watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:14 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4563 Lượt

nơi nhưng không có cơ hội, vì thế nó càng tò mò về cuộc sống ở nước ngoài của người Việt, hỏi anh rất nhiều thứ mà nó còn thắc mắc, cứ như thế đoạn đường như ngắn lại rất nhiều.

Vốn là người thích yên tĩnh và ít nói, ngay cả Nam cũng không hiểu sao mình lại kể cho nhỏ nghe nhiều chuyện như vậy. Từ cái ánh mắt long lanh háo hức chờ đợi, cho đến cái giọng lảnh lót, êm tai của Thu khiến Nam cứ cảm thấy thích thú và thoải mái, cậu ta không giấu nó bất cứ điều gì cả, nhưng thật sự hai người mới chỉ gặp nhau có vài lần mà thôi.

- Đến nơi rồi, mình xuống xe thôi anh- Thu kéo anh Nam khiến anh chàng khẽ giật mình: “Con bé này ngây thơ thật, nắm tay con trai mà…”

- Đây là đâu?- Nam hỏi Thu, chợt nhỏ cười toe toét.

- Hihi, anh không thấy gì sao? Người ta vẫn hay gọi cái này là chợ “nổi” đấy…

- Hầu hết mọi người ở đây đều họp chợ trên sông. Anh nhìn xem, những hàng hóa chất đầy trên ghe kia kìa- Thu vừa nói vừa chỉ tay về phía xa xa rồi kéo Nam đi: “Trái cây thường rất tươi ngon, anh biết tại sao không?”- nó nhìn Nam cười tươi, có vẻ rất háo hức.

Nam lắc đầu, hình như cậu ấy không biết phải nói gì: “Em cứ thích đố anh ấy nhỉ?”

- Anh cứ trêu em thôi- nụ cười dịu dàng của Thu thoảng trong ánh nắng ban mai như càng tô thêm cái vẻ điệu đà, duyên dáng đúng như cái chất con gái Nam bộ mà người ta vẫn thường nhắc đến. khiến Nam lúng túng, có vẻ như càng ngày cậu ấy càng nhận ra sự cuốn hút kì diệu từ người con gái đối diện. Nghĩ lại, Nam thấy càng không uổng chuyến về thăm quê lần này.

- Thôi, mình xuống ghe ra chợ mua đồ đi, chẳng lẽ đến đây rồi mà cứ đứng nhìn mãi thế này hay sao?- Thu như khá thông thạo nơi này, từ cách di chuyển hết sức điệu nghệ lúc bước xuống chiếc xuồng, đến sự hiểu biết sâu sắc đời sống người dân nơi đây, điều đó càng khiến Nam nể phục hơn.

- Nếu đến vào lúctrời chưa sáng, anh sẽ thấy ở đây còn nhộn nhịp hơn nhiều cơ, vì chợ nổi là một trong những nơi cung cấp nông sản tươi ngon nhất nên các thương lái thường tìm đến đây lấy mối đưa về các chợ trong thành phố để bán- Thu cứ như một hướng dẫn viên chuyên nghiệp, còn Nam chăm chú nghe và chụp ảnh, cậu ấy có vẻ thích thú với một nét văn hóa đặc thù của người dân miền sông nước này.

- Đa số thực phẩm ở đây đều do người dân trồng rồi đem ra bán nên rất rẻ, lại còn tươi nữa, chừng nào về em với anh mua một ít biếu cho mọi người nhé!- Thu nói xong thì thả bàn tay xuống nước cho xuôi theo mái chèo của người lái.

Chợ nổi có rất nhiều khách du lịch nước ngoài, họ cũng như Nam muốn chứng kiến tận mắt đời sống sinh hoạt đậm chất nhân văn của con người miền Tây với sự háo hức, trong ánh mắt bộc lộ rõ sự ngạc nhiên, xen lẫn thích thú.

Khác với những khu chợ bình thường, chợ nổi trên sông không lanh lảnh những tiếng rao hàng hay trả giá của kẻ bán người mua. Chỉ cần một chiếc ghe nhỏ bạn có thể mua bất cứ gì mình thích ở đây. những con người hiền hậu, chất phác với nụ cười luôn hiện hữu trên môi luôn làm vui lòng bất kì một người khách khó tính nào.

- Cô ơi! Bán cho con 2 trái dừa đi ạ! Cô chặt sẵn giùm con luôn nha cô- Thu nói khi xuồng tiến sát ghe của một phụ nữ với hai đứa con nhỏ đang ngồi khép nép bên trong.

Nó đưa cho Nam một trái dừa, cười và nói: “Anh uống nước trước đi, mệt lắm rồi phải không?”- ngưng lại một lát Thu nói tiếp: “Chắc anh không biết, có một số gia đình không có nhà trên đất liền, đối với họ ghe chở hàng là tài sản lớn nhất, vừa là công cụ mưu sinh, lại như một căn nhà tạm bở để sống qua ngày, đời sống dân cư ở đây còn nhiều khó khăn lắm”- Thu thở dài, Nam không ngờ nó còn nhỏ tuổi mà đã biết lo cho mọi người xung quanh rồi, càng ngày Nam càng phát hiện ra nhiều điểm đáng yêu của con nhỏ, Thu cứ mua vô tư mà không để ý rằng từ đầu đến giờ có một người đang chăm chú nhìn mình.

Dạo hết một vòng nó mua nào là chuối, cam, ổi, xoài… toàn là những thứ mà con gái thích.

- Em mua nhiều thế này làm sao mang về hết- Nam cười nhưng dáng vẻ đau khổ.

- Thì em dẫn anh đi để làm gì? Anh phải cầm giúp, chứ mình em sao khiêng nổi

nổi- Thu ra chiều năn nỉ: “Con trai mà không ga lăng miếng nào hết vậy?”- rồi nó cười tươi: “Em mua về biếu hai bác đó, chứ chẳng lẽ đi chơi mà về tay không sao? Không cám ơn em thì thôi”- hai má nó phụng phịu.

- Thì anh có nói gì đâu, tí chuyện nhỏ này sao làm khó được Nam- hắn ta nói với vẻ tự tin nhưng sự thật không phải vậy.

Mặc dù chỉ xách một đoạn từ chợ ra xe nhưng cũng khiến tay cậu ta rã rời, vì mỗi loại Thu đều mua từ một đến hai kg, cho dù có ba đầu sáu tay Nam cũng không thể nào chịu nổi, huống chi đã đi chơi cả ngày, giờ đâu cậu ấy đâu còn sức nữa. Nhưng bù lại, Nam cảm thấy hôm nay thật là một ngày ý nghĩa.

- Anh muốn hỏi một điều này, em không ngại chứ?

- Anh khách sáo với em từ bao giờ thế?- Thu cười nhìn Nam.

- Ờ, anh chỉ thắc mắc tại sao em lại hiểu rõ cuộc sống của người dân ở đây vậy thôi?- cậu ấy gãi đầu.

- Vì em là dân “quê” chính gốc mà anh- trong lời nói của nhỏ Thu có chút hóm hỉnh.

- Là sao? Anh chưa hiểu?- Nam chau mày nghĩ ngợi.

- Em chỉ mới lên thành phố vài năm nay thôi, lúc trước em sống ở đây mà, thỉnh thoảng em cũng thường ghé lại chơi, nhiều khi tạm gạt bỏ không khí tấp nập, xô bồ của thành thành thị để cảm thấy lòng nhẹ nhõm hơn cũng tốt mà anh- Thu trầm tư lại, Nam cũng không nói gì, cậu ấy muốn cảm nhận thêm một chút nữa cái không khí trong lành, mát dịu này trước khi phải lên xe về. một hơi thở thật dài, thật sâu như giúp con người ta khoan khoái hẳn ra.

Chiếc xe lăn bánh, chạy bon bon trên con đường dài, cảnh vật như lùi dần về phía sau, Nam mãi mê nhìn ngắm những cánh đồng lúa xanh mướt, thấp thoáng bóng người nông dân cặm cụi làm việc. Nhũng con người lam lũ đó đang từng ngày vất vả một nắng hai sương làm nên những hạt “ngọc trời” và cả những chú trâu đang khoan thai gặm cỏ. Ánh nắng đang “ngồi” vắt vẻo trên cành cây ven đường, xuyên qua tán lá và khiến những giọt mồ hôi trở nên lấp lánh…

Trẻ con tụm năm tụm bảy với những con diều bay vút trên bầu trời hòa cùng tiếng cười trong trẻo, ngây thơ, một bức tranh đồng quê mộc mạc, đơn sơ nhưng thấm đẫm tình người.

Dòng suy nghĩ của Nam bị cắt ngang khi cảm thấy vai mình đang trở nên nặng dần: “Có lẽ ngày hôm nay con bé đã mệt lắm rồi, trông nó ngủ ngon lành chưa kìa?”- đầu nhỏ Thu tựa vào vai Nam một cách yên bình. Còn cậu ấy chỉ khẽ mỉm cười, lòng xốn xang lạ kì, phải chăng lại có một phép màu xuất hiện để sưởi ấm trái tim?

-

Nhà An

- Con với anh Nam có mua chút quà biếu hai bác ạ- nhỏ Thu líu lo.

- Hai đứa này, con cháu trong nhà mà cũng bày vẽ ra quà cáp, chỉ lần này thôi đó nha- mẹ An cười.

- Dạ, tại chỗ đó bán rẻ bác ạ, không sao đâu! À, mà An đâu rồi bác?- Thu hỏi.

- Chẳng biết nó nữa, hôm nay là thứ 7 mà đi suốt từ sáng tới giờ, con nhỏ dạo này giờ giấc khác thường lắm, hỏi cũng chẳng nói- mẹ An thở dài.

Nam lên tiếng: “Dì an tâm đi, bé Ni lớn rồi, nó biết

suy nghĩ chứ, mình quản nó quá cũng không tốt. Việt Nam thường chăm con quá chứ nước ngoài bằng tuổi Ni là người ta biết tự lập cả rồi ạ”

Thu kéo Nam lại nói nhỏ: “Anh chuẩn bị đi, sáng mai đi với em, có công việc”- nó nháy mắt.

Nam không biết nó muốn gì nhưng thấy con nhỏ háo hức như thế thì cũng gật đầu.

Sáng hôm sau…

- Chào cả nhà, con lại dẫn anh Nam đi chơi đây ạ!- Thu cố tình nói lớn để An nghe thấy.

- Hai người đi vui vẻ nha- nhỏ An vẫy tay.

Thu kéo Nam ra trước cổng rồi đẩy cậu ấy nép vào một góc, bất ngờ, Nam hỏi: “Ủa, sao lại đứng đây, hôm nay không phải đi chơi sao?”

Thu cười gượng: “Anh đợi chút, mình làm xong việc này sẽ đi sau”

Nam tò mò: “Em muốn làm gì? Sao lại đứng trước cổng thế này?”

- Em muốn biết nhỏ An thời gian này làm gì? Nó có vẻ bí mật lắm anh ạ!

- Đến cả em cũng không tin An à?- Nam dò hỏi, ánh mắt có một chút nghi ngờ.

- Không phải vậy, em chỉ lo cho nóthôi, ít ra có thể giúp được gì cho An cũng tốt hơn đúng không?- chưa kịp nói hết câu nó đã thấy An dắt chiếc xe đạp ra khỏi cổng.

- Anh đi đi! Nhanh lên!- nhỏ Thu giục Nam lên xe mình chạy theo phía sau An. Thu nhìn theo khi An bước vào một quán kem khá sang trọng và bắt mắt, điều lạ hơn là nó còn trông thấy một người con trai khác nữa…

- Duy… Duy sao?- Thu chợt thốt lên: “Chuyện này là thế nào?”

- Sao giờ này em mới đến thế! Trễ rồi kìa, thay đồ nhanh lên- Duy giục An.

- Xin lỗi anh, đợi Thu với anh Nam đi em mới ra khỏi nhà được- An cười đáp lại rồi nhanh chóng chạy vào phía trong.

Nó dừng lại khi gặp một người phụ nữ khá đứng tuổi: “Chào bà chủ”- An nói với giọng hóm hỉnh.

- Dì tha cho lần này thôi đó, hôm sau mà tới trễ là trừ lương nghe- bà ấy cười, rồi mắng yêu: “Còn không mau thay đồ đi, đứng đó lát nữa trừ lương thật thì đừng trách dì ác”

- Con đi liền nè- nhỏ An cười toe toét rồi vụt chạy biến đi.

Một lúc sau nó xuất hiện cùng chiếc váy xanh dương rất đáng yêu và cái nơ nhỏ xinh cài trên mái tóc. Đây là bộ đồng phục đẹp nhất mà nó từng mặc, nhỏ An cứ xuýt xoa mãi. Giờ đây nó có thêm được một thói quen là thích ngắm mình trong gương rồi tự cười, quả thật nhỏ An rất dễ thương.

- Mấy hôm rồi, em

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,25 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT