watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:43 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12676 Lượt

bình phong dùng để ngăn không gian quán rất tinh xảo, tỉ mỉ, trên những chiếc ghế dựa bằng mây đặt những tấm nệm mổng bọc bằng vải lụa đủ màu sắc theo phong cách Thái Lan, nhân viên phục vụ mặc trang phục truyền thống của Thái Lan đi đứng nhẹ nhàng, âm nhạc kiểu Thái vang lên dìu dặt khiến người ta có cảm giác thư thái. Nhưng sau khi các món mà bọn cô gọi được bê lên hết, Tiền Giai Tây lúc đó mới bắt đầu xì xầm.

“Chắc chắn cái tay viết bài giới thiệu nhà hàng này đã nhận hoa hồng, tâng bốc lên đến tận mây xanh, kéo bao nhiêu khách đến đây nhưng khẩu vị cũng bình thường thôi.”

Cô vừa ăn vừa bình luận: “Thịt thăn heo rất dai, nhai hoài không đứt, còn món cà ri xanh thịt bò với cà dái dê có vị thuốc rất kỳ cục; xúp Tom Yam cay xé lưỡi, ngửi thôi đã sặc, nếu người bị cảm nghẹt mũi đến ăn chắc chắn sẽ rất hiệu quả…”

Cam Lộ trợn mắt nhìn cô: “Cậu đang làm ảnh hưởng đến việc thưởng thức của tớ đấy, không phải cậu nằng nặc lôi tớ đến đây à, thức ăn đã gọi rồi, không ăn cho đã thì thật lãng phí.”

“Không thể vì đã lỡ gọi mà phải miễng cưỡng ăn.” Tiền Giai Tây lại kéo dài giọng: “Đó gọi là qua loa cho xong chuyện, là không có trách nhiệm với bản thân, tớ trước nay luôn kiên định cho rằng, thái độ đối với việc ăn uống ở một mức độ nào đó phản ánh thái độ của mình với cuộc sống.”

“Cậu ba hoa chích chòe vừa thôi, chè xoài ăn được lắm đấy, cậu nếm thử xem.”

“Ngọt quá ngấy quá.”

“Ấy, có phải cậu lại làm tình làm tội với bạn trai rồi không, bình thường cũng đâu có kén chọn như vậy.”

“Bọn tớ chia tay rồi. Cái món cá nướng chanh này mùi vị cũng không đến nỗi.”

Cam Lộ bó tay với việc cô dùng một giọng điệu để nói về hai sự việc khác nhau: “Cậu bây giờ ốm yếu sắp thành tiên rồi đấy, cậu làm ơn ăn uống cho đàng hoàng giùm tớ cái.”

Tiền Giai Tây thấp hơn Cam Lộ 5cm, cao khoảng 1m59, nhưng lúc nào cũng nói mình cao 1m60, cô chỉ nặng không đầy 43 kg, quả thật hơi ốm. Nhưng cô trước nay đều rất mãn nguyện về cân nặng của mình, nên chẳng chút phật ý, lúc này lại cười càng toe toét hơn, ngồi dịch lại phía Cam Lộ một chút: “Tớ cảm thấy gần đây cậu chắc chắn được Tu Văn nhà cậu tưới tắm rất kỹ, nên chê bai tớ chứ gì.”

Cam Lộ nghiến răng: “Đồ chết tiệt nhà cậu, có cần phải bậy bạ hơn nữa không? Đây là nơi công cộng đấy cô ạ, nói lung tung cái gì thế.”

“Tớ nói sự thật mà, cậu xem cậu kìa, miệng thì nói là công ty Thượng Tu Văn đang gặp rắc rối, nhưng lại chẳng có biểu hiện gì là sốt ruột, mắt long lanh, lúng liếng thế kia, thần sắc phơi phới gió xuân.”

Cam Lộ nhất thời đớ lưỡi không biết nói gì, cô không biết chuyện riêng tư như thế lại có thể phản ánh qua sắc mặt bị người khác nhìn thấy. Không sai, Thượng Tu Văn gần đây rất bận, nhưng không hề lạnh nhạt với cô. Chỉ cần về đến nhà, cô và anh lại quấn lấy nhau chẳng khác gì lúc trước. Cô chần chừ một lát, ôm lấy mặt mình: “Cái này, thật không giống bình thường sao?”

“Xem cái thái độ giấu đầu lòi đuôi của cậu kìa.” Tiền Giai Tây tấm tắc liên hồi, “Đừng nói là tớ đoán trúng phóc rồi nhé.”

Cam Lộ ngẩng đầu lên định nói thì bất chợt ngớ người ra, tự lẩm bẩm một mình: “Lại gặp người quen ở đây.” Cô nhìn thấy đồng nghiệp Giang Tiểu Lâm đến cùng một người đàn ông đã ngoài ba mươi, tướng mạo chỉn chu, vốn dĩ cũng chẳng có gì kỳ lạ, nhưng người đàn ông đó lại dắt theo một đứa bé chừng 5, 6 tuổi, ba người họ được nhân viên phục vụ dẫn đến chiếc bàn gần chỗ cô, Giang Tiểu Lâm cũng đồng thời nhìn thấy Cam Lộ, một người luôn điềm tĩnh như cô giáo Giang bỗng dưng mặt đỏ rần rần.

Nhân viên phục vụ dẫn họ đến chiếc bàn duy nhất còn trống, trùng hợp lại ngay gần sát bàn Cam Lộ. Sau khi yên vị, chỉ nghe người đàn ông kia cầm thực đơn hỏi ý kiến, Giang Tiểu Lâm không biết nói gì, còn đứa bé thì cứ tíu tít luôn miệng hỏi cái này cái kia, giọng cô bé lảnh lót, miệng mồm lanh lẹ, khiến nhân viên phục vụ phải phì cười. Tiền Giai Tây ngồi ngay sát bên cô bé đó, nghe mấy câu hồn nhiên của con nít, cảm thấy rất buồn cười, bèn quay sang trêu con bé, hai người chẳng mấy chốc trở nên thân thiện, trò chuyện ríu rít.

Người đàn ông đó mỉm cười nhìn con gái, nét mặt đầy vẻ yêu chiều. Thế nhưng điệu bộ ngượng ngùng của Giang Tiểu Lâm ngồi bên cạnh lại lọt vào mắt Cam Lộ, cô không muốn đồng nghiệp ăn cơm mất ngon bèn vẫy tay gọi nhân viên phục vụ đến tính tiền, Tiền Giai Tây lấy làm kỳ lạ: “Cậu vừa nãy còn ăn hùng hục như thế, sao lại đột ngột muốn đi vậy?”

“Tớ mới nhớ ra còn một chút chuyện phải làm, chúng ta đi thôi.” Cam Lộ nhanh chóng đưa tiền cho nhân viên phục vụ, cầm lấy cái túi xách của Tiền Giai Tây ấn vào tay cô.

Tiền Giai Tây rầu rĩ nói “tạm biệt” với đứa trẻ rồi đi theo Cam Lộ, vừa đi vừa trách móc: “Thức ăn không ngon, khó khăn lắm mới gặp được một cô bé dễ thương để trêu đùa, cậu lại nói có việc phải đi. Chồng cậu không phải mấy hôm nữa mới về sao, làm gì mà gấp gáp vậy? Ấy, đúng rồi, con trai nuôi tốt hay con gái nuôi tốt nhỉ. Hay là, cậu mang thai long phụng đi, một bước đến nơi, tớ có thể trái ôm một bồng rồi, tốt quá đi chứ.”

Mặt Cam Lộ nóng ran, Tiền Giai Tây nhìn thấy, cười nắc nẻ: “Chẳng lẽ hôm nay tớ mới mở miệng linh vậy sao, lại nói trúng phóc rồi. Chẳng lẽ cậu có rồi à.?”

“Có cái đầu cậu ấy, cậu bớt nói linh tinh cho tớ nhờ.” Một chiếc taxi dừng trước mặt hai người, Cam Lộ mở cửa xe, đẩy Tiền Giai Tây vào, “Tạm biệt.” Gia Cố Tình Yêu – Chương 25
Gửi lúc 20:49 ngày 16/12/2013
Nếu đã kỳ vọng như thế

Cam Lộ mặt đỏ như gấc chín, chẳng là kỳ nghỉ hè năm nay lúc đi biển nghỉ dưỡng, Thượng Tu Văn từng nói những lời giống hệt như Tiền Giai Tây vừa nói.

Đêm hôm đó, cô không kháng cự được sự dỗ dành của anh, rốt cuộc nửa chối nửa ưng, cùng anh bước vào căn phòng hướng ra biển trong khu nghỉ dưỡng ven biển. Từng chặp gió biển mang vị tanh nồng, mằn mòi thổi đến lồng lộng, anh ôm lấy cô từ phía sau, bờ môi nồng ấm di chuyển từ cổ đến vai cô.

Ông Cam tư tưởng bảo thủ, chỉ cần không uống rượu thì đối với việc giáo dục con gái rất nghiêm khắc, cô từ nhỏ đến lớn đều hành động thận trọng, còn chưa nói đến là một giáo viên thì lời nói và hành động càng phải mẫu mực. Sau khi kết hôn với Thượng Tu Văn, dưới sự dẫn dắt đầy mê hoặc của anh, cô mới từ tử cởi bỏ dần sự cẩn trọng của mình trước anh. Nhưng sau này dọn về ở chung với mẹ chồng, cô luôn tự nhắc mình phải chú ý, không nên tùy tiện trước mặt trưởng bối.

Thân mật ở ngoài trời như vậy, cô không quen chút nào, không khỏi lấy làm kinh ngạc, vừa né tránh bàn tay anh đang luồn vào áo ngủ của cô vừa căng thẳng nhìn dáo dác xung quanh.

Thật ra ban công ở đây xây thụt vào trong, trước mặt là biển cả mênh mông, trừ phi có ai đó đứng xa tít ngoài bờ biển, dùng ống nhòm có chức năng nhìn vào ban đêm mới có thể nhìn thấy bọn cô.

Cảm giác căng thẳng và phóng túng ấy kích thích cô dữ dội chẳng khác gì những đợt sóng biển cuộn trào, khiến cô vừa thích thú vừa có chút xấu hổ không nói thành lời, lúc lên đến cao trào tự như những đợt thủy triều ầm ầm xô vào bờ, cô đành cắn chặt lấy cánh tay anh, ngăn không cho mình kêu thành tiếng.

Sau khoảnh khắc hưng phấn tột cùng, hai người nhất thời chẳng cảm thấy buồn ngủ, nằm ở chiếc ghế dài ở ban công nhìn sao lấp lánh đầy trời. Thượng Tu Văn lười nhác nói: “Nếu có con, có thể bắt chước cách đặt tên của em.”

Cam Lộ phì cười: “Anh đừng có mà linh tinh, gọi là Thượng Cam à, không phài là rất cổ quái sao?”

Anh rờ cằm ra chiều nghĩ ngợi: “Hình như không được thuận miệng cho lắm, để anh nghĩ đã.”

Cô hỏi anh: “Anh thích con trai hay con gái?”

“Chỉ cần là con của chúng ta anh đều thích, nhưng tốt nhất em sinh cho anh thai long phụng, một trai một gái, như vậy thì quá tuyệt vời rồi.”

Cam Lộ cười khúc khích: “Ấy, anh tham quá đấy, nhà anh với nhà em tính ba đời gần nhất chẳng có ai sinh đôi, thế mà lại mở miệng ra đòi thai long phụng cơ đấy.”

Anh ôm chặt lấy cô, cũng cười: “Anh mỗi tối cố gắng hai lần, có lẽ lượng tinh binh bơi đến đích sẽ nhiều hơn một chút, sinh đôi chứ sinh ba sinh năm cũng không thành vấn đề.”

Cô mới đầu còn ù ù cạc cạc, lúc hiểu ra xấu hổ đến đỏ cả mặt: “Chưa thấy ai háo sắc như anh.”

“Gì mà háo sắc, đó là anh dựa vào nền tảng lý thuyết và căn cứ khoa học đàng hoàng đấy.” Anh cười, lại một lần nữa áp sát vào cô.

Hai người lúc đó đều không có mục tiêu nào khác hơn, toàn tâm chờ đợi có con. Nếu lần đó mang thai thì kỳ nghỉ đó có kết quả ít nhiều viên mãn rồi, và đó là điều quý giá lãng mạn nhất trong ký ức của bọn cô.

Nhưng bây giờ, trời rét căm căm, một năm mới lại sắp bắt đầu. Thượng Tu Văn lại đề cập đến chuyện con cái, cô lại do dự.

Thời gian này, Thượng Tu Văn chạy đôn chạy đáo, thời gian ở nhà không nhiều. Sau khi anh chủ động nói cho cô biết đến diễn tiến sự việc, cô phát hiện ra cô thật khó lòng mở miệng hỏi về những hồ nghi đang chất chứa trong lòng cô.

Chồng bạn một mặt đang đối mặt với giai đoạn khó khăn trong sự nghiệp, mặt khác lại giúp nhà người ta giải quyết nguy cơ trong kinh doanh, việc bạn

Trang: [<] 1, 36, 37, [38] ,39,40 ,93 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT