watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:43 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12603 Lượt

cạnh anh, cô đường nhiên chẳng thể nào thanh thản và bình yên đi vào giấc ngủ như anh.

“Lộ Lộ, em có bao giờ hối hận khi lấy anh?” Câu hỏi của Thượng Tu Văn lại vang lên trong đầu Cam Lộ.

Nếu không vô tình nghe được cuộc chuyện trò đó, đây chỉ có thể là câu chuyện tình cảm giữa hai vợ chồng, nhưng bây giờ, cô có chút không chắc chắn về ẩn ý trong câu hỏi của anh.

Một buổi tối mùa thu hơn hai năm trước, anh nhìn vào mắt cô, nói rất rành rọt, rõ ràng: “Chúng ta kết hôn nhé, Cam Lộ.” Thái độ anh nghiêm túc, ánh mắt nhìn xa xăm, hình như không phải đang cầu hôn, mà đang đề nghị một hợp đồng làm ăn với cô.

Cam Lộ ngây người ra, sau đó cười: “Màn cầu hôn mà em mong ước nên lãng mạn hơn thế này một chút.” Cô cố tình tỏ ra vẻ nửa đùa nửa thật, như để khỏa lấp nỗi hoang mang trong lòng mình.

Thượng Tu Văn cũng cười, bình thường anh nói chuyện rất có duyên, không khô khan, nghiêm túc, nhưng lúc nào cũng có chút gì đó lạnh lùng, điềm nhiên, khi nụ cười lướt qua khuôn mặt anh, mắt anh có chút híp lại, khóe miệng khẽ nhếch lên, cả người anh tỏa ánh sáng, ấm áp mà gần gũi, Cam Lộ trước nay đều không thể cưỡng lại biểu hiện này của anh, nụ cười trên môi cô tắt dần, không khí bỗng trở nên nghiêm túc.

“Em cần phải suy nghĩ thật kỹ đã.”

Cô nghĩ đến tất nhiên không phải là những cuộc tình trước đây của Thượng Tu Văn, anh chẳng hề có ý kể cho cô nghe, cô cũng chẳng hề có ý truy hỏi đến cùng. Cô chỉ là đang nghĩ, cô có đúng là đang yêu hay không, đã chuẩn bị sẵn sàng để kết hôn chưa.

Cam Lộ và Thượng Tu Văn quen nhau là một chuyện hoàn toàn ngẫu nhiên.

Lúc đó cô đang là giáo viên ở một trường trung học ở ngoại ô, cha cô sau mười năm ly hôn cuối cùng cũng tìm được một người phụ nữ khác và quyết định sống chung với người phụ nữ đó. Cô phải thừa nhận rằng, cô như trút được gánh nặng trong lòng, tự mình thuê một căn hộ có trang bị nội thất đầy đủ, cách trường học không xa, mỗi ngày chỉ mất 10 phút đạp xe đến trường, cuộc sống vô cùng thoải mái, thú vị.

Một ngày cuối tuần, Tiền Giai Tây hẹn cô ra ngoài dùng bữa, hát hò, cô đến hơi trễ một chút, hơn chục người nam nữ đủ cả đã ngồi quây quần bên bàn ăn, chỉ có một số người là cô thấy quen mặt, Tiền Giai Tây giao thiệp rất rộng, bạn bè khắp nơi, may là tuổi tác mọi người xấp xỉ nhau, sau khi giới thiệu xong thì chẳng ngại ngùng gì nữa.

Hôm đó người mà Tiền Giai Tây đặc biệt muốn giới thiệu với cô là Phùng Dĩ An, nhưng sau khi giới thiệu tên xong, Phùng Dĩ An rõ ràng chẳng để tâm, đang giữa bữa ăn thì có điện thoại gọi đến, nói là phải đi đón bạn gái nên cáo từ trước. Tiền Giai Tây mặt thộn ra: “Dĩ An có bạn gái từ khi nào thế nhỉ?”

Có người lên tiếng giọng bỡn cợt: “Cậu nên hỏi là, anh ta có lúc nào không có bạn gái không.”

Mọi người đều cười ồ lên, Tiền Giai Tây nói: “Ấy, lần trước ăn cơm với nhau anh ta còn than thở gia đình bắt đi xem mắt, anh ta rất ức chế mà.”

