watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:14 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4572 Lượt

cô ta làm bất cứ điều gì- Quân nhận ra Thu chỉ quan tâm An chứ không phải hẹn hắn, và cũng chẳng hiểu sao lại cảm thấy thấy thất vọng, mặc dù gương mặt vẫn lạnh tanh như bình thường.

- Tôi nghe An nói tháng sau sinh nhật anh, nên cô ấy mới làm thế…

Quân không nói gì, cậu ta chỉ thở dài: “Nhỏ An này, ai bảo cô ta làm thế, chỉ khiến mình áy náy thêm thôi, giờ biết phải giải quyết thế nào”

- Mấy anh uống gì ạ!- An niềm nở tiếp khách.

- Ở đây có gì ngon thế bé, giới thiệu cho tụi anh nào- một đám con trai chừng 5, 6 đứa với dáng vẻ ngông nghênh, đầu chải dựng lên như tổ chim, thằng thì nhuộm vàng đứa thì nhuộm đỏ, trông như một lũ lưu manh. Mấy tên đó cười nửa miệng, nháy mắt với An.

- Menu đây ạ- An giơ bảng thực đơn ra cho cậu ta chọn.

Nó bất ngờ rụt lại khi có 1 tên cầm tay nó thay vì lấy menu, rồi cả đám cười khà lên: “Em làm gì mà sợ bọn anh thế, ngồi đây uống nước nào, một bữa làm của em được bao nhiêu, tụi anh trả gấp đôi”

Mặc dù sợ đến phát khóc nhỏ An vẫn cắn chặt môi: “Sao phải hầu hạ cái bọn này chứ”- nó toan bỏ đi thì bị một tên khác nắm tay kéo lại: “Cái gì mà vội vậy em gái, bọn anh đã làm gì đâu nào”

Duy bất ngờ xuất hiện, giật tay gã kia khỏi người nó, An nhanh chóng nép sau lưng Duy.

- Em vào trong đi, để mấy vị khách này anh tiếp cho- Duy nhẹ nhàng bảo An.

Tụi kia cũng không vừa, chẳng để cho An bước được 2 bước: “Bộ tưởng thoát khỏi mấy thằng này dễ lắm sao”- một tên trong số đó cười ha hả.

- Còn mày đừng có anh hùng rơm ở đây nữa, để em ấy ngồi với tụi tao rồi biến đi- tên kia nhếch mép.

- Đây là chỗ chúng tôi buôn bán, nên mong quý khách tự trọng- Duy vẫn khách sáo.

- Nếu không thì sao?- hắn vẫn tiếp tục, một tay bẹo má của An rồi cười xòa.

An khóc thút thít, Duy không còn chịu đựng được nữa, cậu ta đấm cho tên kia một cú.

- Mày dám thách tao à- một tên ra lệnh cho đám còn lại: “Mày giữ con nhỏ đó lại không cho nó chạy, còn tụi mày đánh nó cho tao”

Duy vốn không giỏi võ cho lắm. cậu ấy chỉ có một vài chiêu để phòng thân thôi, nên đối phó với cả một lũ lưu manh là một điều khó khăn, Duy bị “ăn” khá nhiều những cú thụi vào bụng và lưng, còn lũ kia thì lại cười hết sức nham nhở.

- Dám đụng vào bạn tao, chúng mày tới số- Quân đột ngột xuất hiện

hiện.

- Lại thêm một thằng tới nộp mạng kìa tụi mày, hôm nay sao hên thế nhỉ?

Đối với Quân xử lý bọn này không có gì là khó, vì bọn kia chỉ có mấy ngón võ “cua bò”, chẳng tốn nhiều công sức cậu ấy đã làm bọn kia lăn quay dưới đất, cũng may bà chủ ra kịp lúc: “Dừng lại ngay”- tiếng hét đó ngay lập tức có hiệu quả.

- Các người đuổi khách của tôi đi hết rồi- rồi bà ta quay sang đám người kia: “Quý khách thông cảm, tôi sẽ quản lý lại nhân viên của mình”- ánh mắt nghiêm nghị nhìn An và Duy.

Được dịp, lũ đó thừa cơ bỏ đi, không quên để lại ánh mắt sắc lẻm như muốn ăn tươi nuốt sống.

Quân đang cười khẩy thì An từ đâu chạy đến ôm chầm lấy cậu ta trong sự ngỡ ngàng của Thu và Duy: “Cũng may anh đến kịp, nếu không em không biết tính sao, bọn họ… em sợ lắm”

- Đừng lo nữa, không có gì đâu- Quân vỗ vai an ủi.

- Anh lại cứu em lần nữa- An khóc thút thít.

Trong khi Thu lại chỗ Duy: “Anh không sao chứ, có đau không?”- Duy đang nhăn mặt với những vết thương do lũ kia để lại, nhưng có thứ khác quan trọng hơn, một sự hụt hẫng khi thấy An trong vòng tay Quân, thật ra chính Duy mới là người bảo vệ cho An nhưng nhỏ không nhận ra điều đó, Thu cũng khẽ thở dài nhìn hai người bạn mình, có lẽ như vậy sẽ tốt hơn.

- À, chỉ là chuyện nhỏ thôi- Duy nhanh chóng trở về chính mình, cậu ấy nháy mắt với Thu khiến cô nàng bật cười: “Vậy mới là Duy mà tôi quen”- câu chuyện của họ bị cắt đứt khi nghe tiếng quát của Quân.

- Cô nghĩ sao mà lại đến đây làm, vì tôi à… tôi đâu có cần, cô nghĩ thế là mình tài giỏi, mình vĩ đại lắm sao? Một việc ngu ngốc- thật ra Quân không có ý trách nhỏ, chỉ vì thấy nó vì mình mà bị hiếp đáp như thế, cậu ta thấy có lỗi, nhưng lời nói đã phản bội lại hắn.

Nhỏ An đã sợ đến chết khiếp, giờ lại còn bị Quân mắng, nó khóc thét lên rồi chạy vào nhà vệ sinh.

Thu thấy thế thì theo nhỏ bạn mình, bỏ lại hai người kia đối mặt nhau.

- Mày làm gì thế hả? Mày có biết điều đó xúc phạm An thế nào không?- Duy đấm vào mặt Quân.

- Sao mày đánh tao? Mày trở nên như thế từ hồi nào vậy Duy?- Quân khó hiểu khi ăn một cú trời giáng vô cớ từ thằng bạn thân.

- Hai người thôi, phá quán tôi đấy à- tiếng bà chủ lại một lầnnữa cứu nguy.

Quân đùng đùng bỏ ra về.

- Chi phí hôm nay em xin chịu, chị cứ trừ vào lương em là được- Duy lễ phép cúi đầu nói với bà chủ.

- Mấy người trẻ lúc nào cũng nông nổi cả- bà ấy thở dài rồi bỏ đi.

Trời bắt đầu đổ mưa, trong ánh đèn đường nhạt nhòa, những hạt nước li ti trở nên lung linh hơn, chúng thay nhau lùa vào cửa kính đọng lại rồi rớt xuống nhường chỗ cho những hạt khác, cứ thế, cơn mưa trở nên “nặng” dần, đường phố vắng hơn.

- Mình chẳng còn nhiều thời gian nữa, nhưng chuyện Quân và An có vẻ không đơn giản, phải làm sao đây?- Duy trở nên trầm tư, khẽ thở dài nhìn ra cửa sổ.

Trời đã tối, khách cũng thưa dần, nhưng mưa vẫn không ngớt.

- Hai em cầm dù của anh mà về đi- Duy ân cần bảo.

Cậu ấy nhìn An với đôi mắt sưng húp mà lòng như thắt lại.

Bước một mình trên vỉa hè, lặng lẽ như một cái bóng, gió quật từng cơn vào người, cảm giác gương mặt đang rát bỏng, đôi mắt cay xè còn cả thân thể lạnh run liên hồi. Nhưng Duy vẫn đi vô hồn, giờ đến cả cậu ta còn không hiểu nổi bản thân mình nữa, rốt cuộc mọi chuyện đang xảy ra là như thế nào? Liệu điều Duy đã làm là đúng hay sai? Bây giờ ngay cả cậu ấy cũng đã bị cuốn theo kế hoạch của mình? Đó là việc mà Duy chưa bao giờ nghĩ tới.

Hôm nay không thấy Duy đi làm, điện thoại cũng không liên lạc được, nhỏ An cứ bồn chồn không yên, đêm qua về nhà nó không còn khóc nữa, khóc cũng có ích gì đâu, nhưng điều nó không ngờ Quân lại phản ứng như vậy, nó đâu có làm gì sai. Còn bây giờ nó chỉ lo lắng cho Duy thôi, làm việc mà tinh thần An cứ ở đâu đâu.

