|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
có thể làm chỉ là lắng gnhe, giúp anh mát xa cơ thể, nấu cho anh bữa khuya, lại không cách nào nói lên ý kiến của mình, hay có bất kỳ sự giúp đỡ nào. Bạn có thể ngay lúc này căn vặn anh: Trong quá khứ anh đã làm những chuyện gì? Đến những đâu? Trước đây có phải anh sống rất xa hoa không? Anh với người yêu cũ đã trải qua những ngày tháng như thế nào? Hai người thân mật đến mức độ nào rồi?
Cứ tự hỏi mình như vậy, cô quả thật không nghĩ bây giờ là thời cơ thích hợp để tìm hiểu những chuyện đó. Đặc biệt là câu hỏi cuối cùng thật quá riêng tư nhạy cảm, cô cảm thấy chỉ cần dựa vào một câu nói của mẹ chồng, mình hoàn toàn không đủ dũng khí mở miệng hỏi bất cứ điều gì.
Huống hồ Thượng Tu Văn còn thân mật với cô hơn cả lúc trước.
Anh dường như chẳng để tâm đến những rắc rối mình đang gặp phải, trò chuyện với cô nhiều hơn, trên giường luôn duy trì sự nồng nhiệt và đòi hỏi đối với cô.
Ý chí có lẽ có thể chi phối hành động, nhưng ngôn ngư cơ thể trước nay không biết nói dối. Lúc anh ân ái với cô, hoặc ôm lấy cô, để cô nắm quyền chủ động, hai người vô cùng nhập tâm và hưng phấn, mặc sức tận hưởng những âu yếm vuốt ve của nhau.
Thế nhưng, trong lúc tinh thần thăng hoa, bịn rịn không rời ấy, Cam Lộ lại phát hiện mình không hề đáp lại khao khát có một đứa con của chồng.
Một mặt, cô không thể thuyết phục mình quên đi những lấn cấn trong lòng, khôi phục lại dáng trạng thái trước đây, mặt khác, công ty Thượng Tu Văn đang đối mặt với nhiều thay đổi lớn về quân số, tương lai chưa biết thế nào, cô không nghĩ đây là thời gian thích hợp để có con, cô quyết định coi như không nghe thấy lời thì thầm bên tai lần đó của anh, đợi cuộc sống ổn định đã rồi tính.
Chiều ngày hôm sau, Cam Lộ về văn phòng sau giờ lên lớp như thường lệ, các giáo viên khác đều có tiết hoặc có việc, văn phòng chỉ có mỗi mình cô. Cô lấy chiếc bình được nút kín từ trong hộc tủ ra, đang định mở thì Giang Tiểu Lâm bước vào.
“Đây là thuốc à?”
“Có thể nói là thuốc, một bác sĩ trung y bốc thuốc cho tôi gồm 6 mai nhục, sa sâm, nguyên sâm, cam thảo, mạch mồn, cát cánh, mỗi ngày sắc một ít uống, nghe nói có thể làm tiêu đàm, thanh cổ mát họng, mùi vị cũng tạm ổn. Chị có muốn thử không?”
Giang Tiểu Lâm cười lắc đầu từ chối: “Cảm ơn, không cần đâu.”
Cam Lộ pha thêm một ly nữa, rồi để ở bên cạnh. Thời gian cô dạy học chưa thể nói là dài nhưng bệnh nghề nghiệp thường gặp của nghề dạy học là viêm họng mãn tính. So với các giáo viên khác, bệnh tình của cô còn nhẹ, chỉ cần mua mấy vị thuốc này về, theo lượng mà sắc lên, bỏ vào bình nút kín, mỗi ngày ba lần pha với nước sôi uống, hiệu quả không rõ lắm, nhưng ít ra cũng là sự an ủi cho cái cổ họng thường xuyên khó ở của mình.
Đồng nghiệp của cô mỗi người mỗi bệnh khác nhau, mất ngủ, suy nhược thần kinh, viêm dây thanh quản, thoái hóa cột sống, thoái hóa đốt sống cổ, giãn tĩnh mạch đùi…đủ cả và trong lúc than thở về bệnh của mình, ai cũng có chiêu riêng để điều trị, người thì ngâm sâm Tây dương, có người ngâm táo đỏ với câu kỷ tứ, có người pha la hán quả, có người ngâm quả lười ươi, có người pha trà ô liu với mật ong.
Chỉ có Giang Tiểu Lâm trong cốc bao giờ cũng là nước sôi. Cô sống ở khu nhà tập thể do trường cấp cho giáo viên còn độc thân, từ cách ăn mặc đến ăn uống đều rất giản dị. Giáo viên ở trường này được đãi ngộ và đòi hỏi cao hơn các trường học khác, mức độ nỗ lực làm việc và mức độ sống tiết kiệm của Giang Tiểu Lâm đều khiến người khác chú ý.
Cô bàn bạc với Cam Lộ về lịch học trước khi thi học kỳ, bàn bạc xong cô lập tức đứng dậy cáo từ, sự ngập ngừng hiện rõ trên nét mặt.
Cam Lộ mỉm cười: “Cô Giang à, ra ngoài ăn cơm gặp phải người quen là chuyện rất bình thường.”
Giang Tiểu Lâm cũng cười, nhưng chẳng có vẻ gì là cất được gánh nặng trong lòng, trong giọng nói chất chứa điều gì đó chua xót: “Tôi không phải muốn bịt miệng cô, cô Cam ạ, cô trước giờ không phải là người thích xen vào chuyện của người khác, nếu tôi nhất định bị người quen bắt gặp, tôi hy vọng người đó sẽ là cô.”
Cam Lộ nghĩ, dựa vào cách hành xử của Giang Tiểu Lâm, cộng thêm công việc luôn chiếm toàn bộ tâm trí cô, gần như không có khả năng ngoại tình với người đàn ông đã có vợ, chứ đừng nói còn dắt theo cả con gái. Cô thật sự không hiểu ngụ ý trong lời nói của Giang Tiểu Lâm, đành cười nói: “Chị trước giờ cũng chưa bàn luận gì về tôi, vậy là đủ rồi.”
“Thật ra tôi không nên sợ người khác nhìn thấy. Người đàn ông đó là đối tượng xem mắt mà một người đàn anh giới thiệu cho tôi, vợ anh ta qua đời vì bệnh tật hơn ba năm trước.”
Cam Lộ hơi ngạc nhiên, trong lòng nghĩ cho dù hẹn hò với người mất vợ cũng xem như là danh chính ngôn thuận mà, đâu cần phải tỏ ra thái độ ngượng ngùng như vậy, cô không biết phải nói gì. Còn Giang Tiểu Lâm dường như đã giấu trong lòng một thời gian dài, bỗng dưng muốn tìm một góc yên tĩnh nào đó trong văn phòng để thổ lộ.
“Tôi chỉ là không hạ nổi quyết tâm. Cô xem, tôi sắp 29 tuổi rồi, cũng đi xem mắt vài lần, không phải người ta chê tôi thì là tôi chê người ta. Dĩ nhiên, e rằng người người ta chê tôi nhiều hơn, lúc nào cũng gặp được vài lần là không tiến triển gì thêm.” Giang Tiểu Lâm giọng đều đều, “Điều kiện gia đình tôi không tốt, tôi nghĩ chắc cô cũng biết. Cha mẹ thì làm ruộng ở quê, chị gái lấy phải một ông chồng vô dụng, em trai đang học cao học, hơn một nửa lương của tôi để dành cho họ. Nói thực, tôi mà là đàn ông, tôi cũng không muốn tìm một người vợ nặng gánh gia đình như vậy.”
Cam Lộ không muốn tỏ thái độ đồng tình, cô đoán Giang Tiểu Lâm tâm sự với cô không phải để tìm kiếm sự an ủi lấy lệ, cô chỉ im lặng lắng nghe.
Quả nhiên Giang Tiểu Lâm không nhìn cô, tự cười nhạo mình: “Đàn anh thật tốt bụng, giới thiệu cho tôi người đàn ông này, là công chức, năm nay 35 tuổi, đã có địa vị ổn định, có nhà, nhân phẩm tốt, có giáo dục, tất cả mọi điều kiện đều tốt, nếu không phải là có con gái nhỏ chắc không đến lượt tôi. Anh ấy không bận lòng đến việc tôi tiếp tục chu cấp cho em trai ăn học, cho cha mẹ tiền dưỡng già, chỉ có một yêu cầu duy nhất là sau này không sinh con.”
Cam Lộ kinh ngạc nhìn cô: “Yêu cầu này đối với phụ nữ mà nói thì thật là ích kỷ quá đáng mà.”
Giang Tiểu Lâm cười tiu nghỉu: “Đúng vậy, thật ra tôi cũng không muốn có con cho lắm, tôi phải gánh vác nhiều như vậy, sức khỏe của cha mẹ và chị gái đều không tốt, anh rể thì vô tích sự, chuyên ngành mà em trai đang học không tệ nhưng bây giờ áp lực tìm việc rất lớn, sau này còn phải mua nhà lập gia đình nữa. Tôi không biết đến ngày nào mới nhẹ gánh nên không dám nghĩ đến việc có con. Nhưng một người đàn ông công nhiên yêu cầu như vậy lại là một chuyện hoàn toàn khác.”
“Phụng dưỡng cha mẹ là chuyện nên làm, nhưng cuộc sống của chị gái và em trai không phải là trách nhiệm của chị, chị không thể vì họ mà hy sinh bản thân mình được.”
“Cô là con một đúng không, cô Cam, cô sẽ không hiểu ở quê nuôi một đứa con ăn học thành tài khó khăn đến thế nào đâu. Năm đó chị gái tôi là người đầu tiên trong nhà thi đỗ đại học, nhưng gia đình tôi không lấy đâu ra tiền để đóng học phí cho chị ấy. Chị ấy khóc một trận rồi cất giấy báo nhập học đi, đến một xưởng giày ở Quảng Đông làm công nhân, mỗi ngày phải hít hóa chất độc hại, kiếm tiền nuôi tôi và em trai ăn học, cứ thế bảy tám năm trời sức khỏe bị hủy hoại mới đợi được đến ngày tôi tốt nghiệp. Chị ấy lúc đó cũng đã thành gái gì, đành tìm một người đàn ông lấy đại cho xong. Tôi may mắn hơn chị ấy, học hành đến nơi đến chốn, cũng coi như có một công việc tốt, sao có thể hưởng thụ sự hy sinh của chị ấy rồi làm ngơ chỉ biết lo cho thân mình không lo cho chị ấy. Còn với em trai, cha mẹ thà rằng tôi không lo cho họ nhưng phải lo cho đứa con trai duy nhất của họ ăn học tử tế.” Giang Tiểu Lâm bình thản nói, nhưng nụ cười trên gương mặt có gì đó thê lương, “Haizzz, tôi chưa bao giờ nói với ai những chuyện này, bây giờ lại kể sạch trơn như vậy có vẻ giống chị Tường Lâm đúng không? (Chị Tường Lâm: Nhân vật chính trong truyện “Chúc phúc” của Lỗ Tấn)
“Không, tôi không biết phải nói thế nào, nhưng chị đã kể cho tôi nghe tức là tin tưởng tôi. Tôi rất khâm phục chị, chị Giang ạ, so ra, nỗi khổ cực của tôi chẳng đáng là gì.”
“So với chị tôi, tôi chẳng có tư cách kêu khổ.” Giang Tiểu Lâm cười lắc đầu, “Thật ra trước đây có người giới thiệu cho tôi một người đàn ông, làm ở ngân hàng, hoàn cảnh giống hệt tôi, từ huyện miền núi hẻo lánh vất vả học hành thành tài, khó khăn lắm mới có chỗ đứng ở thành phố này, có một công việc có thể coi là ổn định. Nhưng có điều anh ấy gánh các ít hơn tôi một chút, tôi và anh ấy nói đến khó khăn của mình đều rất thông cảm cho nhau, nhưng nếu tiến thêm bước nữa thì lại thấy e ngại. Sau đó anh ấy không liên lạc với tôi nữa, đó không phải rơi xuống nước vớ được mảnh ván mà là cột thêm đá vào người, nghĩ mà thấy tuyệt vọng, nên đâu dám tiếp tục. Cô chắc không hiểu được cảm giác này.”
“Tôi chưa từng trải qua những chuyện này, nhưng gia cảnh của tôi,” Cam Lộ không định than khổ với người khác,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




