|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
Cam Lộ cảm thấy vô cùng ấm áp. Bây giờ bị Hạ Tĩnh Nghi nói như vậy, cô không thể không tức giận. Cô cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh và lịch sự: “Cô Hạ, tôi không quen thảo luận với người lạ về người yêu cũ của họ, càng không có ý định nói về chồng mình với người lạ. Thấy cô bây giờ vẫn giữ được tâm thái của tuổi 19 như vậy, tôi thật lòng thấy mừng cho cô. Tạm biệt.”
Hạ Tĩnh Nghi cười nanh nọc: “Thượng phu nhân, cô mồm mép thật đấy, nhưng kiến thức hơi kém một chút. Cô không thấy kỳ lạ sao, 10 năm trước Thượng Tu Văn lái loại xe chạy đường trường của Mercedes Benz, còn có thể đưa bạn gái đi Châu u, Hồng Kông mua sắm bất cứ lúc nào. Bây giờ lại chạy BMW cũ, điều hành một công ty mậu dịch bé tí, để vợ nhìn thấy hàng hiệu tốt một chút mà đã cảm thấy là hàng xa xỉ, không thể tùy ý mua sắm. Tôi đoán không lầm thì cô không biết tì gì về cuộc sống trong quá khứ của anh ấy, cũng chẳng có khái niệm gì về sự thay đổi tình hình kinh tế của anh ấy từ trước đến nay.” Gia Cố Tình Yêu – Chương 15
Gửi lúc 20:44 ngày 16/12/2013
“Xem ra cô rất thích đoán mò đấy cô Hạ, thường thì chỉ có sự tò mò không bình thường với cuộc sống của người khác mới phải tốn công đoán mò kiểu đó.” Cam Lộ vẫn giữ thái độ điềm đạm, lời nói hàm ý chế giễu.
“Vậy cô suy đoán gì về sự tò mò của tôi?”
“Tôi thích những suy luận dựa trên cơ sở thực tiễn, theo suy luận của tôi, tôi chẳng việc gì phải để ý tới sự tò mò của một người không liên quan gì đến tôi.”
Hạ Tĩnh Nghi cười lớn, gương mặt cô ta vốn không đẹp theo kiểu truyền thống, lúc cười, biểu hiện rất sinh động, tươi tắn khiến người ta phải ngoái nhìn: “Thú vị, lựa chọn của Tu Văn thú vị hơn tôi nghĩ.”
Cam Lộ chưa kịp nói gì thì Tiền Giai Tây quay lại đúng lúc, cô đưa biên lai cho người bán hàng, ngạc nhiên chào Hạ Tĩnh Nghi: “Chào cô Hạ.”
“Thật tình cờ lại gặp nhau ở đây, cô Tiền nhỉ, tiết mục lần trước rất thành công, hy vọng sau này còn có cơ hội hợp tác. Tôi xin phép đi trước, tạm biệt.” Hạ Tĩnh Nghi cười tươi rói nhưng ánh mắt lại không chút thân thiện, giống như sao băng quét qua Cam Lộ một cái, gật đầu chào cả hai rồi đi như cơn gió.
Tiền Giai Tây không tài nào tin vào tai mình, á lên một tiếng: “Hạ Tĩnh Nghi là người yêu cũ của Thượng Tu Văn sao? Thượng Tu Văn quả là có diễm phúc, không thể tin được anh ấy lại có một cô bạn gái xuất sắc như vậy.”
Cam Lộ tức giận trừng mắt nhìn, cô vội vàng cười cầu tài: “Tớ không có ý đó đâu. Lộ Lộ, cậu không cùng kiểu với cô ta, nhưng không hề kém cô ta chút nào.”
“Cậu ít giải thích đi, càng nói càng linh tinh.” Cam Lộ bất lực nói, lúc này hai người đang ngồi nghỉ uống cà phê ở quán trong khu mua sắm.
Tiền Giai Tây hoàn toàn để ngoài tai, cười hê hê: “Chẳng trách lần trước ở thành phố J, bộ dạng của cô ta vói Thượng Tu Văn có chút không giống với quan hệ thông thường, cậu phải coi chừng đấy Lộ Lộ.”
Cam Lộ gượng cười: “Coi chừng thế nào đây? Đó đã là quá khứ rồi, cậu học cùng chuyên ngành với tớ, nên biết rằng mỗi người đều nhớ và kể về quá khứ của mình không giống nhau, nhưng quá khứ xảy ra thì đã xảy ra rồi, không có cách nào thay đổi được.”
“Cậu có hài lòng với lời giải thích của Thượng Tu Văn không?”
Cam Lộ thở dài: “Anh ấy rất thẳng thắn, tớ chẳng có gì không hài lòng cả.”
“Vậy thì được rồi, chuyện quá khứ đã hết rồi.” Tiền Giai Tây vui vẻ lấy đồ từ trong ví cũ cho vào ví mới, rõ ràng càng ngắm càng vừa ý, nâng niu như báu vật, cô ngẩng đầu lên, “Ê, biểu hiện của cậu chẳng có gì là hài lòng cả.”
Cam Lộ không thể nói cho cô nghe những lời đầy hàm ý, đầy gai nhọn vừa nãy của Hạ Tĩnh Nghi, chỉ cười cười: “Cho dù là ai thì vừa nhìn thấy bạn gái cũ xinh đẹp của chồng mình cũng chẳng thể hài lòng được.”
“Theo kinh nghiệm từng làm bạn gái cũ của tớ, trừ phi không cam tâm, còn không tớ sẽ coi người đàn ông đó và người yêu hiện tại của anh ta như không khí; còn đối diện với bạn gái cũ của người đàn ông của mình ấy à, tốt nhất là lảm ra vẻ không hề đếm xỉa đến cô ta.” Tiền Giai Tây lại bắt đầu khoe khoang kinh nghiệm của mình, “Dù sao đi nữa đối với loại bạn gái cũ này, cậu cứ trong chiến lược thì khinh thường cô ta, trong chiến thuật thì xem trọng cô ta là được.”
Cam Lộ cười ngất: “Bây giờ thì chưa đến mức độ đó đâu.”
“Cũng phải. Tớ còn định mời Hạ Tĩnh Nghi tham gia phỏng vấn trong một tiết mục, lúc về sẽ bắt đầu lên kịch bản, thu thập tư liệu, tìm hiểu tập đoàn Tỷ Tân. Tổng bộ của họ ở Bắc Kinh, sếp lớp là Trần Hoa, trước nay hành sự rất bí ẩn, rất ít xuất hiện trên truyền thông, có lên mạng tìm cũng chẳng tìm ra manh mối gì, chỉ nhảy ra một đống người cùng tên cùng họ. Đầu tư của Tỷ Tân vào tỉnh này và tỉnh bên nghe nói đều do chủ tịch tỉnh đích thân dẫn đoàn đến mời chào, vốn họ nắm trong tay rất lớn, phạm vi đầu tư rất rộng. Cậu nghĩ thử xem, Hạ Tĩnh Nghi năm nay 29 tuổi, tuổi này mà đã ở chức cao như vậy, phụ trách vận hành dự án của cả hai tỉnh thì đúng là người phụ nữ tài giỏi thành đạt. Nói không chút khách sáo, bây giờ người ta không đứng cùng hàng với Thượng Tu Văn nhà cậu nữa rồi, chẳng rảnh rỗi đâu mà đi níu kéo anh ấy.”
Cam Lộ không muốn tiếp tục đề tài này, cười nói: “Được rồi, tớ yên tâm rồi. Đúng rồi, chừng nào mới dẫn người yêu mới của cậu ra mắt tớ đây.”
Nhắc đến bạn trai mới quen được vài tháng, Tiền Giai Tây thở dài: “Haizzz, không gặp cũng được, tớ cảm thấy tớ với anh ta chẳng lâu dài được, giá trị quan không giống nhau.”
“Cậu lại thế rồi, người ta không quen với sở thích vung tiền của cậu, cậu liền gán giá trị quan vào đó.”
“Hiểu tớ đúng là chỉ có cậu.” Tiền Giai Tây cười híp cả mắt, “Tớ không đòi hỏi anh ấy phải giàu nứt đố đổ vách nhưng cứ mỗi lần gặp là anh ấy lại nói đến chuyện tiết kiệm tiền mua nhà, làm tớ giật hết cả mình.”
“Chẳng lẽ kế hoạch mua nhà không phải là một cách thể hiện có trách nhiệm với cậu ư?”
“Tớ không cần anh ấy có trách nhiệm. Tớ có tay có chân có thu nhập, chỉ muốn nhân lúc tuổi xuân còn phơi phới trải nghiệm một chút thú vui của cuộc sống, không muốn chưa gì đã sống dành dụm từng đồng từng cắc.” Tiền Giai Tây giơ tay nhìn trời, “Đây cũng chẳng phải là sai trái gì.”
Cam Lộ có thể thông cảm cho Tiền Giai Tây, sau khi đi làm, cô lập tức thuê một căn hộ ở khu bên bờ hồ cũng không nhận được sự đồng tình của các giáo viên đồng nghiệp trong trường. Nếu ở khu dân cư ngay cạnh trường học, tiền thuê nhà chỉ bằng 1/3 mà thôi. Nhưng Cam Lộ không định tiết kiệm tiền, cô thích sống thoải mái ở một nơi có môi trường yên tĩnh, dịch vụ quản lý tốt hơn. Cô thấy rằng, Tiền Giai Tây chỉ là đòi hỏi về sự thoải mái cao hơn cô một chút, cô không nghĩ điều đó có gì sai trái.
“Anh ta muốn cậu phải theo ý anh ta cũng thật quá đáng, hai người yêu nhau, hiểu nhau, chấp nhận nhau thì tốt hơn.”
“Cậu quả nhiên là người phụ nữ đã có gia đình, nói rất hợp tình hợp lý.” Tiền Giai Tây trề môi giễu cô, Cam Lộ đành cười thừa nhận, đúng như Tiền Giai Tây nói, cách nghĩ của người phụ nữ đã kết hôn khác đi rất nhiều, ít ra cô quả tự động điều chỉnh rất nhiều để thích nghi với hoàn cảnh hiện tại.
Bạn Tiền Giai Tây gọi đến rủ đi karaoke, cô chẳng nói chẳng rằng kéo Cam Lộ ra ngoài đón taxi: “Cậu sau khi lấy chồng chẳng mấy khi ra ngoài chơi, không thấy tù túng à? Hôm nay dù gì cũng ở ngoài rồi, phải chơi cho thật đã rồi mới về.”
Cam Lộ sau khi kết hôn đúng là tham gia vào những hoạt động của hội độc thân kiểu này, vừa đến phòng karaoke cô đã thấy ngay trong nhóm bạn của Tiền Giai Tây xuất hiện nhiều gương mặt mới, vẫn sành điệu, thời trang nhưng đã có hơn nửa cô không quen mặt. Tiền Giai Tây vồn vã chào hỏi mọi người, Cam Lộ nghe có người gọi tên mình thì rất ngạc nhiên, ngẩng đầu lên nhìn, đứng trước mặt cô là một thanh niên trẻ tuổi mặt tròn trịa, tóc húi cua, cười vô cùng bí hiểm.
“Tần Trạm, anh cũng ở đây à?”
“Ừ, lâu rồi không gặp, lần trước dì bảo là sẽ cùng nhau đi ăn cơm, nhưng em lại đi Hải Nam mất rồi.”
Tiền Giai Tây quen biết Tần Trạm chưa lâu, cười hỏi: “Hai cậu biết nhau à?”
Tần Trạm giả vờ nghiêm trang: “Dĩ nhiên, Lộ Lộ là em chú bác của tôi.”
“Xin anh nếu nhất định phải chua thêm quan hệ họ hàng vào thì nói là anh họ của tôi là được rồi.” Cam Lộ cười lớn, “Anh có thấy ai anh em chú bác mà không cùng họ không?”
“Anh em họ bắn đại bác ba ngày cũng chưa tới, xa cách lắm, anh em chú bác cho thân thiết.” Tần Trạm đưa tay ngăn người kế bên đang định rót rượu cho Cam Lộ. “Em tôi không uống rượu.”
“Tây Môn, tôi đã tin cậu là anh của Lộ Lộ một chút rồi đấy, nhưng Lộ Lộ chưa bao giờ nhắc đến cậu.” Tiền Giai Tây liếc xéo cậu ta.
Tần Trạm cười bí hiểm: “Lát nữa chị hỏi Lộ Lộ là biết ngay ấy mà, tôi không chỉ là anh cô ấy, mà suýt nữa còn làm bạn trai cô ấy đấy.”
“Anh không sợ người khác đàm tiếu là loạn luân à?” Cam Lộ biết chẳng thể bịt miệng được cậu ta, đành cầu tài, “Toàn nói linh tinh. Đúng rồi Giai Tây, sao cậu lại gọi anh ấy là Tây Môn, chẳng lẽ anh ấy giống thiếu gia Tây Môn trong mấy bộ phim thần tượng hả?”
Mọi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




