồi cạnh cậu chỉ cười thầm, cô đang nóng lòng gặp lại người bạn ngày nào. Cô thư kí cũng ngạc nhiên khi ngồi cạnh giám đốc là một cô gái xinh đẹp cũng là cây bút vàng sắc sảo Phạm Thúy An.
Lát sau, cánh cửa phòng màu trắng mở ra…cậu xoay người lại dù đã chuẩn bị tâm lí nhưng vẫn ngạc nhiên.
Có bốn người bước vào. Người đầu tiên là một lão ông nhưng cậu có cảm giác rất quen. Người tiếp theo là cô thư kí của cậu. Hai người cuối cùng là hai cô gái, cô gái mặc áo đen có con ngươi màu xanh biển đại dương mênh mông, cô mặc bộ váy màu đen công sở, cô đang dìu một cô gái khác.
Cô gái này mới thật sự là người cậu tìm kiếm, mới thật sự là người cậu hằng mong, nhưng tại sao lại khác như thế? Mái tóc màu đen dày được xõa ra, duy chỉ có chiếc nơ trắng làm từ voan cột phía sau. Cô mặc chiếc váy cổ kín, từ vai đến khuỷu tay phồng ra nhờ có chiếc nơ trắng cột lại nên phần dưới loe. Chiếc váy dài đến gối.
An cũng bất ngờ, nhìn cô gái đó diện mạo không khác mấy duy chỉ có khí chất khác hẳn.
Cô gái có mái tóc đen dài, thẳng mượt, có con ngươi màu đen huyền ảo nhưng nó lại vô hồn, cái mũi cao thanh tú, đôi môi hồng như cánh hoa đào khi xưa nay lại trở thành nhợt nhạt, nước da trắng nhưng không trắng hồng mà có vẻ như đã lâu rồi nó chưa được tắm nắng Mặt Trời.
Cô gái đó là…là…công chúa tuyết lạnh lùng kiêu ngạo hay sao? Không cô ấy không phải Thái Di…- An thầm nhủ.
Tuy nhiên nếu nhận định đúng thì lúc này, trông thế này Di còn đẹp hơn lúc trước nhiều lần.
Ely đang dìu nó khi ngẩng đầu lên thấy Thiên và An đang ngồi thì cô vừa vui vừa buồn. Ely đưa mắt nhìn An như muốn nói: “Bọn mình đã quay về rồi” và mỉm cười với Thiên.
Thiên cũng cười lại nhìn Ely, cậu còn nhìn Di với đôi mắt dịu dàng khi thấy trên cổ nó vẫn lấp lánh ánh pha lê hình hoa tuyết.
Di đi ngang cậu, phớt lờ vì nó có thấy cậu đâu. Cậu hơi hụt hẫng, An chỉ biết lắc đầu vì cô biết ngay từ đầu đã là như vậy. Di không nhìn thấy Thiên.
Di ngồi xuống ghế đối diện Thiên, Ely đứng bên trái, lão lão lúc nãy là Trần quản gia đứng bên phải. Khuôn mặt nó lạnh lùg, mệt mỏi nhưng không kém phần xinh đẹp, ngược lại nhìn nó đẹp hơn bao giờ hết. Đôi mắt vô hồn nhìn Thiên, nói cho đúng hơn là chỉ nhìn về phía trước. Ánh pha lê trên cổ lại lấp lánh.
Thiên nhìn nó, đôi mắt anh cũng chuyển dần sang lạnh lùng, mái tóc nâu bồng bềnh bay bay. Hai gương mặt thanh tú đối diện nhau, nhìn thật gần mà cũng thật xa. An và Ely nhìn nhau, ai cũng cảm thấy xót thương. Ely nhìn An như muốn nói: “Cô ấy đã không còn thấy gì rồi”, An chỉ gật đầu: “Uhm”. Ely lại nói:
-Tiểu thư, người thay mặt công ty S.T là một nam giám đốc trẻ ạ. Tiểu thư có thể giao tiếp được rồi.
-Uhm
Phe đối tác S.T hơi bất ngờ vì tại sao trợ lí của Lâm giám đốc lại nói vậy. Thấy căng thẳng Di lên tiếng:
-Chào anh, tôi là Lâm Thái Di, tổng giám đốc công ty Williams rất vui được biết anh.
Nó đưa tay ra tỏ ý muốn bắt tay Thiên, nó vẫn vậy vẫn không mỉm cười mà luôn bình tĩnh. Cậu cũng vậy rồi ra hiệu cho trợ lí trả lời, cậu sợ nó nhận ra giọng nói của cậu rồi bỏ đi một lần nữa, cậu tin rằng 5 năm không gặp nó quên diện mạo cậu cũng phải thôi nên không hụt hẫng khi nói giới thiệu về mình với cậu. Nhưng chẳng phải khi giới thiệu rồi thì
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




