watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:14 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4577 Lượt

gì đến cô nữa, cũng vì cô mà tôi trở nên thế này đấy, từ nay trở đi coi như

không còn quan hệ gì nữa, mọi giao kèo của chúng ta chấm dứt từ giờ phút này- Duy cố dùng hết sức lực còn lại để hét lên.

Nhỏ An như không tin vào tai của mình nữa, những gì Duy nói là thật à, sao tim nó lại đau nhói thế này. Nước mắt trên mi chực tuôn nhưng nó cố cắn thật chặt môi: “Em xin lỗi vì làm phiền anh bấy lâu nay, từ bây giờ sẽ không có chuyện đó xảy ra nữa đâu”

Gì thế này, đó có phải là Duy mà An đã quen biết, tại sao chỉ 2 ngày thôi mà khác thế? Chính nó cũng chẳng dám nghĩ là mọi chuyện đang xảy ra hoàn toàn có thật, phải chăng đây chỉ là một giấc mơ, An đứng bên vệ đường khóc nấc lên. Cảm giác này là gì, kể cả nó cũng không hình dung ra nổi, như một sức mạnh vô hình nào đó bóp nghẹt lấy trái tim, đau…đau lắm, muốn kìm lại nhưng không thể, nước mắt cứ lăn dài trên gò má. Ngồi phịch xuống lề mặc kệ cho xung quanh trời có sập giờ có lẽ nó cũng chẳng quan tâm vì chính bầu trời trong lòng nó đang đổ vỡ. Chẳng phải là nó thích Quân à, mà sao một lời nói của Duy lại khiến trái tim nó thắt lên từng hồi như vậy, rốt cuộc, ngay cả bản thân mình muốn gì nó cũng không rõ nữa. Phải làm sao đây?

Duy bưng tô cháo còn nóng hổi, múc từng thìa cho vào miệng như người vô hồn, cho dù lưỡi đã buốt rát vì phỏng, cháo đi đến đâu ruột gan đều như nóng rực lên như lửa, nhưng có như vậy cậu ta mới cảm thấy bớt dằnvặt hơn: “Xin lỗi em An à, nhưng anh biết làm như vậy sẽ tốt hơn cho cả hai chúng ta hơn, anh không bao giờ muốn em vì anh mà đau khổ, vì thế hãy sống tốt em nhé!”

- Em cho anh biết quan hệ giữa An, Duy và Quân là thế nào? Anh cảm nhận có điều gì đó không bình thường- Nam nhìn Thu với ánh mắt nghiêm nghị.

- Em…em không biết phải nói với anh thế nào- Thu lúng túng rõ.

- Cứ nói sự thật, tất cả những gì mà em biết, chẳng lẽ đến cả anh em cũng không tin tưởng s

sao?- giọng cậu ấy rất cương quyết.

- Nhỏ An thích Quân, nên Duy giúp đỡ nó, lập ra kế hoạch để… để hai người đó tiến xa hơn, nhưng đến giờ em vẫn không hiểu vì sao cậu ta giúp An vô điều kiện như thế- Thu tránh ánh mắt Nam đang nhìn mình, liệu nó nói ra điều nay là đúng hay sai?

Chưa kịp để Nam có bất kì phản ứng nào, Quân đã từ phía sau xồng xộc đi tới: “Thì ra từ đầu các người đã hùa nhau lừa gạt tôi, xem tôi như một thằng ngốc mà sắp đặt mọi việc, không ngờ thằng bạn thân lại bán đứng tôi, cả cô cũng vậy…có lúc tôi đã tin tưởng cô tuyệt đối, cái lúc mà cô cứu tôi. Thì ra tất cả chỉ là kế hoạch của mấy người thôi, còn tôi là một con cờ không hơn không kém”

Quân trừng mắt lên, gằn từng tiếng một, còn nhỏ chỉ biết đứng như trời trồng, cái gì thế này, nó vốn chẳng hề biết tí gì kế hoạch của Duy cả, mọi việc nó làm đều xuất phát từ chính tình cảm của bản thân nó mà. Giờ Quân đã hiểu lầm rồi, nhưng giải thích cậu ta có tin không? Ngay cả nó cũng chưa chắc việc mình làm là đúng thì nói gì với Quân bây giờ. Thu vốn mạnh mẽ, nhưng lần này nó đã thật sự bật khóc, cảm giác bị người ta hiểu lầm đau đến vậy sao, hay vì người nói những điều đó với nó là Quân, nó chỉ biết là cho dù cố gắng thế nào cũng không kìm được nước mắt,

lồng ngực như bị đè nặng, nặng đến nghẹt thở, một cảm giác khó chịu tột cùng.

Chứng kiến từ đầu đến cuối câu chuyện, Nam ngỡ ngàng, mạnh dạn bước tới ôm Thu vào lòng, để nhỏ gục khóc trên vai, cậu ấy không khỏi chạnh lòng: “Em vì hắn mà đau khổ thế này ư? Thu của anh đâu mất rồi, nhưng em yên tâm, anh tin chính mình sẽ mang lại nụ cười lúc xưa quay về bên em thôi”

-

Còn Quân giờ đây ở trong tâm trạng thất vọng cực độ, hắn tự cười bản thân mình, nhớ đến hình ảnh Thu càng khiến lòng thêm thắt lại, một tình cảm mới chớm nở nhanh chóng tan như khói mây. Cậu ta ngước mặt lên trời cười lớn mong có thể xua tan bớt sự giận dữ trong lòng, mặc dù lí trí đã khẳng định mọi chuyện quá rõ ràng, nhưng tận sâu trong trái tim, Quân vẫn tin tưởng vào một điều gì đó rất mơ hồ, không định hình được. mặc dù niềm tin ấy không đủ lấn át lý trí, nhưng nó khiến Quân muốn biết rõ sự thật này, chỉ có một người có thể cho cậu ta đáp án mà thôi.

- Ba mẹ cho con đi du lịch mấy ngày được không ạ, con muốn nghỉ ngơi ít hôm- An lễ phép nói.

- Con tính đi đâu?- Ba nó ân cần hỏi.

- Dạ, con định ra Nha Trang, ba mẹ đồng ý nha!

- Đi một mình sao? Không rủ thằng Nam hay nhỏ Thu đi chung- mẹ nó quan tâm.

- Có một chút chuyện nên con cần yên tĩnh mẹ à- An buồn bã trả lời.

Mẹ nói vừa định hỏi thì nhận được cái nháy mắt từ chồng, bà hiểu con bà đã lớn rồi, đôi lúc cũng nên để nó tự do, có thể nó sẽ trưởng thành hơn.

Khác với khung cảnh nhộn nhịp buổi chiều, khi màn đêm buông xuống, bãi biển Nha Trang thật tĩnh lặng, chỉ nghe được tiếng sóng rì rào đập vào bãi cát, tiếng gió xào xạc thổi qua những rặng dừa và thỉnh thoảng là tiếng còi tin tin của xe cộ bên đường. không gian trước mặt An giờ chỉ toàn một màu đen le lói một vài thứ ánh sáng li ti từ chiếc đèn đường vàng len lỏi trong cái nền tối của đêm cũng như chính tâm trạng bế tắc của nó lúc này.

Ngồi phịch xuống bãi cát, nơi con nước cứ nhấp nhô, dâng lên rồi hạ xuống, nó muốn biển xóa đi hết những muộn phiền trong lòng. Nó muốn nhớ về Quân nhưng trong đầu hiện lên hình ảnh của Duy đang tươi cười và lần nào cũng vậy, nhiều khi nó muốn xác định lại tình cảm của mình một lần nữa nhưng lại không đủ can đảm. Mà thật sự là nó đâu có cái quyền để được lựa chọn, hai người con trai ấy, chẳng ai thuộc về nó cả.

Mỗi lần sóng ập đến, An đưa tay mình ra hứng lấy, nhưng khi nước rút, trong tay nó chỉ còn lại những hạt cát nhỏ li ti hay đôi lúc là những mảnh sò đã vỡ vụn. Không biết đối mặt thế nào, điều duy nhất An làm được lúc này là trốn tránh, nó cần một nơi để suy nghĩ lại tất cả những gì đã xảy ra. Nhanh quá, bất ngờ quá, giờ ngẫm nghĩ lại nó thấy mình thay đổi rất nhiều. Không còn là nhỏ An vui vẻ hoạt bát nữa, cứ như lột xác thành một con người khác vậy. Đã đến lúc phải để mọi thứ vào vị trí cũ rồi. Có những chuyện cần quên thì phải quên, nó mỉm cười, cảm thấy lòng nhẹ nhõm hơn, mặc dù biết việc đó là khó khăn, nhưng nó tự nhủ mình phải cố gắng. An phải trở về với chính bản thân nó, đó là cách giải quyết tốt nhất.

An quyết định trở về khách sạn ngủ một giấc thật ngon, coi mọi chuyện như một giấc mơ, trong cơn mơ ấy, hạnh phúc nhiều mà đau khổ cũng không ít, nhưng khi tỉnh dậy mọi thứ sẽ tan biến cả thôi.

“Két”- An ngã phịch xuống đất. Có lẽ vì vẫn mải mê với những suy nghĩ nhỏ băng qua đường lúc nào không hay.

Cũng may chiếc honda thắng lại kịp lúc, nếu không chắc giờ này nó đã ở trong bệnh viện rồi.

- Con không sao chứ?- sau cú va chạm một phụ nữ đứng tuổi, dựng xe bên vệ đường lại đỡ nó.

- Dạ không sao, cũng tại con không nhìn đường trước, con xin lỗi- nó rối rít.

An toan đứng dậy thì: “Á!”- có vẻ chân nó đã bị thương sau cú ngã đó, cảm giác đau buốt khiến An không thể đứng lên và một lần nữa nó lại “tiếp” đất.

- Con ở đâu để cô đưa về, chứ chân thế này…- bà ấy ái ngại nhìn nó.

- Dạ, cái khách sạn đối diện đấy ạ, nhưng có làm phiền cô quá không, con ngại lắm- nhỏ An nói khách sáo.

Sau khi gởi xe cho một quán cà phê bên đường, người phụ nữ ấy dìu An về khách sạn. Nhỏ thở phào nhẹ nhõm, trên đời này đúng là có rất nhiều người tốt, đôi khi không nhất thiết chỉ sống cho mình, hạnh phúc chính là cho đi chứ chẳng phải nắm giữ thậtchặt trong tay. An chìm vào giấc ngủ một cách yên bình.

Chẳng bao lâu, nhỏ cảm thấy sống mũi cay cay, khói…rất nhiều khói, An bắt đầu ho sặc sụa, những cơn ho không dứt, ở bên ngoài dậy lên những tiếng hét: “Cháy! Cháy rồi, chạy đi…”

Chuyện gì đang xảy ra thế này? Nó bước xuống giường: “Á!”- không phải xui thế chứ, chân của nó… giờ sao đây, ngay cả đi cũng không nổi, nó đang ở tầng 3 đấy. Mồ hôi bắt đầu túa ra như mưa, một phần vì sức nóng của căn phòng, một phần vì nó lo sợ. Nó phải làm sao, dù cố gắng cách mấy nó cũng chẳng lết nổi, nhưng cũng sẽ chẳng ai cứu nó cả.

Căn phòng của An giờ đây chỉ toàn là khói và khói, nó kiệt sức thật rồi, không thở được nữa, cảm giác ý thức đang mất dần, cả cơ thể tê liệt, An chẳng còn đủ tỉnh táo để điều khiển bản thân mình, nó gục xuống bên thành giường. Chẳng hiểu sao lúc này An lại nhớ nụ cười tươi của Duy, nhớ những cử chỉ quan tâm, chăm sóc của cậu ấy, nó nhớ, nhớ lắm. Trong chút ý thức còn sót lại, An đã thấy Duy, thực sự thấy… đó không phải là mơ.

YenBai.Mobi

Bỗng chốc lòng nó nhẹ tênh, An chìm vào giấc ngủ, bên tai nó văng vẳng tiếng gọi của Duy, cậu ấy bảo nó cố lên, cảm giác hơi ấm còn đọng lại trong từng nhịp thở.

Rồi trong tiềm thức, Duy lại xuất hiện lần nữa, vẫn gương mặt ấy vẫn nụ cười ấy, nó nhìn thấy rõ mồn một nhưng sao tay với không tới, hình bóng quen thuộc ấy cứ xa dần, xa dần đến khi chỉ còn một chấm sáng nhỏ le lói, nó cảm thấy toàn thân bất lực, nước mắt chảy đầm đìa, mồ hôi toát ra. Giật mình tỉnh dậy…tim An vẫn đập thình thịch, tất cả mọi chuyện là mơ sao?

Nó nhìn quanh căn phòng toàn màu trắng và mùi thuốc nồng nặc sộc vào mũi, không khó

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,25 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT