watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:14 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4576 Lượt

để nhận ra đây là bệnh viện, An đã được cứu, nhưng ai đưa nó vào đây? Một người xa lạ nào đã làm điều đó? Hay là Duy, anh ấy tới cứu nó? An lắc đầu nguầy nguậy như xua đi ý nghĩ vừa rồi: “Không thể… đó là mơ, chỉ là mơ thôi, Duy đâu có xuất hiện ở đây” nhưng cũng chính nó lại phủ nhận: “Rõ ràng mình cảm nhận được sự có mặt của anh ấy, chắc chắn chỉ có thể là anh ấy, hình dáng đó…”

An nhận ra dường như trong những phút nguy hiểm nhất, nó chỉ nghĩ tới Duy, tới Duy mà thôi. Sờ lên trái tim đang loạn từng nhịp đập, bây giờ nó đã biết tình cảm của mình thực sự thuộc về ai?

“Két”- cánh cửa phòng từ từ hé mở, còn An như không tin vào mắt mình nữa. Duy đến trước mặt nó, một con người bằng xương bằng thịt? Vậy những điều nó nhìn thấy đâu là thật, đâu là mơ? Mặc kệ câu trả lời là gì, bây giờ có Duy bên cạnh đã đủ khiến nó hạnh phúc đến tột cùng rồi.

- Em có muốn ra ngoài hít thở không khí không? Anh nghĩ ở đây không thích hợp với em lắm, hơn nữa em cũng chỉ ngất do hít nhiều khí độc quá thôi, sẽ khỏi rất nhanh- nó lại nhìn thấy một Duy ân cần, chu đáo như mọi ngày, vậy tại sao ngày hôm đó… nó ngập ngừng không dám nhìn thẳng vào mặt cậu ấy, rốt cuộc thì đâu mới là Duy?

Như đoán được phản ứng của nó, Duy nhẹ nhàng nói: “Em đừng bận tâm đến chuyện hôm trước, chỉ là anh bệnh quá nên lỡ lời thôi, chẳng lẽ vì thế mà không thèm nhìn mặt anh sao?”

An lắc đầu, tuy không nói gì nhưng trong lòng nó giờ đây hạnh phúc ngập tràn, Duy đâu có ghét nó, anh ấy vẫn chăm sóc nó đấy thôi: “Anh lại cõng em nhé, em thích thế!

thế!”- nó nói với Duy xong thì lại chỉ vào cái chân đau của mình.

- Hôm qua cõng em từ lầu 3 chạy xuống, mệt lắm rồi, giờ còn bắt anh cõng nữa sao?- Duy giả vờ thở dài nhìn nó.

- Chứ chân em sao ra ngoài được- An nũng nịu.

- Được rồi, thua em luôn, cô bé!- nó lại được thấy nụ cười hiền của Duy, nụ cười mà mấy ngày qua lúc nào An cũng nhớ tới, hạnh phúc lại quay về với nó, nhưng liệu hạnh phúc đó tồn tại được bao lâu? Sao càng ngày lòng nó càng cảm thấy bồn chồn và bất an, chắc chắn đã có chuyện gì xảy ra, nhưng nó không tài nào hình dung ra được.

Duy vẫn như thế, không có gì thay đổi, nhưng sâu trong tiềm thức, An cảm thấy nụ cười có vương chút muộn phiền, không được tươi tắn như trước nữa, lời nói cậu ấy cũng có vẻ gượng gạo hơn và điều quan trọng là dường như cậu ta đang tránh nhìn thẳng vào mắt nó, nhưng nhanh chóng nó đã gạt bỏ suy nghĩ đó trong đầu, có lẽ vì vừa mới tỉnh dậy nên nó nghĩ lung tung thôi.

Duy ra bờ biển, nơi tối qua nó đã ngồi một mình.

- Hôm nay anh không cho em xuống nước nữa, đang bệnh mà- giọng Duy vẫn ánh lên sự dịu dàng, quan tâm làm tim nó như ấm lại.

- Vậy anh đã đến lâu rồi, nhưng sao…- An thắc mắc.

- Anh muốn để em yên tĩnh, nếu không có đám cháy đó, chưa chắc anh đã đứng trước mặt em như thế này- Duy quay qua bắt gặp ánh mắt của nó thì vội nhìn sang nơi khác.

- Sao biết em ở đây và anh đến đây làm gì?

- Thu gọi cho anh, cô ấy nói em bỏ đi và cho anh địa chỉ khách sạn, anh không yên tâm lắm nên đi theo em thôi định sẽ không cho em biết, nhưng… đúng là khó cãi mệnh trời- Duy cười nhưng có vẻ gì đau khổ, lần này không phải An nhạy cảm nữa, nó quan sát được điều đó.

- Sao em có vẻ buồn thế, hay tại người ra đây là anh mà không phải Quân?- câu nói của Duy khiến An giật mình.

- Em…em…- chưa kịp để An nói hết câu Duy lại cười: “Em không cần nói, anh hiểu mà”- vẫn cười nhiều như bình thường, nhưng sao lần này nụ cười của Duy lại khiến An nhói lòng. Nó nửa muốn nói mình đã thích Duy rồi, nhưng lại sợ khi nói ra liệu quan hệ của hai người sẽ đi đến đâu…nó đã mất Duy một lần, cảnh đó có tái diễn lần nữa hay không?

- Có một chuyện đến giờ em vẫn chưa hiểu, tại sao anh luôn giúp đỡ em, chuyện gì anh cũng lo cho em, trong khi em chẳng làm được gì cho anh cả- An buồn bã nói.

- Cũng đã đến lúc phải nói sự thật rồi em nhỉ? Để anh kể cho em một câu chuyện, nghe xong em sẽ hiểu- Duy trở nên trầm lại.

- Có một cậu bé tuy còn nhỏ tuổi nhưng lại phải chịu một cú sốc nặng nề về tinh thần, nó dường như vô cảm với mọi thứ xung quanh, kể cả bản thân nó đang sống nhưng đối với nó điều đó dường như cũng trở nên vô nghĩa. Có một cô bé khác xuất hiện như một phép màu cứu vớt đời nó, để nó tiếp tục sống, và cậu bé đó là anh.

Duy nhìn sangAn nói: “Em chính là cô bé trong câu chuyện đó”

An như không tin nổi vào tai mình nữa, sao lại có chuyện như vậy được, nó chẳng hề nhớ gì cả.

- Có thể đối với em, phần kí ức 1 tuần nhỏ nhoi đó không đáng kể gì, và đã biến mất khỏi tâm trí em rất lâu rồi, nhưng đối với cậu bé kia là cả một thế giới.

- Nên anh làm vậy để trả ơn em à- giọng An như chùng lại.

- Còn vì một lý do khác- Duy vẫn tiếp tục: “Anh coi em như em gái mình nên có nhiệm vụ phải chăm sóc cho em chu đáo”

Thì ra Duy chỉ vì trả ơn mới quan tâm mình, giúp đỡ mình mà thôi, anh ấy nói gì kia, xem mình là em gái à? Đúng là chỉ có thế, tại mình tự vọng tưởng nhiều điều mà thôi, tim nhỏ thắt lại. Từ trước đến giờ Duy luôn tìm cách để nó gần gũi Quân, nếu thật sự thích nó chắc chắn cậu ấy không làm vậy đâu.

Thôi thì cứ giữ quan hệ anh em có lẽ sẽ tốt hơn cho cả nó và Duy. Chỉ cần mỗi ngày được nhìn thấy Duy, nghe cậu ấy cười, cùng làm việc chung, với nó thế là đủ.

- Mình về đi anh nhé! Em không muốn mọi người lo lắng- nhỏ An mở lời đề nghị.

- Nếu em muốn thế!- Duy gật đầu đồng ý.

-

Nhỏ An đã khỏe hẳn, chỉ có điều Thu và anh Nam cứ càu nhàu bên tai khiến nó khó chịu: “Thấy chưa! Tao mà không kêu Duy ra thì giờ này mày thành heo quay rồi”- Thu trách móc.

- Cám ơn mày nhiều lắm, được chưa? Giờ mày để tao nghỉ ngơi, tao là bệnh nhân mà- An năn nỉ.

- Thu nói đúng đó, em nên thắp nhanh cám ơn ông bà phù hộ đi- Nam xen vào.

- Anh thì giờ lúc nào cũng Thu… Thu, đến em gái cũng chẳng màng- câu nói của An khiến hai người họ trở nên lúng túng, thấy vậy nó trùm chăn kín khỏi đầu rồi cười rúc rích, Thu cũng về nhà mình luôn.

