watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:43 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12619 Lượt

của hiện thực xen vào mối quan hệ giữa họ.

Cam Lộ gửi đi một email rất dài, kể chuyện vui ở trường, kể lúc thực tập gặp phải học sinh nghịch ngợm, anh hồi âm ngắn gọn như mọi lần khiến cô muốn phát điên lên. Gọi điện thoại đi, anh cũng nói qua quýt vài câu rồi kết thúc. Hai người đều cảm nhận được rằng tiếng nói chung giữa họ dường như ngày càng ít đi.

Quan trọng hơn là toàn bộ những gì Nhiếp Khiêm kể cho cô nghe đều là kế hoạch công việc của anh. Anh thẳng thắn nói với cô, anh không muốn nghĩ đến chuyện lập gia đình trước khi thành công trong sự nghiệp: “Lộ Lộ, anh không muốn giống cha mẹ kết hôn sớm, an phận cuộc sống bình thường cả đời.”

“Vậy anh muốn em đợi anh cho đến khi anh thành công ư?” Cô thấy tim mình nhói lên nhưng vẫn nhẹ nhàng hỏi.

“Nếu em tin anh, hãy cho anh thời gian.”

Cô tận mắt chứng kiến cuộc hôn nhân của cha mẹ đổ vỡ như thế nào. Mẹ cô đề nghị ly hôn, cha cô vì tự ái mà không muốn buông tay, ra sức cứu vãn, nhưng lại khiến người vợ vốn đã chẳng coi ông ra gì, mục tiêu cao hơn những gì ông có càng xem thường và nhất quyết rời bỏ ông hơn, những cuộc cãi vã triền miên đã làm mất đi chút tình cảm còn sót lại. Cô nghĩ, cô không thể cho phép mình đi theo vết xe đổ đó.

Thời khắc đó, những gì còn do dự trong một thời gian dài bỗng chốc được quyết định, cô mở miệng khó khăn: “Em không có lòng tin với người bạn trai chẳng bao giờ bàn bạc với em bất cứ một quyết định gì, anh cũng chẳng cần em cho anh thời gian, Nhiếp Khiêm ạ. Với tài năng và ý chí của anh, em không chút hoài nghi sớm muộn gì anh cũng sẽ thành công, nhưng em không định đợi anh, vậy đi nhé.”

Nhiếp Khiêm rõ ràng rất ngạc nhiên, thậm chí kinh ngạc, nhưng anh không hỏi tại sao, chỉ im lặng hồi lâu, sau đó anh mới nói: “Em đã quyết định như vậy, anh chỉ đành chấp nhận thôi.”

Cam Lộ đi học sớm một năm, đến năm

thứ tư đại học cô chỉ mới 21 tuổi, căn bản là chưa từng nghĩ đến việc kết hôn, cũng hoàn toàn tán thành suy nghĩ lập nghiệp trước rồi mới lập gia đình, thậm chí khi nghĩ đến việc cha mình đã có dì Vương chăm sóc, cô cũng không còn lo lắng nhiều như lúc trước, nên có thể bàn bạc với anh rồi sau đó đến Thâm Quyến tìm việc làm, ít ra thì có thể ở bên bạn trai nhiều hơn một chút. Thế nhưng hành động và lời nói của Nhiếp Khiêm khiến cô quyết định từ bỏ.

Tiền Giai Tây luôn cảm thấy không tài nào hiểu nổi tình yêu mỗi người một nơi trong suốt ba năm của Cam Lộ, vả lại sau khi gặp mặt Nhiếp Khiêm một lần, cô đánh giá không cao về anh. Cô hoàn toàn tán thành quyết định của cô bạn thân: “Cậu có ngốc mới chạy đến đó, một người đàn ông có tham vọng như thế, tất nhiên sẽ hoan nghênh một cô bạn gái có sẵn, vừa có thể hưởng thụ tình yêu lại không phải chịu trách nhiệm. Nhưng anh ta coi tiền đồ của mình quan trọng hơn bất kỳ thứ gì trên đời, một khi cảm thấy cậu là chướng ngại vật thì lập tức sẽ hất cậu đi ngay. Dựa vào cái gì mà cậu phải bỏ cả tuổi thanh xuân của mình để chờ đợi anh ta? Anh ta ở đó phấn đấu, cậu ở đây chờ đợi mòn mỏi, anh ta tưởng mình là Tiết Bình Quý à?”

Cam Lộ lại không cho rằng Nhiếp Khiêm có suy nghĩ thực tế như vậy với cô, anh đúng là rất tham vọng nhưng từ trước đến nay luôn tỏ ra thẳng thắn không bao giờ lừa dối cô, hai người cũng từng có giai đoạn ngọt ngào hạnh phúc. Cô cũng biết cô tất nhiên không phải là Vương Bảo Xuyến, không có ý vò võ chờ đợi để viết nên một câu chuyện truyền kỳ lâm ly thời hiện đại.

Sinh viên khoa Lịch sử Đại học Sư phạm không dễ tìm được việc làm ở nơi này, cô gửi hồ sơ xin việc, đi phỏng vấn, dạy thử, cuối cùng được nhận vào trường Trung học Văn hóa. Cho dù trường này nằm ở ngoại thành nhưng thuộc trường trọng điểm của thành phố, môi trường làm việc tốt, cô nghĩ mình vậy là đã may mắn lắm rồi.

Cha cô đi lại với dì Vương từ khi cô bắt đầu học đại học, Cam Lộ xin được việc làm, lập tức thuê một căn hộ nhỏ dọn đến đó sống một mình, bắt đầu tận hưởng cuộc sống

tự do tự tại mà trước nay chưa từng có.

Vài tháng sau, cô quen với Thượng Tu Văn.

_____________

[1"> Vì cách xưng hô trong tiếng trung không thể hiện rõ quan hệ, ngôi thứ trong giao tiếp xã hội nên lúc này Cam Lộ mới giới thiệu đó là mẹ mình.

[2"> Trong tiếng Trung, âm Lục và Lộ đọc giống nhau.
“Bây giờ nói đó là trách nhiệm của ai còn sớm, nhưng dưới góc độ nào, chúng tôi cũng đều đứng vững được. Còn bài báo này, chắc chắn gây ảnh hưởng cho công ty, tôi và Tu Văn mấy hôm nay đang thương lượng, dàn xếp cho ổn thỏa. Tôi rất lấy làm lạ với cái nhìn của phóng viên bài báo này.” Phùng Dĩ An chau mày nói, “Chắc chắn có thế lực nào đó đứng sau giật dây, tôi đã cho người đi nghe ngóng tình hình.”

“Tu Văn đi đâu rồi?” Cam Lộ thuận miệng hỏi.

Trong thoáng chốc, biểu hiện kỳ lạ thoáng qua gương mặt Phùng Dĩ An, nhưng anh ta trả lời ngay lập tức: “Anh ấy trưa nay có buổi tiếp khách, tôi cũng không biết lúc nào mới quay lại. Ấy, chiều nay chị không có lớp dạy à?”

“Chiều nay tôi phải đến trường Nhất Trung.”

“Để tôi chở chị đến đó.” Phùng Dĩ An đứng dậy vồn vã nói, Cam Lộ nhướng mày nhìn anh, anh bỗng tỏ ra lúng túng: “Sao thế?”

Cam Lộ cười cười: “Tôi cảm thấy anh hình như đang nóng lòng muốn tôi rời khỏi đây.”

Phùng Dĩ An bối rối, đành nhe răng cười khỏa lấp: “Tôi là sợ chị bị trễ giờ thôi.”

Cam Lộ cũng đứng lên, nhìn đồng hồ, mỉm cười: “Tôi đúng là sắp bị trễ rồi.”

Cam Lộ rời khỏi công ty thật đúng lúc.

Ra khỏi tòa nhà, Phùng Dĩ An vừa định ra bãi đỗ xe bên cạnh lấy xe thì một chiếc Maserati GT hia cửa đỏ rực dừng ngay trước lối vào tòa nhà, cánh cửa phía bên ghế phụ mở ra, Thượng Tu Văn từ trong xe bước xuống, anh nhìn thấy Cam Lộ, ngạc nhiên thấy rõ: “Lộ Lộ, em đến lúc nào thế?”

Cam Lộ còn chưa kịp trả lời thì cửa xe bên kia bật mở, một đôi giày cao gót màu đen thò ra, tiếp đó là đôi chân thon dài nghiêng nghiêng bước xuống, một cô gái cao ráo, thon thả vận áo lụa cổ chữ V màu xanh lá cây, váy đen đứng trước mặt Cam Lộ liền sau đó.

Cô ta cao hơn Cam Lộ cả nửa cái đầu, cười mà như không cười nhìn Cam Lộ một cái, sau đó quay sang Thượng Tu Văn: “Tu Văn, sao không giới thiệu đi.”

Thượng Tu Văn đưa mắt nhìn sang, thái độ điềm nhiên đến lạnh lùng, ngay lúc anh đang định mở miệng thì Cam Lộ cướp lời: “Cô Hạ, chào cô.”

Hạ Tĩnh Nghi hơi ngạc nhiên: “Ấy, cô biết tôi?”

“Nghe danh đã lâu.” Cam Lộ cười nhạt, nói từng chữ một.

Hạ Tĩnh Nghi nhìn cô thăm dò, rồi cười nói: “Ồ, không biết cô đây là…”

Giọng nói bình tĩnh, điềm đạm của Thượng Tu Văn vang lên: “Vợ tôi, Cam Lộ.”

“Hân hạnh.” Hạ Tĩnh Nghi gật đầu chào cô.

Cam Lộ cũng gật đầu đáp lễ, sau đó quay sang nhìn Thượng Tu Văn: “Tu Văn, đúng lúc em phải đến trường cho kịp, anh đưa em đi nhé, khỏi phiền đến Dĩ An.”

Thượng Tu Văn gật đầu, đi vòng qua xe, tay trái nhẹ nhàng ôm lấy eo Cam Lộ, sau đó nhìn thẳng Hạ Tĩnh Nghi: “Tạm biệt, Tĩnh Nghi.”

“Buổi chiều em có cuộc thi, không muốn vì chuyện này mà phân tâm, có chuyện gì để tối về rồi nói.” Sau khi lên xe, Cam Lộ nói ngắn gọn.

Thượng Tu Văn gật đầu, lái xe đến trường Nhất Trung, rồi cùng cô xuống xe, khóa xe lại: “Chiều anh không bận gì, vào xem em thi nhé.”

Cam Lộ cũng chẳng phản đối, hai người cùng bước vào hội trường, ngồi vị trí gần cuối. Cô tận dụng thời gian cuối cùng xem lại giáo án. Dù gì làm giáo viên mấy năm rồi, ít ra cô cũng tập được thói quen để những muộn phiền của cuộc sống, những cảm xúc riêng tư sang một bên khi bước lên bục giảng, lúc này cô đang vận dụng tối đa công phu này, thuyết phục mình tập trung tinh thần vào cuộc thi, không để tâm đến Thượng Tu Văn đang yên lặng ngồi bên cạnh.

Lúc đến lượt cô lên bục giảng, cô hồi hộp cầm tập giáo án đứng lên, khoan thai bước lên phía trên. Lúc còn học đại học, cô cũng từng tham dự cuộc thi như thế này, nhưng ở trường chỉ là thi phong trào, tâm lý mọi người khá thoải mái, không có cái không khí nghiêm trang thế này. Bây giờ tuy đã tập đi tập lại một mình rất nhiều lần, nhưng tim cô vẫn đập thình thịch, may mà chuẩn bị kỹ lưỡng, đứng trên bục giảng, cô điều chỉnh nhịp thở, khi bắt đầu cất cao giọng giảng bài thì đã lấy lại bình tĩnh.

Cam Lộ giảng bài “Kinh tế xã hội Trung Quốc sau Chiến tranh Nha phiến”, do thời lượng hạn chế không thể triển khai toàn bộ bài giảng, nhưng giáo án điện tử của cô rất rõ ràng, khúc chiết, lại dẫn nhiều tại liệu phong phú đa dạng, giọng nói hơi khàn nhưng dịu dàng êm tai, biểu đạt lưu loát truyền cảm.

Thượng Tu Văn nhìn dáng người mảnh khảnh trên bục giảng, cách khoảng hơn mười hàng ghế và bị che bởi những người ngồi trước, gương mặt cô hơi nhỏ nhắn và mờ ảo, nhưng giọng giảng bài của cô lại vô cùng rõ ràng, anh đột nhiên nhớ đến hình ảnh lúc họ mới quen biết nhau.

Sau khi Ngô Lệ Quân chuyển công tác về đây, Thượng Tu Văn cũng đến sinh sống ở thành phố xa lạ này, ban đầu đơn độc một mình chẳng quen biết ai, phải đợi đến khi quen biết Phùng Dĩ An, hai người bắt đầu hợp tác mở công ty, thỉnh thoảng cùng nhau ra ngoài tiêu khiển. Anh không hứng thú gì với những trò giải trí đó, chỉ muốn giết thời gian nhàn rỗi trong chốn náo nhiệt mà thôi.

Trong

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,93 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT