|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
trẻ. Dạo này cha mập ra một chút, dì Vương con giúp cha nới rộng lưng quần rồi. À, đúng rồi, Tu Văn chừng nào mới về?”
“Anh ấy chưa nói cụ thể, chắc phải mấy ngày nữa.”
“Các con kết hôn cũng đã hai năm rồi, nên nghĩ đến con cái là vừa rồi đấy.”
“Cha, sao bỗng dưng cha nhắc đến chuyện này?”
“Nhân tuổi còn trẻ sinh con, sức vóc mới nhanh hồi phục. Lúc mẹ con sanh con chỉ mới 21 tuổi, mới đầy tháng bà ấy đã ra khỏi nhà, làng xóm cứ nói không nhận ra bà ấy vừa sinh con.”
Cam Lộ lại một lần nữa ngạc nhiên, đây dường như là lần đầu tiên cha cô nhớ về Lục Huệ Ninh ngày xưa, hơn nữa giọng nói ôn hòa, không mang chút tâm trạng nào, cô quay đầu lại nhìn, chỉ thấy ông Cam ngồi tựa lưng vào ghế, ánh mắt hơi mờ đục nhìn bức tường phía trước mặt, nét mặt thẫn thờ, rõ ràng nỗi buồn chất chứa bấy lâu trong lòng đã ngời lên tia ấm áp.
Người phụ nữ ông hận lại cũng đồng thời khiến ông hoài niệm nhiều như thế, Cam Lộ nhất thời ngẩn ra. Ông Cam nhận thấy ánh mắt chăm chú của con gái đang nhìn mình, lắc lắc đầu, như thể muốn xua đi nỗi lòng thi thoảng trào dâng trong ông.
“Lộ Lộ, cha biết bây giờ áp lực xã hội rất nặng nề, người trẻ tuổi phải bận rộn với sự nghiệp, mẹ chồng con cũng rất bận, chắc không thể giúp tụi con trông cháu, cha và dì Vương có thể giúp một tay, mấy hôm trước dì Vương có nói chuyện này với cha.”
Cam Lộ không ngờ dì Vương lại có lòng như vậy, rất cảm động: “Dì Vương thật tốt cha à, cha phải đối xứ tốt với dì ấy đấy nhé. Còn chuyện con cái, con và Tu Văn đã có kế hoạch, đừng lo.”
Cam Lộ nấu xong bữa tối thịnh soạn, hai cha con cùng ngồi ăn với nhau, ăn xong, cô thu dọn đồ ăn, dọn dẹp bát đĩa đâu ra đó, rồi cùng cha vừa ngồi cắn hạt dưa vừa ngắm đêm xuân, đến lúc ông Cam mắt lờ đờ buồn ngủ, cô mới lái xe về nhà. Mấy hôm sau, Ngô Lệ Quân vẫn ở lại thành phố J, Cam Lộ ngày ngày đến thăm cha, nếu không phải Thượng Tu Văn không có ở nhà, cô đã cảm thấy cái Tết này hoàn hảo đến không mong gì hơn rồi.
Tết này Tiền Giai Tây túc trực ở đài truyền hình để làm chương trình, không về nhà ăn Tết, Cam Lộ hẹn cô đến nhà cha mình cùng ăn cơm. Lúc ăn cơm ông Cam hỏi chuyện chung thân đại sự của Tiền Giai Tây, cô vui vẻ nói: “Chú à, con sẽ không giống như Lộ Lộ sớm đeo gông vào cổ thế đâu.”
Ông Cam sau khi hiểu được ý nghĩa của từ đeo gông vào cổ, cười ha hả: “Lộ Lộ không như cháu, nó phù hợp với cuộc sống gia đình ổn định. Haizzz, đúng là phải trách chú…”
“Cha à, cha lại đi xa quá rồi đấy.” Cam Lộ sợ ông Cam lại bắt đầu tự trách mình, vội vàng ngắt lời, “Đến đây, ăn sủi cảo đi, nhân hẹ đấy, Giai Tây cậu rất thích đúng không.”
Ăn cơm xong Tiền Giai Tây nói có hẹn, Cam Lộ tiễn cô xuống lầu: “Tớ lái xe chở cậu đi nhé.”
Tiền Giai Tây lắc đầu: “Không cần đâu, tớ đón taxi được rồi, rất thuận tiện mà, cậu chạy tới chạy lui chi cho khổ.” Cô vấp phải chiếc xe đạp để ngay lối đi, suýt chút là ngã nhoài, may mà Cam Lộ giữ lại kịp: “Ái chà, ở đây chẳng thay đổi chút nào cả.”