“Nhưng mà anh ta đã may mắn gặp được người trong mộng ngay từ lần xem mắt đầu tiên.”Gã đàn ông ngồi bên cạnh Phùng Dĩ An nãy giờ hờ hững lên tiếng.

Tiền Giai Tây nhận ra anh ta chính là Thượng Tu Văn, bạn hợp tác làm ăn của Phùng Dĩ An, nhưng cô không quen thân với anh lắm, chẳng thèm để tâm đến lời nói của anh, cô nhún vai, quay sang hạ giọng nói với Cam Lộ: “Vốn dĩ định giới thiệu Phùng Dĩ An cho cậu, quên tình cũ đi, bắt đầu một mối tình.”

Cam Lộ dở khóc dở cười, nói nhỏ: “Cám ơn cậu, cậu mà không nhắc, tớ đã có thể quên nhanh hơn một chút rồi.”

Cô không hề có ý khoe khoang, cho dù Nhiếp Khiêm là mối tình đầu của cô, bọn cô yêu nhau hơn ba năm trời, nhưng chia tay là do cô chủ động đề nghị, cô trước nay không phải là người quyết định rồi hối hận, chỉ mừng là không đẩy mối tình này đến bước đường cùng.

Một bàn tay với những ngón tay thon dài, móng tay được cắt tỉa gọn gàng nhấc bình trà lên, rót đầy vào ly của cô, cô cảm ơn theo thói quen, ngước mắt lên nhìn thì bắt gặp ngay ánh mắt ấm áp dịu dàng, một gương mặt cười mà như không cười.

Thượng Tu Văn lúc đó không giống lắm so với những người đồng tuổi ngồi cùng bàn, không có cái thần thái tươi cười hớn hở như họ, nhìn bộ dạng có vẻ uể oải, lười nhác giữa không khí náo nhiệt. Anh ngồi tựa vào lưng ghế, rõ ràng là thân hình ngồi thẳng nhưng lại có vẻ gì đó thờ ơ, không thể nói là im lặng, cũng không hào hứng đối đáp, nhưng ánh mắt chỉ cần chuyển động thì rõ ràng là thu tóm tất cả vào trong tầm mắt. Anh vô cùng lịch sự, gắp thức ăn rót trà cho cô, thi thoảng cũng hút điếu thuốc nhưng đều xin phép cô trước.

Dùng bữa xong mọi người đi hát hò, mãi tận nửa đêm mới giải tán, chàng nào có xe thì chở một nàng về nhà, Cam Lộ phát hiện, giống như lúc ngồi trong phòng KTV, Thượng Tu Văn đứng cạnh bên cô, không cố tình nhưng dụng ý rõ ràng đến nỗi Tiền Giai Tây nháy mắt thật nhanh ra hiệu cho cô.

Thượng Tu Văn đưa Cam Lộ về nhà, lấy lệ hỏi số điện thoại của cô, rồi đến cả một tuần sau mới gọi điện cho cô, hẹn cô ra ngoài dùng bữa. Tiền Giai Tây bình luận việc này như sau: “Vừa nhìn đã biết một tay lão luyện trong tình trường, rất biết cách điều khiển tâm trạng của con gái. Nhưng,…” Cô nghiến răng hung dữ, “Anh ta không ngờ gặp phải cậu, chiêu này không linh rồi.”

Cam Lộ cười: “Cậu đang tâng bốc mình là tay lão luyện trong tình trường không có đối thủ đấy à?”

“Xì, mới có một mối tình vắt vai, lại còn là mối tình trong sáng, ngây thơ, mà cậu dám tự sướng thế kia đấy.” Tiền Giai Tây không chút lưu tình nói, “Nhưng cậu lại có một bản lĩnh vô địch khác, đó là biết kìm chế cảm xúc. Cái này tớ có yêu mấy lần nữa cũng chẳng học được.”

Cam Lộ cũng có những tâm trạng giống như người khác, nhưng cô thật sự có thể kìm chế cảm xúc của mình. Bản lĩnh này khiến cô khi đi học, cho dù chưa chuẩn bị bài học, cũng dám ngồi ở bàn nhất, chứ không né tránh khỏi tầm mắt của thầy cô; khiến cô lúc cha say bí tỉ có thể không sợ hãi khi nhìn vào ánh mắt với những tia máu đỏ ngầu và những cử chỉ điên loạn của ông, cướp lấy ly rượu trên tay ông; cũng khiến cô ứng đối trước những hành động bất thường của Thượng Tu Văn mà không chút kinh ngạc.

Người khác chẳng có bản lĩnh này như cô.

Tiền Giai Tây sau khi nghe cô nói đã suy nghĩ kĩ càng, chuẩn bị lấy Thượng Tu Văn, bỗng dưng giận sôi gan: “Cậu dạo này không bị viêm màng não đấy chứ. Cậu đang còn trẻ phơi phới thế này, lại không chịu áp lực từ gia đình, có thể từ từ hưởng thụ cuộc sống, mới yêu nhau hơn một năm đã đòi kết hôn sớm như thế, không phải ngốc lắm sao?”

Cam Lộ đuối lý, không dám mở miệng nói cô và Thượng Tu Văn đã quen nhau được gần hai năm, nhưng chính thức yêu nhau thì chỉ chưa đầy nửa năm mà thôi.

Sau khi chia tay với Nhiếp Khiêm, cô và Tiền Giai Tây từng xuất khẩu cuồng ngôn rằng phải có thêm vài mối tình nữa, hưởng thụ hết sự chiều chuộng của đàn ông, thỏa sức phung phí tuổi xuân, đến khi 30 tuổi mới nghĩ đến chuyện kết hôn, nếu như đến lúc đó mà có thể độc lập về kinh tế, sống độc thân cả đời cũng chẳng hề gì. Quan trọng hơn nữa là, lúc nói những lời này Tiền Giai Tây đã ngà ngà say, chẳng thể uốn lưỡi bảy lần trước khi nói, còn cô thì trước nay không uống giọt rượu nào, ở trạng thái hoàn toàn tỉnh táo.

“Hơn nữa cậu lại gả vào nhà có một bà mẹ góa, sau khi kết hôn phải sống chung dưới một mái nhà. Cậu tiêu đời rồi, cái tay Thượng Tu Văn đó có gì tốt đâu, kinh doanh nhỏ, chạy BMW cũ rích, quan trọng hơn là cả ngày mặt mũi lúc nào cũng uể oải, tính cách xem ra không dễ nắm bắt.”

“Anh ấy chín chắn mà, đàn ông chín chắn một chút tốt chứ sao.”

“Quên đi, một cô nữ sinh không thạo đời mới đi thích một gã đàn ông lúc nào cũng ra vẻ cao thâm khó đoán đó. Nam nữ sống với nhau không phải là giải câu đố, lãng phí thời gian vắt óc đoán biết suy nghĩ của anh ta chi bằng cùng với một người đàn ông thẳng thắn cởi mở hưởng thụ cuộc sống.”

Cam Lộ thừa nhận Tiền Giai Tây không phải là không có lý, nhưng lý do để cô đồng ý kết hôn với Thượng Tu Văn thật sự không đơn giản vì sùng bái sự chín chắn, lý trí của anh. Cô không cách nào giải thích tường tận, bèn ngoan cố nói: “Tớ đã đủ thẳng thắn cởi mở rồi, tớ và anh ấy bổ sung cho nhau không phải quá tốt sao.”

“Tớ vốn định giới thiệu Phùng Dĩ An cho cậu, gã trai này gia cảnh tốt, lại rất thú vị, giữ lấy làm bạn trai thì không còn gì tốt hơn.Haizzz, trời không chiều lòng người mà.”

Cam Lộ đành lựa lời kết thúc câu chuyện: “Đã là ý trời thì chúng ta phải thuận theo thôi.” Rồi cười hì hì trước khi cô bạn thân trở mặt: “Được rồi, không đùa nữa, tớ chỉ bỗng nhiên nghĩ rằng, có lẽ cuộc sống gia đình ổn định chính là thứ mà tớ đang cần.”

Lý do này chẳng thuyểt phục được Tiền Giai Tây, mẹ của Cam Lộ, Lục Huệ Ninh, cũng khinh khỉnh ra mặt, bà không để ý đến lời cảnh báo của cố vấn sắc đẹp, híp mắt nhìn con gái từ trên xuống dưới: “Con nói cho mẹ biết suy nghĩ thật sự của con khó khăn lắm à?”

“Con nói dối mẹ hồi nào?”

“Đó là con lười nói dối mẹ thôi, trước nay có gì ức chế về mẹ con đều nói thẳng, với cha con cũng chẳng vòng vo. Thôi được rồi, coi như mẹ nợ con, mẹ nhận hết. Nhưng kết hôn không phải trò

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,93 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT