|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
đã quen công việc
ở đây chưa?- Duy ân cần hỏi han.
- Dạ, thật ra thì đi học cả ngày rồi đi làm thêm thì cũng mệt lắm anh ạ, nhưng thời gian này em lại thấy mình sống có ích hơn và quý trọng đồng tiền hơn nữa- nó cười rất tươi.
- Anh không nghĩ em thiếu tiền đến mức phải đi làm như vậy?- Duy thắc mắc.
- Em tính…- chưa đợi An nói hết câu Duy đã vụt chạy đi: “Có khách rồi, chút nữa anh em mình nói chuyện tiếp”
Nhỏ cười rồi thu dọn hết những cái ly còn sót lại trên bàn sau khi khách đã ra về. Công việc bồi bàn tuy không nặng nhọc gì nhưng phải đi lại khá nhiều. An còn nhớ ngày đầu tiên đi làm, chân nó phồng hết lên và các cơ mỏi nhừ như muốn rã ra. Lúc đầu cứ tưởng nhẹ nhàng lắm, sau này mới biết muốn kiếm được đồng tiền phải bỏ mồ hôi và công sức thế nào. Bao năm qua An chỉ biết dùng tiền của cha mẹ như một điều hiển nhiên, giờ nghĩ lại, nó thở dài. Đúng là có khôn lớn mới hiểu lòng phụ mẫu.
Quan sát tất cả những gì đã diễn ra, Thu cảm thấy khó hiểu: “Sao nhỏ An lại đi giúp việc ở đây nhỉ?”- nó không nghĩ là bạn nó thiếu thốn về tiền bạc, vậy thì lý do gì?
- Chắc đứa em gái của anh bắt đầu nhận thức được cuộc sống rồi, em đừng lo- Nam giải thích, xong cậu ấy quay sang Thu cười: “Biết được An làm gì rồi, bây giờ đến em thực hiện lời hứa đấy. Hôm nay mình đi đâu?”- Nam háo hức.
- Đến nơi anh sẽ biết- nhỏ Thu cười tươi rói không quên kèm theo cái nháy mắt với Nam khiến anh chàng sững lại vài giây: “Con bé này, càng lúc nó càng làm mình không thể rời bỏ nơi đây được”
-
Nam không ngờ Thu dẫn mình về nhà ngoại nó. Một vùng quê đúng như những gì mà văn thơ vẫn thường hay tả, có lũy tre xào xạc với giếng nước trong veo, cùng bờ đê với cánh đồng bát ngát lúa thơm. Nam không ngờ có một ngày được tận mắt chứng kiến cảnh đẹp như tranh vậy, ở đây đến cả gió cũng trong lành hơn hẳn, không ồn ào, nhộn nhịp, không phố xá thẳng tắp, xe cộ tấp nập mà tất cả chỉ là màu xanh của lá, của cây cỏ, của bầu trời, lác đác những ngôi nhà mái đỏ rêu phong và sắc màu lấp lánh của hoa dại bên đường.
- Bà ơi, đây là Nam, anh trai nhỏ An đó bà, mới từ nước ngoài về, bởi vậy hôm nay con dẫn anh ấy về đây chơi- nhỏ Thu lại líu lo rồi ôm chầm lấy bà một cách thân mật: “Ông đi đâu rồi hả bà?”
- Ông mày đi sang cậu Tư rồi, trưa mới về, hai đứa ở đây ăn cơm chứ hả? để bà chuẩn bị- giọng bà trầm trầm, hiền hậu và chan chứa tình yêu thương, Nam cảm nhận rõ được điều đó, có thể vì gia đình của mình vốn không hạnh phúc, từ nhỏ Nam đã luôn khát khao một mái ấm. Nhưng theo thời gian, ước mơ ấy đã bị phai mờ dần. Nam vốn quen với một cuộc sống tẻ nhạt, chỉ có học hành và công việc, thứ tình cảm gia đình được cho là quá “xa xỉ” ấy đã bị chôn vùi rất lâu, rất lâu rồi. Khơi lại nó chỉ làm Nam cảm thấy đau thêm mà thôi…
- Chúng con ra vườn chơi nha bà- câu nói của Thu làm cắt dòng suy nghĩ, Nam trở về với thực tại, đây đâu phải lúc để nhớ những chuyện không vui, một nụ cười như để tự trấn tĩnh lại bản thân, Nam cùng Thu rảo bước trên con đường đất dẫn lối ra sau nhà.
- Anh đợi em chút, đi lấy con dao mình đào giun- mắt Thu tròn xoe nhìn Nam cười.
- Để làm gì?- cậu ấy hỏi lại.
- Anh với em đi câu cá, vui lắm- Thu hớn hở.
Vốn không thích những trò này, nhưng thấy Thu thích thú như thế, Nam không nỡ từ chối, thôi thì nhập gia tùy tục, cô ấy bảo sao thì nghe vậy.
Để em chỉ cho anh nha, giun thường sống ở những nơi đất xốp và màu mỡ. Anh có thấy những viên tròn nhỏ nhỏ màu nâu giống nh
như đất chồng lên nhau đó không? Đố anh biết là cái gì?- nhỏ Thu tự tin: “Anh đoán ra thua gì em cũng chịu”
Không nằm ngoài dự đoán của nó, người từ nước ngoài về như Nam sao biết được mấy thứ này: “Là phân của con giun đó, cứ nhắm chỗ ấy mà đào, thế nào cũng bắt được mấy con cho xem”- nhỏ Thu vừa cắm cây dao xuống đất vừa cười thái độ ngô nghê của Nam.
Thấy con nhỏ như vậy Nam cũng rất vui. Đúng là có những điều sách vở vốn không hề dạy, muốn biết người ta phải học hỏi thêm nhiều kiến thức thực tế từ cuộc sống xung quanh. Nam bắt đầu cảm thấy hứng thú hơn: “Để anh tiếp cho”- cậu ấy lấy con dao từ tay Thu hì hục tách từng lớp đất nhỏ.
Thu bỏ con giun mới bắt được vào chiếc hộp nhỏ đã chuẩn bị sẵn, thấy nó đang ngoe nguẩy thoạt đầu Nam không khỏi rùng mình, chẳng dám đụng vào.
Thu bật cười vì hành động ngốc nghếch ấy: “Không ngờ anh Nam lại sợ giun ấy nhỉ? Em mà nói cho nhỏ An biết thì…”- nó lại cười như chưa bao giờ cười.
- Ai bảo thế! Một tí nữa anh bắt nó cho em xem- Nam nói cứng: “Không tin à?”
- Tin…tin chứ- Thu nói trong khi những tràng cười vẫn không dứt làm Nam ngại đỏ cả mặt.
- Em rất thích câu cá ở đây, gió thổi nhè nhẹ giúp đầu óc thư thái hơn. Vào cấp 3 bài cũngnhiều, em ít có thời gian rảnh về ngoại chơi- Thu và Nam ngồi cạnh nhau, hai chiếc cần câu buông thõng xuống nước, cái phao nhỏ thỉnh thoảng nhấp nhô theo con nước.
- Yên bình thật- Nam khẽ thốt lên khiến Thu nhìn cậu ấy mỉm cười rồi chăm chú nhìn chiếc phao đang nổi bồng bềnh trên mặt nước, bản thân nó cũng thấy thế.
- Mai là thứ 2 em phải đi học rồi, hôm nay em dẫn anh đi chơi thoải mái rồi tối mình mới về nghen.
Nam gật đầu rồi mỉm cười, Thu cảm thấy như cậu ta đang suy nghĩ gì đó, nhưng nó không để tâm nữa vì dây câu đang bị giật mạnh bởi một con cá khá to.
- Giúp em với- Thu cần sự trợ giúp của Nam, anh chàng mỉm cười: “Em may thật đấy”
- Cá ở đây là cá đồng thôi, nên thịt chắc và ngọt lắm, mình đem con này về trưa nay ăn, còn bây giờ anh với em đi hái bưởi!- nhỏ Thu lại lôi Nam đi xồng xộc.
- Nhưng anh chưa câu được con nào mà- Nam nhăn nhó.
- Chờ anh thì chắc tới tối cũng không đi chơi được quá- nhỏ cười chọc quê.
- Ông em chăm vườn lắm đấy, anh có thấy nhiều trái cây không? Loại nào cũng có vài cây, nhưng nhiều nhất là bưởi và dừa.
Thu đưa Nam qua nhiều mảnh vườn nhỏ, mỗi mảnh chỉ trồng một loại cây ăn quả và ngăn cách nhau bởi những cái ao nhỏ cho tiện việc tưới tiêu hàng ngày.
Điều đáng nói ở đây là muốn qua được ao phải đi qua những chiếc cầu khỉ làm bằng cây tre, quả thật việc này không dễ đối với một người chỉ quen với sắt, thép và bê tông như Nam.
- Anh không đi có được không?- Cậu ấy nhăn mặt: “Anh không chắc mình có thể dễ dàng để vượt qua nó”
Trong khi Thu hết sức nhanh nhẹn thì với Nam lại là một chuyện vô cùng khó khăn.
- Lúc đi anh để lòng bàn chân nằm ngang thì sẽ vững hơn, ít bị trượt- Thu đứng bờ bên kia nhắc nhở.
- Nhưng…anh có đi bao giờ mà biết phải làm thế nào?- Nam thật sự lúng túng.
- Ráng đi, qua được 1 lần là mấy cái còn lại rất dễ thôi, chẳng lẽ con trai mà thua em sao?- Thu cố tình nói khích Nam: “Có mấy cái cọc cắm ở giữa ao đó, anh vịn vào đó mà qua, à, mà anh cởi giày ra đi, ném sang đây em giữ cho, chứ đi cầu khỉ ai lại mang giày, trơn lắm, té là cái chắc”
Đi được một phần ba đoạn đường, mồ hôi Nam bắt đầu túa ra như tắm, đến cậu ta cũng không ngờ có ngày mình lâm vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan thế này, dù sao cũng không thể mất mặt trước con gái được, chết thì cũng phải bò qua cho bằng được, nghĩ là làm, Nam cố nhích từng bước chậm chạm và cầu nguyện cho mình may mắn, an toàn để vượt qua.
Cũng may cây cầu chỉ dài khoảng 4m chứ hơn nữa chắc Nam xỉu vì yếu tim, thở phào nhẹ nhõm, quay lại nhìn cái ao mà Nam lạnh cả xương sống, lát nữa còn về, không biết sao đây? Theo Thu kiểu này Nam không biết quyết định của mình đúng hay sai, nhưng thấy con nhỏ khoái chí vì “xỏ” được mình thế kia cậu ta không những chẳng giận mà còn cảm thấy vui, ít ra hắn biết nhỏ không buồn chán khi ở cạnh mình.
- Thu, trái bưởi này vàng rồi nè, hái được chưa?- Nam chỉ vào một trái đang treo lủng lẳng trên đầu.
- Ông em từng nói, thường thì bưởi chín phải vàng 2 lần cơ- Thu nói: “Vàng lần đầu da nó trông sần sùi, lần thứ 2 thì bóng và nhẵn, trái bưởi đó mới nhiều nước. anh cao hơn nhón lên xem da trái đó có láng hay chưa?”
- Trông nó có vẻ chưa chín?- Nam thất vọng.
- Có gì đâu, mình tìm trái khác, cả vườn kìa, anh lo gì không được trái ngon”- Thu an ủi.
- Kìa, chắc nó có vẻ ổn hơn- Thu chỉ tay vào một trái khác cách đó không xa: “Anh leo lên hái đi, em ở dưới chụp, coi chừng kiến vàng nha”
- Có kiến sao bắt anh leo- Nam hỏi nó: “Bị cắn đau lắm đó”
- Bưởi có kiến mới nhiều nước chứ, hơn nữa trái đó cũng đâu cao lắm, chắc không sao đâu- Thu nhìn Nam cười trừ: “Anh cố gắng vậy”
Bất đắc dĩ, Nam lại phải vì Thu mà hy sinh, nhưng may mắn là khi trái bưởi đáp xuống tay nhỏ an toàn thì Nam chỉ phải chịu 2 mũi chích mà thôi, cũng còn may, nhỏ cười xòa khi thấy vết cắn sưng lên một chút: “Đau không?”
- Mấy chuyện nhỏ này sao làm khó được anh- cậu ta tự tin, nhưng Thu vừa quay đi thì lè lưỡi rồi rùng mình.
- Về thôi! Để em dẫn anh đi đường khác, không cần qua cầu khỉ nữa- nhỏ cười toe toét.
- Vậy sao từ đầu…- Nam tính nói tiếp nhưng không thể để mất mặt như vậy được.
- Tại em thích…- Thu lại càng cười to hơn, còn Nam thì lắc đầu bó tay với nhỏ, nhưng ít ra hắn cũng thở phào vì không cần phải qua cầu nữa, nghĩ lại đến giờ còn run.
- Em làm gì vậy? Bắt anh mặc thế này sao
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