Cam Lộ quay đầu nhìn khắp lượt tòa nhà này, bề ngoài trông đã rất cũ kỹ: “Lần trước cậu đến nhà tớ là lúc đại học năm ba đúng không.” Gia Cố Tình Yêu – Chương 32
Gửi lúc 21:09 ngày 16/12/2013
“Ừ, chú cũng chẳng thay đổi tẹo nào, vừa nói đến cậu là mặt đầy vẻ hổ thẹn.”
Cam Lộ cười buồn: “Cha tớ quen vậy rồi, thật ra người mà cha có lỗi nhất đời này đó là chính ông.”
Họ đứng bên đường chờ taxi, Cam Lộ chợt hỏi đài truyền hình xử lý vụ Lý Tư Bích thế nào, Tiền Giai Tây cười nói: “Tớ còn cho rằng cậu không muốn nói về đề tài này cơ đấy. Nói cho cậu biết, đối với Lý Tư Bích mà nói, bây giờ không còn là chuyện đài xử lý thế nào rồi, chuyện này đang là đề tài nóng hổi trên mạng đấy.”
Cam Lộ ngẩn ra: “Sao lại thế?”
“Có người dùng điện thoại quay lại đoạn Lý Tư Bích bị tát rồi tung lên mạng, hình ảnh trong clip không rõ ràng, cũng không chỉ đích danh mà chỉ nói một nữ MC truyền hình bị vợ người tát ngay tại trường quay, vốn dĩ chẳng thu hút được chú ý. Đâu ai ngờ mấy hôm nay clip này được đăng lại trên một diễn đàn nổi tiếng, có người còn tự nhận là có mặt ở hiện trường, thêm mắm dặm muối vào, nói khoác rằng đã nhờ các tay thạo tin trên các trang môi giới moi ra danh sách tất cả tên các MC của mình. Bây giờ thì tốt rồi, có người kêu oan, có người phơi chuyện nội bộ ra, đã thành một đống rác to đùng không thể nào thu dọn được nữa rồi.”
“Sao lại thành ra thế này chứ?”
“Không biết có phải là chị dâu của cậu cố tình làm cho Lý Tư Bích bẽ mặt không?”
Cam Lộ không dám xác nhận điều gì, nghi hoặc hỏi: “Theo lý mà nói, tát người ta cũng đã hả giận rồi, còn quay clip đăng lên mạng, chẳng khác nào chó cùng rứt giậu. Dù chị ấy muốn ly hôn, cũng nên nắm gì đó trong tay mới dễ ra điều kiện, hình như không cần thiết phải là như thế.”
“Trang tìm kiếm môi giới này thật lợi hại, ngoài một bộ phận khoa trương bốc phét ra, thì câu chuyện đã rất gần sự thật rồi. Hiện tại Lý Tư Bích cáo bệnh không đi làm, không biết cô ta sẽ thế nào nữa.” Tiền Giai Tây cười bí hiểm, “Lộ Lộ, đừng trách tớ không cảm thông, tớ thật sự rất muốn biết, trong chiếc giỏ Hermes của chị dâu cậu rốt cuộc có những tấm hình gì. Nếu là hình gợi cảm, đăng lên mạng thì sẽ thành xì căng đan ảnh sex rồi, hi hi…”
Cam Lộ cũng không nhịn nổi cười: “Cậu thì chỉ mong thiên hạ đại loạn thôi, đừng có mà mơ tớ sẽ giúp cậu đi hỏi vấn đề này.”
Cô tiễn Tiền Giai Tây lên xe, đang định trở lên nhà thì điện thoại reo, là Nhiếp Khiêm gọi đến: “Em vẫn thân với cô bạn lắm mưu nhiều kế đấy à?”
Cô không khỏi ngạc nhiên, cũng như Tiền Giai Tây không đánh giá cao Nhiếp Khiêm, Nhiếp Khiêm sau khi gặp Tiền Giai Tây lần đó, ấn tượng đối với cô ấy cũng không mấy tốt đẹp, từng nói thẳng với cô rằng, anh cảm thấy cô bạn học này của cô nhìn bề ngoài thì phóng khoáng nhưng tâm địa khó lường. Nhưng cô cũng có cách nhìn người của riêng mình, nên không hề để tâm đến lời đánh giá về nhau của hai người họ.
Cô dáo dác nhìn quanh, nhưng chẳng thấy gì: “Anh đang ở đâu?”