Sau khi hai người họ đi, An lại thở dài, có quá nhiều chuyện xảy ra, thật tình nó muốn nói cho Duy nghe tình cảm của mình nhưng liệu rằng cậu ấy có chấp nhận, trước đó nó đã hùng hổ thế nào khi nói thích Quân thì giờ đây nó lại nhút nhát bấy nhiêu, vì nó hiểu Duy vốn không thuộc về nó. Nhưng có một điều chắc chắn, mai nó sẽ lại được nhìn thấy Duy.

An háo hức đi làm sớm hơn thường ngày, làm việc mắt lúc nào cũng trông ra phía cửa chờ Duy đến, nhưng 1 tiếng, 2 tiếng cậu ấy vẫn chưa xuất hiện… An cảm thấy lo lắng, đứng ngồi không yên.

Bà chủ hỏi: “Con chờ Duy sao?”- làm cắt dòng suy nghĩ của nó, nó khẽ gật đầu.

- Cậu ấy không tới đâu, sáng nay đã đến đây xin nghỉ làm rồi…

Chỉ nghe thấy thế, ly kem trên tay nó rơi xuống đất vỡ tan tành: “Anh ấy chưa bao giờ nói mình nghe việc này cả”

- Cô nghĩ con mệt rồi, về nghỉ sớm đi- người phụ nữ ấy thở dài.

Quên cả câu cảm ơn, An thay đồ rồi chạy như bay đến nhà Duy, căn nhà trống trơn, bàn ghế vẫn còn, chiếc giường vẫn ở đấy, nhưng tủ quần áo không còn lại gì, nó ngồi phịch xuống giường, lại có chuyện gì nữa đây?

An nghĩ ra, chắc chắn Quân sẽ biết chuyện này, nó phải tìm Quân…

- Các cô không nên kiếm nó nữa, chẳng có kết quả đâu- Quân nói mà mặt vẫn lạnh băng.

- Tại sao? Ít ra anh phải cho chúng tôi một lý do- Thu lên tiếng, còn nhỏ An dường như bất động trước cái tin ấy.

- Vì Duy đã quay về với thân phận thật sự của cậu ta rồi…

Có một chiếc xe đỗ lại trước mặt.

- Lên đi, tới một nơi để biết tất cả- Quân vẫn lạnh lùng hơn lúc nào hết.

Còn nhỏ An, nó không còn đủ can đảm để khóc, chỉ hành động như một con rối, ai bảo gì làm nấy, nó leo lên xe trong sự ái ngại của Thu và Nam, An chỉ cần biết sự thật, sự thật mà thôi.

Mấy giây suy nghĩ, Thu cũng bước theo nhỏ bạn mình, còn Nam bắt buộc phải đi với hai cô em gái.

Quân cho xe dừng trước cửa một tiệm salon.

- Chào cậu chủ- một anh bảo vệ cúi đầu chào lễ phép, Quân không nói gì chỉ bước thẳng vào trong với con mắt ngỡ ngàng của ba người còn lại.

- Vào đây làm gì? Chẳng phải… tôi tưởng anh dẫn chúng tôi đi tìm Duy chứ?- Thu lên tiếng.

- Đúng, nhưng không thể ăn mặc thế này mà đi được- Quân nhìn Thu, ánh mắt đã dịu hơn.

- Các người có 30 phút, hãy biến họ thành thiên nga cho tôi, nhanh lên, tôi không có nhiều thời gian để đợi- cậu ta nhìn đám nhân viên ra lệnh rồi chỉ vào An và Thu.

Chưa hết bất ngờ, hai cô nàng bị “tấn công” túi bụi, trong cùng một lúc người thì trang điểm, người khác làm tóc, số còn lại đang đổ mồ hôi tìm trang phục phù hợp.

Trong lúc đó, Quân và Nam cũng đang thử bộ vest của mình, hình như Quân rất nóng lòng, thật ra cậu ta đang tính cái gì trong đầu, định đưa chúng nó đi đâu và tại sao phải ăn mặc sang trọng như thế này.

Điều khác biệt là lần này bốn người họ đang ở trên hai chiếc xe khác nhau, Quân với An đi chung, còn lại là Thu và Nam.

Tuy cảm thấy khó hiểu với hành động của Quân lúc này, nhưng không ai hỏi gì thêm, vì biết có hỏi, cậu ta cũng chẳng giải thích.

- Khi đến nơi, hãy khoác lấy tay tôi, còn bây giờ thì đừng hỏi và đừng nói bất cứ điều gì thêm nữa- Quân dặn

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,25 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT