watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:14 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4553 Lượt

đầu nó, dịu dàng, và vẫn nụ cười ấy, tuy đã nhìn thấy không biết bao nhiêu lần, nhưng nó vẫn cảm thấy rất cuốn hút và rất ấm áp.

- Em đã tới đây rồi, sao không thử một lần nghe theo anh, em tin anh chứ?- Duy hỏi nó.

Nó gật đầu rất nhẹ và vẫn yên lặng nghe Duy nói tiếp: “Anh biết em đang bối rối, nhưng em yên tâm đi, có anh đây mọi việc sẽ ổn thôi mà, em cứ cố gắng hết sức mình, hãy cho Quân thấy tình cảm thật sự của em đi, anh tin em sẽ thành công thôi, cô bé à!”- không hiểu sao mỗi lời nói của Duy nó đều nhớ rất rõ, từng hành động, cử chỉ của Duy cũng in sâu vào tâm trí nó, mỗi lần cạnh Duy nó đều cảm thấy an toàn, nó hoàn toàn tin tưởng, giống như trong tiềm thức của nó, anh ấy đã hiện diện rất lâu rồi.

- Bắt đầu xuất phát thôi- trông Duy có vẻ rất hồ hởi: “Hai người đi hướng kia, còn tôi và Thu đi đường này, hẹn gặp lại ở đỉnh núi ngắm hoàng hôn”- cậu ấy cười tươi.

Quân cứ tiến về phía trước bỏ mặc An lẽo đẽo theo sau, nhưng sức con gái có hạn, làm sao có thể theo kịp Quân được, mặc dù không muốn làm phiền cậu ta nhưng bây giờ giữa rừng núi hoang vu, chỉ có hai người, nếu không Quân đi mà bỏ nó thật thì làm sao đây? Chỉ nghĩ tới đó thôi An đã cảm thấy lạnh tóc gáy, nó khẽ rùng mình.

- Anh có thể chờ em được không? Thật tình là em đi hết nổi rồi- An cố gắng thốt ra, mặc dù không biết Quân có chịu nghe hay không? Nhìn thấy thái độ anh ấy như vậy chắc chắn là rất ghét nó: “Chắc mình lại làm Quân khó chịu nữa rồi”- An lẩm bẩm: “Thôi kệ, lỡ leo lên lưng cọp rồi, có chết cũng phải bám, cố lên!”- nó tự nhủ bản thân.

- Con gái là chúa phiền phức, chẳng hiểu thằng Duy đi bày mấy cái trò này làm gì? Cô mệt thì cứ ngồi tạm phiến đá nào đó nghỉ đi, chút đi tiếp- Quân cau mày.

- Còn anh thì sao? Anh không đi trước chứ!- An lúng túng hỏi, nó sợ bị Quân bỏ lại.

Cơ mặt Quân có vẻ giãn ra một chút: “một câu ngớ ngẩn thế mà cũng hỏi tôi được hay sao? Để cô ở đây một mình thì tôi chẳng đáng mặt đàn ông chút nào, biết đâu lại có thú dữ xông ra ăn thịt cô cũng nên”

An khẽ rùng mình, nó liếc nhìn xung quanh với cặp mắt e dè.

Quân bật cười: “Ngốc vừa phải thôi, núi này là núi du lịch, làm gì mà có thú rừng ở đây”

Lần đầu tiên nhìn thấy Quân cười, An trơ mắt ra nhìn, tuyệt vời thật, Quân đã cười với nó rồi, tim nó đang nhảy múa trong lồng ngực: “thì ra anh ấy cũng biết đùa, anh ấy không lạnh lùng như mình vẫn tưởng tượng”- bỗng trong đầu nhỏ An thoáng hiện lên gương mặt Duy cũng với nụ cười rạng rỡ, ấm áp.

Thấy An ngây người ra, Quân khẽ giật mình: “nãy giờ mình đang quan tâm đến con nhỏ đó sao?” Thật kì lạ, hắn không còn thấy nhỏ đáng ghét như lúc đầu nữa.

- Nè, uống đi, nếu không lên đến đỉnh núi chắc cô chỉ còn bộ xương khô thôi đó- Quân rút chai nước từ trong ba lô ra đưa cho An.

Còn nó vẫn không tin vào những gì đang xảy ra, đối với An điều đó quá tuyệt vời, nó ngượng ngùng đón nhận: “Cám ơn anh!”

An vừa cầm lấy, Quân nhanh chóng rút tay lại, quay mặt đi chỗ khác. Nhìn Quân như vậy, An khẽ nở một nụ cười hạnh phúc.

- Đi thôi!- An lại cười toe toét, nó giờ như một cái cây đang căng tràn nhựa sống: “Có Quân bên cạnh thì đi đến đâu cũng được”

Đi được thêm một đoạn: “Xoạt…”- chiếc áo sơ mi của nhỏ An vướng vào cành cây và rách đường khá dài: “Thật là xui xẻo mà…”- An đang lúng túng không biết nên xử trí thế nào, bất ngờ Quân cởi áo khoác của mình ra đưa cho nó, mặc dù chẳng nói gì thêm, nhưng hành động của Quân khiến An như người ở trên mây, nó không ngờ Quân dịu dàng đến thế, nó cũng biết quan hệ giữa hai người từ đây sẽ có một bước tiến quan trọng, ước mơ về tương lai của hai người chẳng biết có thành sự thật hay không, nhưng với An có lẽ, hôm nay là ngày hạnh phúc nhất. Hạnh Phúc Diệu Kì – Chương 03
Quân tuy bực mình vì thật sự con nhỏ rất phiền phức nhưng dù sao thấy cũng hay hay, ít ra An cũng làm Quân buồn cười vì cái hành động trẻ con của nó, hắn tự hỏi nó đang nghĩ cái gì mà lại bẻ khúc cây bên đường che lên đầu thế kia rồi còn nhảy tưng tưng nữa chứ, đi đường núi mà cứ như trên vỉa hè ấy. Chỉ có một sự thay đổi là lần này Quân đi phía sau nó mà thôi.

Có vẻ như Thu và Duy khá suôn sẻ, nhưng hai người dường như rất căng thẳng.

- Xin lỗi cô vì chuyện lúc sáng, mong cô bỏ qua- Duy lên tiếng trước.

- Chẳng hiểu sao tôi lại dính vào chuyện này nhỉ, lại còn trở thành bạn gái của anh lúc nào không hay, mà thôi, tôi cũng chẳng nhỏ nhen gì để chắp nhặt mấy chuyện đó- có vẻ như Thu vẫn còn giận Duy và An lừa đưa nó vào tròng.

- Cô đừng trách An, mọi chuyện là do tôi bảo cô ấy làm cả thôi, nhưng tôi vẫn hy vọng cô có thể vì An mà đóng kịch lần này- Duy vừa đi vừa nói.

- Thật tình có một việc đến giờ tôi vẫn chưa hiểu, tại sao anh lại tình nguyện giúp An? Hình như tôi nghĩ quan hệ hai người không thân thiết đến mức đó- Thu nhìn Duy với ánh mắt dò xét.

Cậu ta bật cười khanh khách: “An cũng từng hỏi tôi như vậy?”

- Thế thì lý do là gì?- Thu rất nôn nóng.

- Hình như tôi không có nghĩa vụ phải nói cho cô biết- giọng Duy có vẻ trêu đùa.

- Vậy hai người cứ tự nhiên ở lại diễn hết vở kịch, còn tôi thì về, tôi chẳng phải là một con rối để ai đặt đâu thì ngồi đấy- vừa nói xong Thu quay mặt bỏ đi.

- Đừng vậy chứ, hãy nghĩ tình bạn cô mất bao công sức mới có được cơ hội lần này, chẳng lẽ cô nỡ phá hoại hạnh phúc của An sao?- Duy như nắm được điểm yếu của Thu,cô nàng dừng lại.

- OK, được rồi để tôi nói, là vì đối với tôi An là một người “đặc biệt” tôi chỉ muốn cô ấy vui mà thôi- Duy có vẻ trầm tư.

- Có nghĩa là anh thích An, phải vậy không?- Thu hỏi một cách nghi ngờ.

- Điều đó thì không hẳn- Duy cười nửa miệng khiến Thu bất mãn nhưng chẳng còn cách nào khác, đành phải làm theo những gì hắn nói, vì bạn mà thôi.

- Tôi không tin tưởng Quân, An tuy quen nhiều bạn trai nhưng nó vẫn rất ngây thơ, tôi không muốn nó bị tổn thương thêm nữa- Thu nói với vẻ mặt lo lắng.