“Đi về phía trước 50 mét, anh đang ở ngay ngã rẽ đường.”
“Làm gì mà bí mật như vậy? Em phải về nhà rồi.”
“Em không muốn nghe tin tức sốt dẻo sao?”
Cam Lộ cứng họng, có chút tức giận, nhưng rốt cuộc cũng không thể nói cứng là không muốn nghe, đành nghe theo lời anh đi thẳng về phía trước, rẽ vào khúc ngoặt, quả nhiên chiếc Audi màu đen của anh đang đậu ở ven đường, cô mở cửa xe bên ghế phụ bước lên xe: “Vòng vo như thế này chẳng có gì thú vị cả.”
Nhiếp Khiêm cười: “Anh là nghĩ đến thanh danh em, ngay gần nhà em mà để người khác nhìn thấy em gặp người yêu cũ thì không tốt cho lắm.”
“Nghĩ chu đáo thật đấy.” Cam Lộ dở khóc dở cười, “Được rồi, tin gì thế?”
“Sau Tết, tập đoàn Tỷ Tân sẽ công bố kế hoạch đầu tư gần 1 tỉ, dự án khu công nghiệp đang sống dở chết dở của Thẩm Gia Hưng được Tỷ Tân tiếp tay, trở thành một phần trong kế hoạch.”
Cam lộ hấp tấp động não, hồi lâu không nói.
“Kế hoạch khu công nghiệp từ mùa hè năm ngoài đã ngưng trệ đến bây giờ, chiếm dụng không ít vốn lưu động của Thẩm Gia Hưng, mấy tòa cao ốc của ông ta vì vậy mà không thể nghiệm thu, phải lấy vốn từ công ty may mặc của vợ ông ta cứu nguy, đã ảnh hưởng đến sự vận hành của bên đó, hai vợ chồng gần đây thường rất hay hục hặc với nhau vì chuyện này. Anh định vị lại việc kinh doanh tiêu thụ cao ốc cho ông ta, đã thu được thành quả, nhưng vẫn còn cần thời gian. Từ một mức độ nào đó, kế hoạch của Tỷ Tân đã cứu mạng Thẩm Gia Hưng. Anh đoán, Thẩm Gia Hưng chắc chắn vì việc này mà phải đánh đổi không ít. Bây giờ anh hỏi em: Hạ Tĩnh Nghi và Thượng Tu Văn chồng em có quan hệ gì với nhau?”
Dưới ánh mắt sắc sảo của Nhiếp Khiêm, Cam Lộ mỉm cười gượng gạo: “Cô ta là người yêu cũ của anh ấy.”
Nhiếp Khiêm hình như không hề tỏ ra ngạc nhiên: “Chỉ có vậy thôi sao?”
“Hai người từng yêu nhau, mấy năm trước đã chia tay rồi, em chỉ biết có vậy thôi.”
“Điều này không thể giải thích được tất cả những việc đã xảy ra.”
“Anh còn muốn tìm lý do ướt át cho chuyện này thì mới được ư?”
Nhiếp Khiêm không để ý đến lời châm chọc của cô: “Anh đã điều tra rồi, phạm vi đầu tư của Tỷ Tân rất rộng, đang tranh giành dự án sáp nhập xưởng luyện thép với Húc Thăng, nên dùng thủ đoạn đối với Húc Thăng cũng chẳng có gì là lạ, nhưng khi vừa bắt đầu đã tốn bao công sức lôi một công ty đại lý quy mô nhỏ như An Đạt vào cuộc, hình như không chỉ muốn che mắt bịt tai người khác.”
“Ý anh là, giữa Hạ Tĩnh Nghi và Tu Văn có ân oán mà em chưa được biết, cô ta đang đối chọi với Tu Văn?”
Nhiếp Khiêm nhìn cô, cười không chút khách khí: “Chẳng lẽ các cô gái sau khi kết hôn lại trở nên ngốc hết rồi sao? Chủ tịch Tỷ Tân là Trần Hoa, lĩnh vực đầu tư của ông ta bao gồm nhà đất, theo những gì anh biết, ông ấy luôn rất thần bí trong giới, thủ đoạn cũng rất lợi hại. Hạ Tĩnh Nghi chỉ là giám đốc điều hành, cứ cho là muốn lấy việc công để đạt được mục đích cá nhân, cũng không thể làm công khai như vậy, nếu không làm sao ăn nói với ông chủ.”
Cam
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




