watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:14 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4557 Lượt

em cũng muốn hiểu rõ về anh hơn- nhìn An không có vẻ gì là thất vọng cả, ngược lại nó còn cười rất tươi, kể cả bản thân nhỏ cũng không hề nhận ra điều đó.

- Em từng nghe nói ba mẹ anh làm bác sĩ phải không? Ba em cũng thế, nên từ nhỏ em chỉ mơ ước được một lần khoác chiếc áo blouse trắng trên người, cảm giác đó chắc chắn sẽ rất tuyệt- An đang chìm đắm trong giấc mơ: “Vậy anh có dự định thi vào ngành y hay không? Anh giỏi thế thì có gì làm khó được”

- Mặc dù cũng rất thích, nhưng đời mà em, mình không thể nói trước được điều gì cả, có khi đến cả tương lai của bản thân mà mình còn chẳng có quyền quyết định- Duy nói rồi thở dài.

- Chỉ cần đó là điều em thích, em muốn làm thì không ai có thể cản được- An cương quyết.

Duy lại xoa đầu nó: “Em còn nhỏ lắm, có nhiều chuyện không phải bản thân muốn là được, cũng có lúc anh muốn mình có thể thoát ra khỏi cuộc sống phức tạp đó, nhưng thôi… anh nói nữa em cũng chẳng hiểu đâu”

- Anh cũng hơn em một tuổi chứ mấy, vậy mà chê em con nít cơ đấy- An trề môi.

- Anh cũng chỉ ước mình có thể vô tư như em đấy thôi, nhưng… điều đó vốn không thể- Duy cũng chẳng hiểu bản thân mình nữa, có bao giờ cậu ta luôn là người sôi nổi, là trung tâm của sự chú ý bởi sự khéo léo và dí dỏm của mình nhưng chưa bao giờ Duy nhắc đến bất cứ điều gì về bản thân, hôm nay là ngoại lệ.

Đi được một đoạn bỗng dưng An đứng khựng lại, mắt nó nhìn dưới đất, mặt thì xanh như tàu lá chuối, Duy chưa kịp hỏi gì thì một tiếng nói rất khẽ thốt lên: “Con rắn…”- rồi nó ngất xỉu.

Tâm trạng Duy lúc này đã thực sự hỗn loạn, cố gắng để bình tĩnh cậu ta xăm xoi vết thương ở chân một cách kĩ càng rồi thở phào nhẹ nhõm: “Không phải là rắn độc, cũng may là mình có chuẩn bị đầy đủ thuốc”

Cầm chai nước suối cho An uống hết số thuốc trong tay, sau đó Duy xoa một thứ “thảo dược” nào đó lên vết thương: “Chắc cô ấy chỉ ngất do quá sợ hãi mà thôi”- nhưng điều đó cũng đủ khiến tim Duy thắt lại.

Cõng An trên lưng, Duy lại bắt đầu hành trình của mình: “Có lẽ nên để cho em nghỉ thêm một lát nữa, em đã mệt lắm rồi, phải không?”- Duy âu yếm hỏi trong khi nhỏ An đang ngủ ngon lành.

Giật mình thức giấc vì vết thương ở chân đang đau nhói, An mở mắt ra.

Duy đang cõng nó thật sao? Nó dụi mắt thêm lần nữa để xác định nó không hề mơ.

- Em thức rồi đó hả?- Duy nhẹ nhàng hỏi.

- Em có bị sao không? Có chết không anh- mắt An ươn ướt, nó đang rất sợ.

- Cô bé ngốc ơi! Con rắn đó không có độc đâu, anh cho em uống thuốc rồi, sẽ nhanh chóng hết đau thôi- lúc nào Duy cũng rất dịu dàng, ít ra là trong mắt của nó.

- Em ngất lâu lắm rồi phải không? Anh vẫn cõng em đi thế này sao?- nó nhẹ cả người khi nghe lời Duy nói.

- Chân em đang đau mà, không cần lo cho anh đâu, nếu em mà anh cõng không nổi thì đâu đáng mặt nam nhi nữa chứ?- Duy phá lên cười, mặc dù nó cảm nhận được sự mệt nhọc trong tiếng cười ấy, nhưng điều đó nhanh chóng được lấp đầy bằng một cảm giác khác.

Cả bản thân An cũng không hình dung được thứ cảm giác ấy là gì, có một chút quen thuộc, nhưng lại quá mơ hồ, dường như từng trải qua mà không tài nào nhớ nổi, chỉ có sự ấm áp lan tỏa khắp cơ thể nó lúc này là thứ nó có thể sờ thấy mà thôi.

Vai Duy rộng quá, nhưng hai gang rưỡi tay nó cơ đấy.

- Sao em không nói gì thế? Hay là chân vẫn còn đau- Duy nói bất ngờ cắt ngang dòng suy nghĩ của An.

- Dạ không! Tại em đang suy nghĩ…- nó ngại ngùng.

- Về Quân sao?- Duy nói với vẻ trêu đùa.

- À không…- nó định nói là không phải, mà chẳng lẽ lại nói nó đang nghĩ về Duy sao? Bối rối, thà nhận cho xong: “Chắc là vậy đó anh”- An nhanh miệng.

- Chắc là vậy à, em nghĩ gì cả em cũng không biết sao? Nhưng anh thấy quan hệ hai người có vẻ tốt hơn rồi đúng không?

- Dạ! em cũng thấy vậy- nó ngượng ngùng nói: “Anh ấy có vẻ không còn ghét em như trước nữa, cám ơn anh nhiều lắm”

- Sao lại cám ơn anh, tất cả do sự nỗ lực của em đấy thôi!

- Em sẽ cố gắng đến cùng, em cũng hy vọng Quân chính là “half-apple” của mình.

- “Half-apple” à? Nghe lạ nhỉ?- Duy cảm thấy tò mò.

- “Half-apple” chính là “nửa trái táo” em từng nghe có một truyền thuyết, khi Adam và Êva bị đuổi khỏi vườn địa đàng, thượng đế đã biến tình yêu của họ thành một trái táo, ông ấy đem trái táo đó cắt ra làm đôi và ném xuống hạ giới. Nên chẳng ai biết được một nửa trái táo kia ở đâu, nên suốt đời người ta phải đi tìm, giống như tìm một nửa của mình vậy, chỉ khi đó hai nửa của nhau mới có thể tạo thành một trái táo hoàn hảo mà thôi.

Duy bật cười: “Con gái vẫn thường hay mơ mộng vậy sao?”

-

Anh đang cười em đó hả?- An thẹn thùng.

- Không! Chỉ là anh ước mình cũng có thể vô tư như em- Duy như trầm lại.

- Chắc chắn được mà anh- An nói rồi họ cứ như thế đi trên đoạn đường của mình, mặc dù không biết phía trước còn xảy ra chuyện gì nữa hay không? Nhưng có một điều chắc chắn, trên lưng Duy, An chẳng còn sợ gì nữa.

YenBai.Mobi

Quay trở lại với Thu và Quân.

- An và Duy đâu?- Thu lên tiếng hỏi làm Quân giật mình, cậu ấy không hề chú ý đến điều đó.

- Để điện thoại cho thằng Duy xem sao đã, chẳng biết nó lại bàytrò gì nữa đây?- Quân lấy điện thoại ra định gọi thì: “Chán thật, ở đây không có sóng”

- Vậy bây giờ làm sao? Hay là đi tìm họ- Thu sốt ruột, nó đang lo lắng cho nhỏ An.

- Yên tâm đi, kiểu này chắc hai người đó đi chung rồi, thằng Duy này cứ thích chơi trò đánh lẻ, thôi mình đi tiếp- Q Hạnh Phúc Diệu Kì – Chương 04
Quân đang bực bội, thấy thế nhỏ Thu chẳng dám nói gì thêm, nếu An đi với Duy thật thì cũng yên tâm, ít ra nó cảm thấy Duy đáng tin tưởng.

Nhưng thật sự Thu không hiểu Duy làm vậy có mục đích gì, đáng lẽ phải cho An và Quân đi chung với nhau chứ sao lại là nó, rốt cuộc là anh ta đang tính gì trong đầu, vừa đi nó lại lẩm nhẩm: “Thật là khó hiểu”

- Này! Cô nói gì mà khó hiểu thế, đang lo vì An và Duy đi chung với nhau sao? Sợ mất bạn trai hả?- Quân cười rất sảng khoái, có lẽ lần đầu tiên Thu nhìn thấy nụ cười đó, ngẩn ra một lúc nó mới chợt nhớ hiện giờ trong mắt Quân nó là

bạn gái của Duy, đúng thật là phiền phức, vậy là phải đóng kịch tiếp sao? Thu thở dài, thôi thì một lần nữa, giúp bạn giúp cho trót.

- Tôi tin ở Duy mà- Thu nói chắc chắn.

- Vậy thì tốt- dường như Quân đã trở lại vẻ lạnh băng thường ngày: “Theo sát tôi đi, nếu cô mà lạc nữa thì tôi biết ăn nói thế nào với thằng Duy đây…”

“RẦM!”

- Cái quái quỷ gì thế này?- nhỏ Thu chưa kịp tiến lên gần Quân thì cậu ấy đã rơi vào một cái hố. không, nói cho đúng hơn là một cái bẫy thú được ngụy trang khá kĩ càng, với lớp lá cây rừng được phủ đầy trên miệng hố. rõ ràng nếu chẳng để ý thì lọt vào là chuyện hiển nhiên.

Thấy Quân như vậy, đầu óc Thu trống rỗng: “Phải làm gì đây?”- nó tự hỏi mình rồi hỏi Quân: “Anh leo lên được không đấy?”

Quân sau cú rơi ngoạn mục, bây giờ mới kịp định thần lại. mặc dù cậu ta khá cao, nhưng với cái hố sâu này thì leo lên dường như là việc không thể, hơn nữa lại chẳng có gì để bám vào, Quân đành bất lực: “Tìm cách khác đi, leo tới sáng mai chắc gì đã lên được đến miệng hố”

- Sao anh nói ở đây không có thú mà, vậy cái bẫy này ở đâu ra?- Thu cuống quýt hỏi.

- Tôi làm sao biết được, nhưng giờ còn quan tâm đến việc tại sao nó có làm gì nữa, quan trọng là thoát khỏi nơi này kìa.

Bây giờ con nhỏ chẳng nghĩ được gì cả, nó lo cho Quân: “Xin lỗi anh, tại nói chuyện với tôi nên anh mới…”- Thu nghẹn lời, lần đầu tiên nó khóc thút thít trước mặt một thằng con trai, nhưng thật sự là nó không có cách nào để kìm được nước mắt của mình nữa.

- Thôi, đừng khóc, cô cứ như vậy thì tôi biết tính sao?- lòng Quân rối bời, hắn vốn không sợ vì bị rơi xuống đây mà nước mắt của nhỏ làm hắn càng lo hơn ấy chứ.

Nhỏ quẹt nhanh dòng lệ vương trên má: “Anh đợi chút, tôi có cách rồi”- nó bỏ cái ba lô xuống, chạy vụt đi không kịp để Quân nói tiếng nào.

- Con bé này tính làm gì đây?- Quân cũng thắc mắc.

Với cây dao mà Duy đã chuẩn bị sẵn, Thu đem chặt đứt những sợi dây leo trong rừng. nhưng hình như mấy cây đó quá nhỏ và quá yếu ớt, vậy là nó cứ hì hục tìm nhiều loại khác nhau, cố lấy càng nhiều càng tốt.

Mồ hôi lấm tấm trên trán, ướt cả áo, nhưng thấm thía gì với nỗi đau mà nó đang chịu, Thu tìm được một loại dây leo, thân nó có vẻ dai và chắc chắn hơn các loại khác nhưng lá của cái cây ấy lại sắc nhọn vô cùng. Cho dù có cố gắng tránh đến đâu bàn tay Thu vẫn rướm đầy máu.

Nhỏ cẩn thận đem tất cả những gì thu hoạch được chạy ngay về phía cái hố kia, lúc này Thu chỉ lo không biết Quân có bị làm sao hay không thôi, chắc anh ta chờ nó lâu lắm.

- Cô đi đâu vậy?- Quân quan tâm hỏi: “Sao mà khắp cả người đầy mồ hôi thế kia?”

- Anh xem nè, tôi cắt được rất nhiều dây rừng đấy, tôi có thể bện chúng lại thành một sợi chắc chắn hơn để kéo anh lên- nó mừng rỡ khoe với Quân: “Anh yên tâm đi, tôi sẽ làm nhanh thôi”

Thu nhanh chóng bắt tay vào công việc của mình, nó khẽ nhăn mặt, những chiếc lá kia lại cứa vào tay nó, đau quá, nó phải cố chịu đựng: “Chỉ một chút nữa thôi”. Vì sợ Quân sẽ bị thương, Thu cắn răng bứt từng chiếc

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,25 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT