|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
trẻ con, con chưa nghĩ kĩ mà đã lấy người ta, sau này chỉ có nước mắt thôi con ạ.”
“Dĩ nhiên là con nghĩ kĩ rồi mới nói với mẹ.”
“Cám ơn con đã cho mẹ thể diện, chưa đến nỗi đưa giấy đăng kí kết hôn ra nói với mẹ, nhưng con đã chăm sóc cha con mười năm nay, khó khăn lắm ông ấy mới nghĩ thông, tìm một người phụ nữ khác, con mới nhẹ nhõm được mấy ngày, không tận hưởng cuộc sống cho thỏa thích lại muốn kết hôn với người đàn ông đầu tiên theo đuổi mình.”
Cam Lộ nhớ đến cô Thái, đồng nghiệp dạy môn Ngữ Văn trong trường, chỉ hơn cô hai tuổi, mặt mũi lúc nào cùn rầu rĩ vì bị gia đình hối thúc lấy chồng: “Đã nói đến nước này rồi cho dù kết hôn rồi ly hôn cũng còn hơn là cả đời không lấy được chồng. Thật khiến người ta hối hận khôn nguôi.” Nhưng người thân và bạn bè của cô tất cả đều khuyên cô hưởng thụ cuộc sống độc thân, phản đối cô kết hôn, cô đành cảm thán cuộc đời sao lắm điều lạ kỳ.
“Mẹ hai mươi tuổi lấy cha, hai mốt tuổi sinh ra con, có lẽ kết hôn sớm cũng là một loại di truyền, trội đến mức chúng ta chẳng thể lý giải được nữa rồi.”
Lục Huệ Ninh cười nhạt: “Con đừng có mà đổ thừa cho mẹ, mẹ là bất khả kháng, một thiếu nữ thôn quê, tốt nghiệp phổ thông không thi đại học, lại không muốn bán mặt cho đất bán lưng cho trời, con đường duy nhất là ra thành phố làm thuê, muốn có chỗ đứng ở đây thì bắt buộc phải trả một cái giá nào đó.”
Cam Lộ ngán ngẩm nói: “Được rồi, mẹ là vì mưu sinh nên mới ràng buộc với người đàn ông mà mẹ không yêu sớm như thế, lại sinh ra con sớm, bao nhiêu là gánh nặng chồng chất lên vai, thật tội nghiệp vô cùng. Nhưng dù sao xã hội tiến bộ rồi, lý do con lấy người ta không thê thảm như mẹ.”
“Con kiếp trước có thù oán gì với mẹ không?Nói gì cũng phải chêm vài câu chế diễu mẹ mới vui à? Mẹ là muốn tốt cho con, con đã độc lập về kinh tế rồi, không còn vướng bận gì nữa, hoàn toàn có thể thư thả tận hưởng cuộc sống, từ từ kén chọn ý trung nhân. Con kết hôn sớm lại đổ thừa là do di truyền, vậy tương lai ly hôn giống mẹ, rồi cũng đổ lên đầu mẹ chắc.”
“Không có chuyện đó đâu mẹ, mẹ mà học lịch sử như con thì sẽ biết lịch sử có thể tương tự nhau nhưng không thể diễn ra đơn giản y như nhau, hơn nữa, mẹ kết hôn rất thành công đấy chứ, con chẳng chút băn khoăn về việc này.” Cam Lộ cười hờ hững.
Lục Huệ Ninh biết Cam Lộ là người rất có chủ kiến, nên trước giờ chẳng mong thuyết phục được cô, đành thở dài một tiếng: “Thôi được rồi, mẹ lười đôi co với con, dù mẹ nói gì con cũng chẳng thể lọt vào tai, có những việc phải tự mình vấp phải thì mới hiểu được. Rảnh thì dẫn nó cho mẹ gặp, để mẹ còn yên tâm được một chút.” Gia Cố Tình Yêu – Chương 05
Gửi lúc 20:37 ngày 16/12/2013
Sau khi gặp chàng trai Thượng Tu Văn lễ phép, lịch sự lại điềm đạm, chín chắn, Lục Huệ Ninh cuối cùng cũng gật đầu, nói với con gái: “Lấy đi, lấy đi, dù không lấy được chồng tốt thì cũng chẳng phải là ngày tận thế.”
Cha Cam Lộ chẳng nói gì, chỉ buồn bã nhìn con gái, ánh mắt đầy tuyệt vọng, tiếc nuối lẫn tự trách mình, như thể ngày tận thế sắp đến rồi vậy. Cam Lộ nhìn ông kinh ngạc, lắc tay ông: “Cha, cha không được nghĩ linh tinh đâu đấy.”
Từ nhỏ đến lớn, Cam Lộ bảo vệ trái tim dễ vỡ của cha mình đã thành thói quen, lúc đó bị ông dọa đến mức suýt chút thề độc: “Con tuyệt đối không có ý đó. Cha và dì Vượng chung sống với nhau, dì ấy chăm sóc cha tốt như vậy, con rất mừng, cũng rất yên tâm. Con đi lấy chồng chỉ đơn giản là vì muốn lấy thôi, hơn nữa Thượng Tu Văn đối với con rất tốt.”
Thượng Tu Văn cùng cô đến gặp cha cô, biểu hiện cũng tuyệt vời như lúc gặp mẹ cô. Cam Lộ ngạc nhiên nhìn người cha không giỏi ăn nói của mình lại thao thao bất tuyệt với Thượng Tu Văn về mức độ ảnh hưởng khi hạn chế sản lượng ngành dệt may từ thế kỉ trước, còn Thượng Tu Văn thì chăm chú lắng nghe, không có chút gì là miễn cưỡng chiểu lệ.
Cam Lộ lúc này mới phát hiện ra, người đàn ông mà cô sắp lấy chỉ cần muốn là có thể cất đi vẻ mặt uể oải, lười nhác bất kì lúc nào, nói năng có đầu có cuối, mọi cử chỉ của anh đều toát ra sức mạnh khiến người khác yên tâm, còn cô dường như bị thu hút bởi chính ưu điểm này của anh.
Cam Lộ bị Thượng Tu Văn chinh phục như thế đấy, loại bỏ tất cả do dự, hồ nghi, họ kết hôn đúng ngày giờ đã định.
Bạn đã muốn kết hôn, thì hãy cứ yên tâm hưởng thụ cuộc sống hôn nhân đi. Chẳng có phát hiện nào mang tính chất nguy cơ thì đừng có mà suy nghĩ vẩn vơ.
Cam Lộ tự nói với mình trong bóng tối. Cô trở mình, nép sát vào Thượng Tu Văn. Đầu cô vừa tựa vào vai anh, anh như có phản ứng tức thì, xoay người lại, một cánh tay như thường lệ vòng qua eo cô, ôm lấy cô trong giấc ngủ.
Cam Lộ nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ vẩn vơ, thả lỏng người chìm vào giấc ngủ.
Soạn xong giáo án điện tử để dự thi, Cam Lộ nộp cho phó hiệu trưởng Vạn phụ trách chuyên môn xem, buổi chiều phó hiệu trưởng Vạn gọi điện lại, bảo cô dạy xong thì đến văn phòng gặp ông.
Văn phòng hiệu trưởng ở tầng trên, lúc cô đi lên, cửa phòng đang khép hờ, có thể nghe rõ mồn một giọng nữ nhắc đến tên cô: “…Em không phải có ý so sánh với người khác, nhưng tình cảnh của em cũng gần giống Cam Lộ, cô ấy chuyển về đây theo sự điều động nhân sự chính thức. Học vị của em cao hơn cô ấy, trường trước đây của em cũng là trường chuẩn cấp tỉnh, tuy là thành phố thuộc tỉnh nhưng chất lượng dạy học luôn đi đầu…”
Sự so sánh kiểu này cô có nghe qua không chỉ một lần. Mấy năm gần đây, sự cạnh tranh giữa các trường trung học ngày một quyết liệt, trường trung học thuộc Đại học Sư phạm cũng giống như các trường khác, giới hạn biên chế, hạn chế việc điều động nhân sự chính quy, các giáo viên được nhận vào dạy thông qua kỳ thi sát hạch thì được kí hợp đồng lao động. Trên lí thuyêt giáo viên biên chế và giáo viên hợp đồng được đãi ngộ chẳng khác nhau là mấy, nhưng rất nhiều người xem trọng một suất biên chế, hy vọng có thể dựa vào mối quan hệ với cấp trên để được nhận vào dạy trong trường. Thường xuyên có nhiều giáo viên vì việc này mà tìm đến hiệu trưởng, còn Cam Lộ thì là giáo viên cuối cùng của trường được chuyển biên chế chính thức về đây, tự nhiên trở thành đề tài cho người khác đòi hỏi quyền lợi.
Cam Lộ quay người bỏ đi, ra đứng ở ban công đầu hành lang, đối diện với ban công là vườn cây quế phía sau sân trường, lúc đó đang là mùa thu, hoa quế nở rộ, mùi hương ngọt ngào lan theo làn gió thu mát lạnh thổi đến xộc vào mũi, cảm giác như mùi hương luồn qua kẽ răng, đầu lưỡi phảng phất vị ngọt thanh. Dường như chẳng có loài hoa nào như hoa quế, khiến người ta phải dùng cả khứu giác lẫn vị giác để tận hưởng mùi hương của nó.
Cô đứng tựa vào lan can, tâm trạng không được tốt cho lắm.
Việc điều động cô trở thành đề tài tranh luận giữa các giáo viên và lãnh đạo trường cũng luôn là tâm bệnh của cô. Một năm trước, lúc nhận tờ quyết định điều động, cô ngạc nhiên không kém gì hiệu trưởng của trường cũ.
Hiệu trưởng tức giận nói: “Tiểu Cam, nếu cô muốn chuyển công tác, tôi cũng không có gì để nói, nước luôn chảy xuống chỗ thấp, con người luôn hướng đến chỗ cao hơn, thanh niên sức dài vai rộng muốn có một tiền đồ rộng mở là một việc hết sức bình thường. Nhưng cô nên báo cho tôi trước một tiếng để tôi sắp xếp giáo viên khác thay cô, việc đã thế này khiến toàn bộ công tác giảng dạy bị đảo lộn hết cả.”
Cam Lộ cứng họng, không có cách nào giải thích rõ ràng bởi chính cô chẳng hề có nhu cầu chuyển đi nơi khác.
Lúc cô vội vã về nhà thì trời đã tối, Thượng Tu Văn và Ngô Lệ Quân đã ngồi trước bàn ăn, đang dùng bữa tối, nhìn thấy cô về trễ vào một ngày không phải là cuối tuần đều tỏ vẻ ngạc nhiên. Cô chìa tờ quyết định điều công tác ra trước mặt Thượng Tu Văn, yêu cầu anh giải thích. Thượng Tu Văn cầm lấy xem kĩ càng, chau mày nói: “Cái này không phải anh làm, anh chẳng có quyền hạn này, cũng không hề có yêu cầu này.”
Ngô Lệ Quân ngồi bên cạnh từ tốn nói: “Chính mẹ đã gọi điện cho giám đốc Triệu ở Sở Giáo dục, yêu cầu ông ta xúc tiến việc này đấy.”
“Mẹ…” Hai người đồng thanh kêu lên, Thượng Tu Văn có ý trách móc, Cam Lộ thì tức giận. Thượng Tu Văn đưa tay nắn nắn tay cô, ánh mắt nhìn cô vỗ về, tỏ ý bảo cô bình tĩnh lại.
Nhưng Ngô Lệ Quân vẫn thản nhiên như không, rõ ràng là chẳng để tâm đến thái độ của hai người, lạnh lùng nói: “Con dạy học ở cái trường ngoại ô đó, mỗi tuần về nhà một lần, Tu Văn chỉ còn cách thỉnh thoảng đến thăm con, ở căn hộ mà con thuê, hai người đều không thuận tiện. Chuyển về dạy ở trường trung học trực thuộc Đại học Sư phạm, vừa là trường tốt nhất của tỉnh, con lại có thể sống ở nhà, không phải là rất tốt sao?”
“Dù có tốt thế nào thì mẹ cũng nên bàn bạc với con trước chứ ạ. Hơn nữa con dạy ở trường hiện tại đang rất vui vẻ, không có ý định chuyển đi nơi khác.”
Ngô Lệ Quân nhìn thẳng vào mắt cô, ánh nhìn có chút giễu cợt: “Được rồi, con không muốn ở chung với mẹ chồng thì thôi vậy.”
Cam Lộ ngơ ngác, Ngô Lệ Quân không chút nể tình tiếp tục nói: “Đừng tưởng mẹ giống như
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