Duy bật cười: “Ai chứ Quân thì cô cứ yên tâm, nếu mà thật sự Quân thích An, hắn sẽ bảo vệ nhỏ tốt hơn bất cứ ai, Quân là người sống nội tâm, tuy ít nói nhưng lại biết cách quan tâm người khác, sau này An thích Quân yêu nhau, giao cô ấy cho cậu ta tôi không có gì phải nghĩ ngợi cả, vì vậy tôi mới bỏ tâm sức lên kế hoạch này đấy chứ”

Thu chợt nhớ đến ánh mắt của Quân trong buổi lễ khai giảng, không hiểu sao Thu cảm thấy bình yên lạ lùng, tuy đôi mắt đó bề ngoài có vẻ lạnh lùng, nhưng lại chứa đựng sự cô đơn, tuy nghiêm nghị nhưng lại ấm áp, lại một

một lần nữa Thu cảm thấy bối rối, còn vì sao cả bản thân nó cũng chẳng trả lời được, có lẽ Duy nói đúng, Quân là người đáng tin cậy, Thu quyết định giúp An trong khả năng của nó còn mọi chuyện thành công hay không nó nghĩ tùy thuộc vào ông trời mà thôi.

Bất giác quay qua nhìn Duy: “Tôi thấy trong chuyện này anh mới chính là người không đơn giản”

- Tùy cô thôi, nghĩ tôi thế nào cũng được, nhưng cô cũng vậy mà, rất sắc sảo!- Duy vừa nói vừa ngước lên nhìn trời, cậu ấy đang cười.

Sau đó dường như hai người chẳng còn chuyện gì để nói với nhau nữa, mạnh ai nấy đi, nhưng nhiệm vụ hôm nay của họ là “một cặp tình nhân”

Một lần bên em hỡi..nắng gió sân trường vui đùa..ngồi tựa vai nhau anh đưa em qua bao con phố..

Và anh nói thật dịu dàng rằng đã yêu rất lâu rồi..nụ cười e cho anh ngàn mơ ước..

Từng chiều nguyện mong ngóng..vẫn đó nơi hàng cây qià.. đợi nhau vu vơ anh mang tên em trong giấc mơ..

rồi mùa thi chợt đến..bồi hồi nhìn phượng rơi..

Đợi chờ một chút mưa cho đôi mình..được đứng bên nhau thật lâu..

Tiếng hát họ giờ đây như hòa làm một…

Giờ trên từng bước chân cuộc đời anh đã có 1 người để ngóng trông..

Em đã nhìn thấy anh trong đời nhìn thấy anh và sẽ bên người mãi mãi..

Bài hát kết thúc trong sự lưu luyến của mọi người, Duy nhanh chóng đẩy cây đàn về phía Quân: “Giờ đến mày rồi đó”

- Duy, mày đúng là lắm trò thật- mặc dù nói vậy nhưng Quân vẫn cất tiếng hát, tuy không thật sự xuất sắc như một ca sĩ thực thụ nhưng lại rất tình cảm, mỗi giai điệu ngân lên đều làm mọi người phải chú ý lắng nghe, dường như từng câu, từng chữ đều in sâu trong tâm trí Thu và An.

Lần đầu tiên

biết yêu thương

biết quan tâm

biết hy vọng

biết rằng tuy có những muộn phiền vẫn không ngăn nổi những ước mơ

Và lần đầu tiên biết vu vơ

biết nhớ nhung đến một người.

lần đầu tiên tôi nhớ về một ánh mắt luôn dõi theo ngọt ngào.

0

Cứ như vậy, một buổi tối vui vẻ nhanh chóng trôi qua với những lời ca tiếng hát, nhưng điều bất ngờ nhất là khi Duy phân công: “Tôi và Thu một lều, cái còn lại là dành cho Quân và An.

Cả núi rừng yên tĩnh đột nhiên vang vọng một chữ: “Trời”- Duy bị ba người còn lại mắng như tát nước vào mặt, Duy nói nhỏ với Thu: “Nghe tôi lần này đi mà, tôi dám đảm bảo không có chuyện gì xảy ra đâu”

An chạy lại nắm chặt tay Thu: “Hai anh ngủ chung đi, em với nhỏ Thu qua lều kia”

Tuy có cảm giác không mấy an toàn, nhưng Thu tin tưởng Duy, chắc anh ta lại có kế hoạch gì đó, thôi thì cứ phối hợp cho xong: “Em nghe lời anh, quyết định vậy đi, Quân và An về lều của hai người đi”

An không

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,25 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT