|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
lá nhỏ ra khỏi cái dây kia, rồi dùng nhiều sợi như vậy thắt thành một cái dây thừng chắc chắn. Trời xế trưa, nó mệt nhọc với công việc nhưng chẳng hề than vãn, thỉnh thoảng Thu chỉ đưa tay quẹt những giọt mồ hôi đang chảy dài trên má.
Từ đầu cho đến giờ, Quân không sao rời mắt khỏi Thu, một nỗi niềm khó tả trào dâng trong lòng khi nhìn thấy nó đang cần mẫn giữa cái nắng oi bức trưa hè. Thỉnh thoảng trông cô ấy khẽ nhíu mày, nhưng Quân không biết tại sao, cậu ta không hề thấy đôi bàn tay thoăn thoắt kia đang rướm máu. Mặc dù vậy, hình ảnh cô gái nhỏ nhắn đó dường như nhanh chóng lấp đầy khoảng trống trong tim của Quân, chỉ có điều, cậu ấy không hề nhận ra mà thôi. Một cảm giác ấm áp lạ đang dần len lỏi vào tim.
Hoàn thành công việc của mình, Thu thở dài nhẹ nhõm, buộc một đầu vào gốc cây cổ thụ bên cạnh, đầu dây còn lại nó quăng xuống cho Quân leo lên.
Mặc dù khá thành thạo trong việc leo núi, nhưng cũng phải vất vả lắm Quân mới lên gần đến mặt đất.
- Nắm tay tôi đi- Thu chìa tay ra để kéo Quân lên, nó dường như quên mất đôi tay ấy đang rỉ máu.
Quân đang cố sức bám víu nên không để ý gì cả, đặt tay mình vào lòng bàn tay Thu và một cái nắm chặt khiến cô ấy đau đớn.
Cảm nhận được điều gì đó rất lạ trong tay mình, Quân thấy Thu đang chảy máu: “Cô làm sao đấy”- dường như một sức mạnh vô hình nào đó bóp chặt trái tim Quân.
- Không có gì, anh lên đây trước đã- Thu dùng hết chút sức lực còn lại giúp Quân vượt lên miệng hố, rồi nó nằm dài dưới đất, mệt mỏi, cuối cùng… nó đã hoàn thành nhiệm vụ.
- Tay cô!- Quân lo lắng cầm lấy đôi bàn tay với những vết thương chằng chịt tuy rằng không sâu nhưng máu vẫn chảy, có lẽ lúc kéo Quân lại càng làm nó loét ra nhiều hơn. Quân không ngờ lại có người hi sinh vì hắn nhiều đến thế nhưng hắn thà để mình chịu những thứ này còn hơn là nhìn Thu phải đau đớn.
Mặc dù cô ấy không nói gì nhưng khi nhìn thấy rất nhiều những chiếc lá sắc lẻm bên cạnh Thu, Quân cũng hiểu ra được phần nào. Hắn lại càng cảm kích nhỏ hơn.
Không biết đó có phải chỉ là sự biết ơnthông thường hay đã có một tình cảm nào khác nảy sinh giữa hai con người ấy?
-
Cũng may, để dự phòng Quân có mang theo bên mình những dụng cụ y tế cần thiết, không ngờ cũng có lúc phải dùng đến. Cậu ấy cẩn thận sát trùng từng vết thương, rất nhẹ nhàng.
- Cảm ơn cô nhiều lắm!- Quân nói thật lòng: “Từ trước đến giờ chỉ có tôi giúp người khác thôi, lần này đúng là…”- cậu ấy cười.
Một lần nữa, Thu lại đỏ mặt, bất ngờ khi thấy Quân lại dịu dàng như vậy, tim nhỏ rung lên nhè nhẹ: “Quân là người An thích, mình không thể…”- tự trấn tĩnh lại, Thu cố gắng nghĩ rằng nó chẳng hề thích Quân, chỉ tại trời nắng quá mà thôi.
Bữa trưa diễn ra khá nhanh gọn với hai phần thức ăn mà họ chuẩn bị từ trước, còn một đoạn đường khá dài nữa, có lẽ phải đi sớm để đến kịp trước khi trời tối. một hành trình mới lại bắt đầu nhưng có lẽ sẽ ấm áp hơn bởi tiếng cười nói rộn rã của những người vừa mới trải qua hoạn nạn và cũng để họ tìm thấy sự tin tưởng vào người bạn đồng hành của mình.
Có vẻ đã cẩn thận hơn, nhưng có một điều Quân và Thu vẫn chưa hiểu, tại sao trên đường lại có nhiều bẫy đến thế, cho dù không gặp cái hố trước đó, chắc chắn họ cũng sẽ rơi vào một bẫy khác. Chỉ còn một điều mà cả hai người vẫn chưa biết, mọi chuyện đều là sự sắp đặt của Duy, nếu mà sự thật này bị phanh phui, chắc Quân không để Duy sống hết ngày hôm nay.
Ở một nơi nào đó
- Hy vọng rằng hai người đó vẫn ổn- Duy thở dài: “Lần này mình có làm hơi quá không nhỉ?”
các bạn có thắc mắc rằng tại sao một mình Duy có thể làm được tất cả mọi việc như vậy, chắc chắn phải có sự giúp đỡ của một thế lực nào đó. Duy là người thế nào? đúng như lời Thu nói, cậu ta hoàn toàn không đơn giản. Vậy Duy là ai?
- Tuyệt vời quá!- nhỏ An hét lên sung sướng: “Cuối cùng cũng đến nơi rồi”
Duy cười: “Ai mà chẳng biết nó đẹp, nhưng em có cần phấn khích đến thế hay không?”
Chưa bao giờ nhỏ An thấy thiên nhiên lại tuyệt diệu đến dường này. khung cảnh ở đây như một bức tranh sống động, với đầy màu sắc, âm thanh, làm kích thích tất cả mọi giác quan của con người. Tiếng suối chảy róc rách có lúc trầm, khi lại bổng, rồi ngân nga và đôi chút dữ dội như giọng hát ngọt ngào của một người con gái đang yêu, dịu dàng, đằm thắm nhưng cũng có lúc mạnh mẽ, giận hờn hòa quyện vào cái lảnh lót, cao vút của những chú chim nhỏ đang cố gắng thể hiện bản thân mình làm nên một bản giao hưởng giữa rừng xanh, một tuyệt tác của tạo hóa.
Những đóa hoa dường như cũng đang tự phô sắc trong khung cảnh bạt ngàn cây cối, chúng cố làm mình nổi bật trên nền xanh của lá, nâu của đất và trắng xám của đá nhưng không hiểu sao vẫn hài hòa một cách lạ kì, đẹp và lung linh hơn cả những tác phẩm nghệ thuật. Có tận mắt chứng kiến, người ta mới có thể hình dung được cái vẻ diễm lệ và thanh thoát ấy. Một sự cuốn hút tự nhiên nhưng lại không kém phần mãnh liệt.
Có lẽ nhỏ An sẽ ngẫn người ra mãi nếu Duy không nhắc: “Đến nơi rồi chẳng lẽ em cứ thích anh cõng thế này hoài sao?”
sao?”
Như tỉnh cơn mê, An cuống quýt nói: “Xin lỗi anh, tại em… chắc anh mệt lắm rồi hả? ngồi nghỉ tạm đây một chút, mình đợi hai người họ đến”- chắc lúc này nó mới nhớ đến nhỏ bạn của mình và Quân: “Không biết họ sao rồi”
Duy cũng đang lo lắng, nhưng cậu ấy lại rất tin tưởng vào khả năng ứng xử nhạy bén của Quân và Thu, chắc họ sẽ không có vấn đề gì đâu.
Đúng là chỉ khoảng hơn một tiếng sau thì bóng dáng của hai con người ấy đã xuất hiện. nhưng Thu với bàn tay không lành lặn khiến An hoảng hốt. Cũng may chỉ là vết thương nhẹ và không còn chảy máu nữa.
- Tao giao bạn gái lại cho mày đó, nhớ chăm sóc cô ấy cẩn thận, chúc mừng mày tìm được một người con gái tốt…- Quân nói với Duy và cố gắng cười, nhưng có vẻ nụ cười đó không thật, một nỗi buồn man mác dâng lên.
- Nhưng tao phải hỏi tội mày, cái tội dám tách nhóm mà không nói một tiếng nào- Quân bóp cổ Duy và hét lớn khiến hai cô gái bên cạnh chỉ biết nhìn nhau cười.
- Mày lo cho tao hả? Mới thấy nha!- Duy trêu Quân.
- Tao mà thèm cái thằng quỷ sứ như mày sao? Chỉ là Thu lo cho mày thôi- Quân nói giọng có đôi chút gắt gỏng, rồi liếc nhìn Thu.
Còn Duy thì chỉ ậm ờ cho qua chuyện.
- Thôi giờ ta dựng lều trước nha các bạn, để xem có mang đầy đủ dụng cụ đây rồi- Duy tự nói tự trả lời luôn, đến cả Quân còn bó tay với thằng bạn.
Mặc dù nói vậy nhưng hai cô nàng vẫn được ưu tiên ngồi tâm sự với nhau để các chàng kia đổ mồ hôi hột. nhưng với bàn tay có thể gọi là khá tháo vát đấy thì một cái lều nho nhỏ nhanh chóng được hoàn thành.
Sau khi sắp xếp lại một số dụng cụ, Duy chợt phát hiện: “Hình như thức ăn mà mình dự trữ không đủ dùng đến ngày mai, có lẽ chiều nay phải làm cái gì để ăn thay thế thôi”
- Cá nướng đi- An nhanh nhảu nói: “Mình có thể bắt dưới suối mà’- nó cười khì, tự khen thưởng mình vì một sáng kiến thông minh.
Dĩ nhiên rằng công việc này vẫn do hai chàng trai “đảm đang” ấy chịu trách nhiệm thi hành.
Duy và Quân vào rừng tìm chặt một số cây nhỏ, dùng dao chuốt đầu khá nhọn đủ để giúp họ quay lại thời “tiền sử” với công cụ thủ công phải nói là thô sơ nhất.
Suối ở đây thích thật, nước chỉ cao ngang ngực người, lại trong vắt và ngọt lịm như sương mai, có thể nhìn thấy rõ tận đáy nước với những hòn đá to có, nhỏ có, đủ các kích cỡ nằm ngổn ngang, cho dù bất cứ một con cá nào bơi ngang cũng có thể nhìn thấy mồn một.
- Em cũng muốn xuống bắt cá nữa- An reo lên thích thú: “Cảm giác đứng giữa dòng nước chắc chắn sẽ rất tuyệt vời”
- Nhưng em đâu có biết bơi- Duy lên tiếng.
- Sao anh biết?- An thắc mắc.
Duy cười xòa: “Anh chỉ đoán thế thôi, chẳng biết đúng hay sai?”
- Ờ! Thì ra vậy- nhỏ An gật gù như đã hiểu: “Nhưng mà nước ở đây đâu có sâu? Em đứng thôi cũng được mà”- nó năn nỉ: “Mà anh không cho em cũng vẫn xuống”
- Thua em luôn, nhưng phải cẩn thận đấy!- Duy nhắc nhở, trong giọng nói có một chút quan tâm xen lẫn sự lo lắng.
- Thu ơi! Xuốngđây đi, nước mát lắm cơ- nhỏ An thích thú reo lên.
Còn Quân và Duy thì đang vật lộn với mấy chú cá “đáng yêu”. Sau những luống cuống và bỡ ngỡ ban đầu, bây giờ có lẽ họ đã quen dần với cái công cụ “không phải ai cũng có thể dùng được” đó. Tuy không bắt được nhiều cá nhưng có vẻ cũng đủ để tụi nó no nê trong buổi tối nay, vậy là thở phào nhẹ nhõm.
Còn An từ đầu đến giờ chỉ đứng một chỗ mà nghịch nước, bản thân nó khi ra giữa dòng suối thì cũng sợ lắm chứ, nước có vẻ chảy xiết hơn nó tưởng, vì vậy nó chẳng dám cất bước đi, cho đến khi Duy gọi: “Được rồi, lên bờ đi An, đừng nghịch nữa”
Một chút căng thẳng, nó cố gắng đi nhanh về phía bờ bên kia, nhưng hình như càng đi nhanh nó cảm thấy cơ thể càng khó kiểm soát, dòng chảy tưởng chừng êm đềm kia đang đập từng hồi vào ngực nó, mồ hôi bắt đầu chảy dài. Một viên đá chắn ngang đường, vô tình dẫm lên, An trượt chân rồi cả thân mình nó ngập chìm trong nước, chỉ có nước, nó sặc, không thở được nữa…
- Hoa lục bình kìa- An đang cầm trên tay loài
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