Hôm sau An lại lén đến lớp Duy nhưng hình như cậu ấy cũng không đi học, bất ngờ có một bàn tay đặt lên vai nó.

- Xin lỗi cô vì việc hôm trước- Quân đã dịu dàng hơn rất nhiều khiến nó bối rối.

- Không có gì đâu, chỉ mong anh đừng giận em- An lí nhí chỉ đủ để nó và Quân nghe: “Anh có biết Duy ở đâu không ạ, mấy ngày nay em tìm anh ấy mà chẳng gặp…”- tuy An sợ Quân hiểu lầm mối quan hệ giữa mình và Duy lắm nhưng nó nhất định phải hỏi, nỗi lo lắng cho Duy còn hơn cả lòng tự trọng lúc này nữa. Có vẻ Quân không quan tâm điều đó cho lắm, cậu ấy cầm lấy một mảnh giấy viết địa chỉ nhà Duy rồi đưa cho An.

- Nó bị cảm lạnh rồi, đang ở nhà dưỡng sức, cô có thời gian thì đến thăm nó cũng được- nói rồi Quân bỏ đi.

An thở dài, có lẽ hôm trời mưa vì đưa dù cho nó và Thu mà Duy bệnh, lỗi là tại nó cả thôi. Từ trước đến giờ nó đã nhận quá nhiều từ Duy như điều đương nhiên, có thể Duy trong cuộc đời nó giờ đây giống với một thói quen, bình thường vốn không để ý đến nhưng khi mất đi thì lại thấy trống trải, thiếu vắng đến khó tả.

Không chần chừ thêm phút nào, vừa tan học An nhờ Thu báo với gia đình rồi chẳng nói lời nào mà “bay” với tốc độ ánh sáng đến địa chỉ mà Quân ghi.

An không ngờ trước mắt mình chính là nơi Duy sống, chỉ có một căn phòng trọ nhỏ với bức tường sơn cũng đã phai màu, cánh cửa gỗ không mấy chắc chắn, lại còn không khóa nữa chứ, nếu mà lỡ có trộm thì chết chắc. nhưng có vẻ đến trộm cũng không thèm ngó ngàng nơi này nữa, khẽ bước vào, An nhìn Duy đang nằm ngủ trên giường, gương mặt đỏ bừng lên.

Nhỏ khẽ lấy tay sờ lên trán, đã 2 ngày rồi vẫn sốt cao thế ư? Lòng An như lửa đốt khi nhìn thấy tô mì gói bên cạnh chiếc bàn còn bỏ dở.

Giật mình khi thoáng cảm nhận bóng An, Duy mở mắt: “Em… sao lại ở đây?”- Duy thì thào, giọng nói yếu ớt, nó cảm nhận được hơi thở gấp gáp nóng hổi phả ra từ mặt cậu ấy.

- Anh làm gì mà để mình ra nông nỗi này thế? Để em đi nấu cháo- nhưng nó nhìn quanh, cả tủ lạnh cũng không, cả nhà chỉ lục được một ít mì gói: “Anh sống thế này sao?”

Duy không còn đủ sức trả lời câu hỏi của nó nữa. Cậu ta thiếp đi rồi. Cũng may lúc lên đây An quan sát thấy dưới nhà Duy có một cái chợ nhỏ. Đã nghĩ là làm nó đi mua những vật dụng cần thiết.

Nhìn bóng An khuất sau cánh cửa, Duy từ từ mở mắt: “Không thể để mọi chuyện thế này được, nếu đã chẳng bao giờ có bắt đầu thì tốt nhất nên kết thúc vào lúc này đi, ít ra còn kịp”- Duy nở một nụ cười, nhưng là nụ cười chứa đầy nỗi xót xa và cay đắng: “Đối với mình chưa bao giờ có cái gì gọi là ngọt ngào cả” Hạnh Phúc Diệu Kì – Chương 07
– Anh dậy ăn một chút đi- nhỏ An bê tô cháo nóng hổi còn nghi ngút khói lại gần giường.

- Đừng đến làm phiền tôi nữa, tôi không muốn gặp cô- giọng Duy thì thào một cách yếu ớt.

- Anh sao vậy, bệnh đến khờ luôn rồi sao?- nhỏ An cười: “Thôi, em không giỡn nữa đâu”

- Tôi chẳng hề đùa, nếu cô thích Quân thì đến tìm cậu ta đi, việc gì phải lãng phí thời gian cho tôi, từ nay tôi không muốn dính dáng

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,25 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT