watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:14 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4556 Lượt

tin vào tai mình nữa, nhỏ Thu bạn nó đó sao? Bình thường nó là người cẩn thận lắm mà, hôm nay sao lại, nhỏ An đứng như bất động.

- Muốn làm gì mặc kệ mấy người, tôi đi trước- Quân bỏ đi một nước mà chẳng thèm ngoảnh mặt lại.

- Thôi em về bên đó đi, anh và Thu vào đây- Duy nói xong thì nháy mắt với Thu, nó đi theo anh ta.

Chỉ còn một mình An đứng ngoài nó sợ lắm, nhưng chẳng lẽ vào lều của Quân thật, mặc dù… trong lòng nó cũng nghĩ tới mấy cái chuyện không nên nghĩ nhưng nó gạt phắt đi, Quân không phải người như vậy, nhưng mà nó vào thì liệu Quân có nghĩ nó là loại con gái dễ dãi hay không, mọi chuyện cũng tại nhỏ Thu hết, nó bực mình nhìn xung quanh, toàn là cây với cây, tối mù mịt, nó đành phải ép mình bước vào, đi rón rén, chầm chậm.

Cũng may Quân đã ngủ trước, An thở phào nhẹ nhõm.

- Anh tính làm gì vậy? Sao lại để họ chung một lều như vậy?- Thu thắc mắc.

- Cô cứ chờ xem đi, chúng ta sẽ có phim hay để xem đấy- vừa nói Duy rút từ ba lô của mình ra một chiếc lọ màu đen… cậu ta cười.

- Trong đó có gì vậy Duy, anh định làm gì với nó- nhỏ Thu chau mày nghĩ ngợi.

- Khẽ thôi, bây giờ thì đi theo tôi, thật nhẹ nhé, đừng làm hai người kia nghi ngờ- Duy có vẻ bí mật.

Chưa bao giờ An nghĩ nó có thể ngắm Quân ngủ như lúc này, nó sợ mọi việc xảy ra của ngày hôm nay chỉ là mơ, một giấc mơ đẹp, nếu thật sự như thế thì nó không muốn tỉnh dậy nữa, cho dù sống trong mơ cả đời nó cũng chấp nhận.

Có lẽ Quân đã ngủ thật rồi, đôi lúc chỉ khẽ cựa mình rất nhẹ. Nhỏ An ngồi đó đôi mắt cứ như dán chặt vào từng đường nét trên gương mặt chàng trai bên cạnh, từ mái tóc đen bồng bềnh pha chút nâu sẫm đến chiếc mũi cao cao thanh tú, tuy chẳng hoàn hảo và đẹp lộng lẫy như những ngôi sao hay ca sĩ mà nó thường thấy trên truyền hình, nhưng mọi thứ hội tụ trên khuôn mặt ấy cân xứng và hài hòa đến lạ kì, như tồn tại một ma lực vô hình nào đó có thể thu hút ánh nhìn của bất cứ ai bắt gặp.

Một tình cảm mãnh liệt trào dâng trong lòng nó, An đưa tay sờ lên ngực mình, tim nó dường như đang nhảy múa, An cảm nhận rõ được điều đó, mặt nó nóng bừng lên, vội quay sang hướng khác, An sợ nếu Quân thức dậy mà nhìn thấy cảnh này chắc nó ngại đến chết mất thôi và chắc chắn cậu ấy sẽ xem thường nó.

Bất chợt, trong giây phút Ancảm thấy có một vật gì đó đang chuyển động dưới chân.

- “Á! Gián… gián kìa”- An hét lên rồi nhảy tưng tưng, nó chạy khắp cả lều.

Quân giật mình thức giấc: “Cô làm cái quái gì mà ồn ào thế hả? Chẳng để cho tôi ngủ yên một chút được à?” nhưng trông thấy nó thế kia thì cũng tức cười thật.

- Anh cứu em với, con gián nó bò lung tung hết trơn, không phải chỉ một con đâu, nhiều lắm, nó bò khắp lều rồi- An nói mà như hét lên vậy, nó chạy sang chỗ Quân cầu cứu, vì né một con gián mà An đã khiến Quân trở thành nạn nhân của một cuộc “đụng đầu” trực tiếp, hậu quả là cả hai người đều ngã sóng xoài trên sàn. Chưa kịp thu hồn về xác nhỏ An lại tiếp tục nhảy dựng lên khi một con nữa đang hiên ngang đi trước mặt nó.

Mặc dù cả người còn đang ê ẩm sau một tai nạn trời giáng mà An gây ra, chưa kịp đứng vững lại thấy cô ta đang lao về phía mình, Quân quát: “Đứng yên đó! Đừng nhúc nhích, không được đến gần tôi”

Nhưng lần này nhỏ An chẳng nghe theo: “Làm sao đứng yên được, một lũ nó đang bò lúc nhúc kia kìa”- nó vẫn chạy về phía Quân nhưng có vẻ thận trọng hơn lần trước.

Quân lục lọi cái ba lô của mình kiếm xem có vật nào sử dụng được hay không? Hết cách cậu ta lượm một hòn đá to, hì hục đập chết từng con, còn An thì co rúm người lại, chờ xem Quân trổ tài “dũng sĩ”.

Trông cậu ấy rượt theo lũ gián mà tội nghiệp, mồ hôi ướt đẫm cả áo và lấm tấm trên mặt.

Nhưng thật chẳng may, có một con chui vào ống quần của con nhỏ, phản xạ tự nhiên An lại nhảy lên, không chút phòng bị, nó ngã nhào và đè lên người Quân, rồi hai ánh mắt đột nhiên chạm phải nhau, ngượng ngùng, nhỏ bật dậy như chiếc lò xo, chỉ là Quân giờ đây như chẳng còn sức để đứng dậy nữa.

Dùng mọi cách, rốt cuộc con gián cũng chui ra khỏi người nó, thở phào nhẹ nhõm nhưng nó đưa ánh mắt ái ngại nhìn về phía Quân: “Em xin lỗi”

- Nhờ phước của cô mà giờ tôi thành thế này đây- vừa nói Quân vừa thả mình xuống cái túi ngủ: “Cô mà bớt gây chuyện một chút thì tôi đã cám ơn trời phật rồi, nhưng dù sao ngày hôm nay cũng rất thú vị, được một lần thành “dũng sĩ diệt gián” có lẽ sẽ nhớ suốt đời”- nói xong Quân phì cười: “Chắc cô cũng mệt rồi, ngủ sớm đi”- cậu ấy đắp chăn đến ngang người, ngủ một giấc ngon lành, An cũng thế, chắc nó đã mệt lắm rồi.

Chỉ còn lều bên kia, có hai người đang ôm bụng cười khúc khích.

- Anh đúng là lắm chiêu thật đấy- Thu vẫn chưa nhịn được, cô ấy cười to.

- Ở bên kia chẳng dám lớn tiếng, nhỡ mà lộ thì tiêu, bây giờ muốn cười thì cứ thoải mái đi- Duy cũng không kìm được.

- Cô quá khen rồi, nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc sớm thế đâu! Ngủ đi, mai còn nhiều việc phải làm nữa- Duy nói với Thu.

- Làm gì cơ?

- Chẳng lẽ lên núi chỉ để ăn uống, ngắm cảnh hoàng hôn rồi về sao? Nếu vậy thì uổng công thật rồi, ít ra phải có một cái gì đó ý nghĩa hơn chứ- Duy như đang nghĩ một điều gì đó khiến Thu tò mò.

- Anh lại đã bày trò gì nữa rồi phải không?- dường như đã quen với tính cách của Duy, Thu phỏng đoán như thế.

- Mọi chuyện cứ từ từ bé à, gấp quá hỏng việc đấy.

Mặc dù vui vẻ, hòa đồng nhưng Duy lại là một con người khó đoán, Thu nghĩ vậy. không ai có thể biết được anh ấy nghĩ gì và làm gì, con người này thật chẳng đơn giản chút nào.

Sáng hôm sau

- Ủa sao hai người mặc đồ giống nhau thế?- Duy ngạc nhiên khi nhìn thấy An và Thu.

- Vì hai đứa em mua chung một tiệm mà nhưng chưa có dịp mặc cùng nhau lần nào, bây giờ có cơ hội làm vậy nhìn cho nó tình cảm- An nhanh nhảu nói, còn Thu chỉ cười.

Trông hai nhỏ lúc này cứ như chị em sinh đôi, ngoại trừ khuôn mặt thì vóc dáng của chúng nó cũng tương đương nhau, nếu nhìn phía sau thôi chưa chắc đã phân biệt được ai với ai, nhưng Duy vốn chẳng đ

để tâm đến chuyện đó, Quân thì càng không.

- Tôi đã chuẩn bị sẵn cho mọi người cả rồi này, mỗi người một thứ gồm có: thức ăn nhanh, nước uống, đèn pin, la bàn…

Chưa kịp để Duy nói hết Quân đã lên tiếng: “Hôm nay mày lại bày trò gì thế?”

- Nghe nói trên núi này có một con suối rất đẹp, nước trong vắt mát rượi như sương mai, hai bên còn có rất nhiều hoa thơm cỏ lạ, đã đến đây rồi mà không tham quan một lần thì đúng là uổng phí công sức- Duy cười tươi, đôi mắt ánh lên niềm hân hoan.

- Tại sao anh lại biết rõ vậy?- An cũng háo hức không kém.

- Đến điều này mà cũng không biết thì đâu phải là Duy- cậu ấy tự tin khẳng định.

- Thôi đi thằng quỷ, mày nói đủ chưa, chừng nào xuất phát đây?- Quân nói mà như ra lệnh.

- Được rồi, mày đừng nóng thế chứ? Làm tao mất mặt trước bạn gái bây giờ- Duy nhìn Thu khiến nhỏ khẽ cười.

Duy đưa cho mỗi người một con dao bản to.

- Cái con dao này để làm gì đây? Anh lấy nó ở đâu ra thế? Mang theo người nặng lắm đó- An phàn nàn.

- Đề phòng thú dữ- Duy bình tĩnh nói trong khi Thu và An hét lên: “Cái gì!”

Quân phì cười: “Hắn trêu đấy, tôi nói rồi mà ở đây làm gì có thú dữ”

- Chỉ là dùng để chặt mấy cái dây leo trong rừng cho dễ đi mà thôi, chứ gặp thú dữ thật thì mấy con dao này đáng gì- Duy phá lên cười to: “Không ngờ hai tiểu thư của tôi lại dễ bị gạt đến vậy!”

- Xuất phát thôi! Bây giờ chúng ta sẽ đi về hướng tây, mọi người thẳng tiến nào- tiếng Duy hồ hởi, nhỏ An cũng rất háo hức.

Nhỏ Thu đang suy tư không biết sắp tới Duy lại bày thêm trò gì nữa, chỉ có Quân hình như chẳng có chút cảm xúc nào mà thôi.

Sau một lúc ca hát vui vẻ, dường như ai cũng đã thấm mệt, đội hình bắt đầu dãn ra hơn.

Bất ngờ Duy đi lên trước nhỏ nắm tay nó rồi rẽ sang hướng khác: “Anh biết có lối này dẫn đến suối nhanh lắm, đi theo anh. Khẽ thôi, đừng để hai người họ phát hiện”

Nó lấy làm lạ, sao Duy lại dẫn mình đi, sao lại không cho họ biết, chưa kịp mở miệng hỏi thì Duy nói rất nhỏ: “Anh biết em nghĩ gì nhưng hãy yên lặng chút nữa thôi, rời khỏi đây một lát anh sẽ nói sau”- cứ thế Duy dắt nó đi, cứ đi mà không thèm quay đầu nhìn lại lấy một lần. mặc dù trong lòng rất bối rối, nhưng ở bên Duy nó cảm thấy an tâm, mặc dù không biết là mìnhđang đi đâu.

Bất giác, nó chợt nhận ra hơi ấm từ bàn tay Duy truyền qua, một chút ngại ngùng nhưng sâu thẳm trong tâm hồn, nó không hề muốn Duy buông tay ra.

- Chắc em mệt lắm rồi hả Thu, chắc cũng xa hai người đó lắm rồi, anh em mình nghỉ tạm ở đây đi- Duy rút tay lại, mở ba lô ra lấy chai nước đưa trước mặt nó, gương mặt cậu ấy bỗng nhiên biến sắc.

- Anh gọi em là Thu à?- An chỉ vào mặt mình, ngơ ngác hỏi: “Nhưng sao lại…”

Duy ngồi phịch xuống tảng đá bên cạnh, chẳng lẽ nhầm thật rồi sao?

Duy tự trách mình: “Thật ra anh dự định đưa Thu đi trước để em và Quân có cơ hội tiếp xúc nhiều hơn, nhưng không hiểu sao hai người nhìn từ phía sau giống hệt nhau, anh cứ tưởng người đi gần Quân là em… hóa ra không phải. … nên mọi chuyện thành ra thế này đấy- Duy thở dài.

- Không sao, đi chung với anh em cũng rất vui mà, hơn nữa

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,25 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT