|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
người xung quanh cười nghiêng ngả, Tiền Giai Tây ôm bụng lăn lộn trên ghế sô pha, vừa thở dốc vừa nói đứt đoạn: “Không phải… Không phải thiếu gia Tây Môn, mà là đại gia Tây Môn, haha, đại gia Tây Môn Khánh
” Lời nói chưa dứt, Tần Trạm đã lấy gối bịt miệng cô lại, một lúc sau cô mới thôi cười, giằng lấy gối ngồi dậy, vừa sửa lại đầu tóc vừa nói, “Ậy, cái ngoại hiệu này là do Tiểu Phán nhà cậu tiết lộ, đâu liên quan đến tôi, không được tức giận đấy.”
Vừa nhắc đến Tiểu Phán, Tần Trạm ngượng ngùng, Cam Lộ biết Tiểu Phán là bạn gái đang du học nước ngoài của cậu ta, hai người năm ngoái cùng về nước, hơn nữa còn sống chung với nhau, quan hệ vô cùng thắm thiết, cô từng gặp bọn họ một lần, không biết sao bây giờ cậu ta lại có thái độ này bèn nói chen vào: “Được rồi, anh tự mình nói xem sao lại có ngoại hiệu này?”
Tần Trạm đâu có muốn nói, còn những người bên cạnh thì anh một câu tôi một câu, Cam Lộ lúc đó mới hiểu, thì ra lúc Tần Trạm đi du học, nhập gia tùy tục tự đặt cho mình cái tên tiếng Anh là Simon, vốn chẳng có vấn đề gì, nhưng nếu thêm họ của cậu ta vào nữa thì là Simon Qin, với cách đọc không thể phân biệt được âm mũi trước và sau của người bản địa, nên nghiễm nhiên trở thành Tây Môn Khánh (Simon Qin khi phát âm nghe gần giống với Tây Môn Khánh trong tiếng Trung), không biết ai là người đầu tiên gọi, nhưng sau đó Tiểu Phán, cô bạn gái miệng mồm nhanh nhảu giống cậu ta, đã lan truyền đi khắp nơi. Mọi người cười ngất, mỗi lần gặp mặt đều đồng thanh gọi cậu ta là “Tây Môn Khánh”; thấy cậu ta khó chịu, bạn bè đổi lại gọi là “Tây Môn” bỏ “Khánh”. Cậu ta dở khóc dở cười, đành chấp nhận số phận, bây giờ ai cũng gọi cậu là “Tây Môn”.
Cam Lộ nghe xong cười ha hả, đang định nói gì thì bỗng cảm nhận điện thoại trong giỏ rung lên, cô lấy ra xem, là Thượng Tu Văn gọi đến, cô hiện chẳng có tâm trạng nghe điện thoại của anh, bèn bỏ lại điện thoại vào túi xách, vờ như để ý đến: “Tây Môn đại gia, cám ơn đã giúp tôi gọi nước hoa quả.”
Tần Trạm đi chọn bài hát, Tiền Giai Tây nhào tới hỏi: “Tây Môn thật đã từng theo đuổi cậu à, lúc nào thế.”
“Cậu nghe anh ấy nói xàm, quan hệ của chúng tớ chẳng qua chỉ là mẹ tớ tái hôn với chú anh ấy mà thôi.”
“Ối chà…” Tiền Giai Tây kêu khẽ, “Mẹ cậu thành công thật đấy, chú của Tây Môn là Tần Vạn Phong, ông chủ công ty địa ốc Vạn Phong đấy, gia đình cậu ta rất có thanh thế ở thành phố này, sao chưa từng nghe cậu nói đến nhỉ.”
“Có gì đáng nói đâu, bọn tớ cũng đâu phải họ hàng thân thích gì, rất ít gặp mặt. Đừng nói chuyện này nữa, cậu hát đi.”
Mọi người chơi hết mình, nhưng Cam Lộ lại có gì đó lấn cấn trong lòng, hát một bài rồi thôi, ngồi một góc thẫn thờ, Tần Trạm ngồi bên cạnh lúc nào cũng không hay biết.
“Hôm nào rủ cả em rể ra ngoài gặp mặt nhé.”
Tần Trạm rất thích kết giao, không chỉ một lần đề cập chuyện này với cô, trước giờ cô luôn tìm cách thoái thác. Thượng Tu Văn chỉ gặp cha mẹ cô, hơn nữa lại gặp riêng từng người, cô không muốn kéo mối quan hệ đại bác bắn ba ngày không tới này vào, nhưng trong đầu cô đột nhiên lóe lên điều gì đó, bèn hỏi: “Tần Trạm, anh hiện tại đang làm ở Vạn Phong, chuyện trong ngành có lẽ đều biết chứ.”
“Em muốn hỏi giá nhà đất hay tin đồn trong ngành?”
Cam Lộ thật sự không biết phải bắt đầu từ đâu, nghĩ một lát rồi nói: “Mấy hôm trước xem được một bài báo, điều tra về chất lượng thép trong xây dựng không đạt tiêu chuẩn, chuyện này sau đó được xử lý thế nào?”
“Chỉ là các cơ quan chức năng có một số động thái, tăng cường kiểm tra và chỉnh đốn để người dân yên tâm mà thôi, còn thế nào được nữa? Nhưng chuyện này có gì đó rất kỳ lạ, sấm đánh to nhưng mưa lại nhỏ, cũng không thấy đăng kỳ tiếp theo, vả lại trong ngành cũng có những tin đồn hết sức kỳ lạ.”
“Tin đồn gì vậy?”
“Sao em lại có nhã hứng này thế?”
Cam Lộ có chút sốt ruột: “Anh nói cho tôi biết trước đi đã.”
Tần Trạm nhún vai: “Mấy hôm trước, trong một buổi mua bán đất, anh nghe người ta nói, người báo tin cho tòa báo chẳng phải là người dân nhiệt tình nào cả, phóng viên viết bài đó tiết lộ, có người trực tiếp đến tìm chủ biên của tờ báo, cung cấp những manh mối hết sức rõ ràng, hơn nữa nhất định yêu cầu phải đưa vấn đề về sản phẩm của công ty sắt thép Húc Thăng và đại lý của Húc Thăng lên báo, chủ biên sau cùng thấy lời cáo buộc không có chứng cứ xác thực nên sự việc chuyển hướng, chỉ đề cập đến tên của công ty đại lý mà không nhắc đến Húc Thăng.”
“Người báo tin có lai lịch thế nào?”
“Anh ta nói rất mơ hồ, chỉ nói những người đứng sau tuyệt đối không phải hạng tầm thường, anh nghĩ không ra tại sao lại nhằm vào công ty Húc Thăng như thế. Húc Thăng cung cấp cốt thép cho xây dựng chiếm hơn 50% ở đây, nếu công ty bên ngoài muốn đến đây đối đầu với họ thì đúng thật chẳng biết gì, nói đến nhân tố vận chuyển hậu mãi, mọi người không thể chỉ vì một bài báo mơ hồ mà từ bỏ sản phẩm của Húc Thăng, huống hồ gì bài báo vô thưởng vô phạt, không có động thái gì tiếp theo.”
Cam Lộ trầm ngâm không nói, Tần Trạm không khỏi hiếu kỳ: “Ấy, sao em lại quan tâm đến chuyện này thế?”
“Hôm nào cùng dùng bữa đi, tôi sẽ nói cho anh biết.”
Tiền Giai Tây vừa hát xong ngồi xuống: “Tiểu Phán đâu? Hai cậu suốt ngày như hình với bóng, phu xướng phụ tùy, sao hôm nay không đi cùng cậu?”
“Cô ấy cãi nhau với tôi, tức giận về Quảng Châu rồi.”
Cam Lộ nhìn bộ dạng thản nhiên như không của cậu ta, cũng chẳng buồn hỏi nguyên do. Nhưng Tần Trạm nhìn thấy mặt Tiền Giai Tây chẳng có gì là tin, khua tay nói: “Cô ấy vô duyên vô cớ tức giận đòi đá tôi, cô đừng có mà nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngờ như thế chứ.”
Tiền Giai Tây cười nham hiểm: “Được thôi, để tôi an ủi trái tim tan nát của cậu nhé, chọn cho cậu bài “Chia tay chân thành” nhé.”
Tàn cuộc vui, Tần Trạm đưa Cam Lộ và Tiền Giai Tây về nhà, Cam Lộ đến nơi trước, chào tạm biệt họ, rồi bước vào thang máy lộ thiên trong tòa nhà, ấn tầng 18, thang máy từ từ lên cao, thành phố lung linh ánh điện hiện ra trước mắt, đây là quang cảnh mà hằng ngày cô vẫn nhìn thấy, lúc đứng cùng Thượng Tu Văn trong bầu không khí rực rỡ ánh đèn cảm giác hoàn toàn khác xa so với chỉ có một mình.
Thế nhưng, cảm xúc của cô lúc này không chỉ bắt nguồn từ phong cảnh ban đêm trước mắt. Những lời Hạ Tĩnh Nghi nói với cô như bóng đen lởn vởn trong đầu cô, cô không biết mình có thể rũ bỏ bóng đen này ra khỏi đầu hay không.
Giờ này chắc Ngô Lệ Quân đã ngủ, Cam Lộ không muốn đánh thức mẹ chồng, cố gắng mở cửa nhè nhẹ, nhón chân bước vào thì thấy ánh sáng hắt ra từ phòng Ngô Lệ Quân, có vẻ bà vẫn chưa ngủ.
Gần đây Ngô Lệ Quân ngủ không được tốt cho lắm, có đêm hôm khuya đi xuống uống nước, Cam Lộ rất ngạc nhiên khi nghe tiếng bà đi đi lại lại trong phòng.
Cam Lộ bước tới, chỉ thấy Ngô Lệ Quân đang ngồi trên sô pha ở phòng ngoài đọc sách, cô gõ cửa: “Mẹ, con đã về.”
Ngô Lệ Quân gật đầu, “ừ” một tiếng, dưới ánh đèn trông sắc mắt bà có vài phần tiều tụy.
“Mẹ đi nghỉ sớm ạ.” Cam Lộ không định hỏi về sức khỏe của bà, chỉ tự dặn mình khi nói chuyện điện thoại với Tu Văn sẽ nhắc nhở anh quan tâm đến mẹ anh một chút.
Ai có thể thoát khỏi mê đắm
Cam Lộ lên lầu về phòng mình. Nguyên tầng một chỉ có một phòng rộng rãi của vợ chồng cô, bao gồm cả phòng làm việc và phòng ngủ, được bài trí rất nhã nhặn và thoải mái. Sau khi cô dọn về đây, sự thay đổi duy nhất chỉ là phòng làm việc có thêm một chiếc bàn, giống như chiếc bàn Thượng Tu Văn quay mặt ra cửa sổ. Bàn làm việc của cô ngoài chiếc laptop ra không còn thứ gì khác, nhưng bàn của Thượng Tu Văn thì giống như một văn phòng nhỏ, máy tính, máy fax, máy in đủ cả, đồ đạc được sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp, chỉ có máy fax là không thường dùng đến, Thượng Tu Văn thi thoảng mới lại chỗ nó nhận giấy tờ.
Cô ngồi xuống chiếc sô pha đặt ở một góc tường, vứt túi xách sang một bên, duỗi hai chân ra, thẫn thờ nhìn về phía trước. Điện thoại lại rung lên, cũng là Thượng Tu Văn gọi.
“Lộ Lộ, sao em không nghe điện thoại?”
“Em mới đi hát cùng Giai Tây về, không nghe thấy tiếng điện thoại.”
“Chơi vui chứ, cổ tay em thế nào rồi?”
“Không sao cả, lúc bôi thuốc cảm giác tê tê rát rát vậy thôi, không đau lắm. Em vừa về đến nhà. Tu Văn…” Cô ngập ngừng gọi tên anh rồi lại không biết nói gì tiếp nữa.
Thượng Tu Văn đợi một lúc, cười nhẹ: “Nhớ anh rồi à?”
“Ừm, em nhớ anh. Khi nào thì anh về?”
“Sớm ngày mai anh còn phải bay đến Bắc Kinh một chuyến, có lẽ ở lại đó hai ba ngày. Đợi anh về sẽ xem kỹ tay em, mấy ngày này em đừng cử động nhiều quá, có nghe không?”
Cam Lộ lại “ừm” một tiếng: “Trước đây anh đâu có đi công tác nhiều như vậy.”
“Ừ, gần đây công việc hơi nhiều, không có nhiều thời gian ở bên em, đợi giải quyết xong đợt này, anh nhất định sẽ bù đắp, tranh thủ nghỉ đông đưa em đi nghỉ dưỡng. Em thích đi đâu?”
“Muốn đi đâu cũng được chứ?”
“Chỉ cần không phải ngoài vũ trụ là được.” Trong lời nói cùa Thượng Tu Văn ẩn chứa nụ cười.
Cô nghĩ một lúc, “Thật
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




