|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
nhiều đây.”
“Màn kịch hôm nay ít nhiều chắc có liên quan đến cô đúng chứ.”
Hạ Tình Nghi nhún vai: “Cơm có thể ăn linh tinh, lời không thể nói linh tinh. Là một người vừa khéo có mặt tại hiện trường, tôi vẫn nói cảnh tượng hôm nay rất thú vị. Đúng rồi, Thượng phu nhân, bây giờ cô hiểu về công việc của Tu Văn nhiều hơn lúc trước rồi chứ?”
“Cô Hạ, từ rất lâu tôi luôn có một câu hỏi, thậm chí Tu Văn cũng không thể giải đáp cho tôi, có lẽ cô có thể giúp tôi hiểu rõ không biết chừng.” Cam Lộ nhìn thẳng cô ta, “Nghe nói Tỷ Tân là tập đoàn có quy mô rất lớn, cô tuổi còn trẻ như thế mà đã leo lên được vị trí ấy, nên chắc rất bận rộn mới đúng chứ, sao lại có tâm trạng quan tâm đến chuyện chung sống của vợ chồng người khác thế nhỉ?”
Hạ Tĩnh Nghi cười ha hả: “Tôi không định giải thích, cô cứ việc nghĩ tôi có ý đồ nào đó với người tình cũ là được rồi. Đúng vậy, tôi thật sự không ngăn được mình quan tâm đến cuộc sống của Tu Văn. Đây không phải là chuyện rất tự nhiên hay sao?”
Đối phương mặt dày như thế, Cam Lộ đành chào thua: “Xem ra, cô đúng là rảnh rỗi hơn tôi tưởng, tùy cô vậy.”
“Đúng rồi, Thượng phu nhân, tôi nghiêm túc cho cô một lời khuyên. Cô đã là kế nữ của Tần Vạn Phong thì có cơ hội giúp Tu Văn được đấy, với sức ảnh hưởng của chủ tịch Tần đối với thị trường nhà đất, chỉ cần ông ta công khai tỏ thái độ, tiếp tục mua sản phẩm của Húc Thăng, tin rằng chí ít Húc Thăng sẽ lấy lại được cục diện ở thành phố này, An Đạt cũng có thể tiếp tục kinh doanh.”
Cam Lộ thấy buồn cười nhìn cô ta: “Đúng là một lời khuyên có tính xây dựng. Tôi sẽ suy nghĩ nghiêm túc.”
“Với khẩu khí qua quýt, kẻ cả như vậy rõ ràng cô đang cảm thấy tôi muốn đưa cô vào tròng, nhưng động não một chút đi, tôi lừa cô thì được gì chứ? Nói trắng ra Húc Thăng khó khăn cũng có lợi cho tôi mà.”
“Tôi vừa không định nghe lời khuyên của người lạ cũng không định suy đoán động cơ của người lạ.”
“Cô thật không suy đoán ư? Người phụ nữ không có tâm hiếu kỳ rõ ràng là một sinh vật quý hiếm. Được thôi, tôi liệt kê các đáp án có khả năng cho cô nghe là được rồi chứ gì: Có lẽ tôi chưa nguôi tình đầu, không muốn nhìn thấy Tu Văn đi đến nơi sơn cùng thúy tận;” Hạ Tĩnh Nghi lười nhác nói, “Có lẽ sở thích xấu xa của một gái già đã bộc lộ, muốn nhìn thấy cô làm được gì để cứu vãn sự nghiệp của Tu Văn, cũng muốn xem một Tu Văn ngạo mạn trước đây trong tay chỉ có một công ty bé cỏn con, có nhận sự giúp đỡ của vợ mình lúc sự nghiệp đang bên bờ vực thẳm hay không. Ngoài ra, tưởng tượng cảnh tượng cô vì lời khuyên này là do tôi nói ra, nên đoạn tuyệt không làm theo, sau này hối hận, hổ thẹn, thật thú vị quá đi chứ.”
“Lòng hiếu kỳ của cô thật vô cùng vô tận, nhưng tôi cũng cho cô một lời khuyên nghiêm túc nhé, quá tò mò cuộc sống của người khác sẽ chỉ làm cho cuộc sống của mình thêm rối loạn mà thôi.”
“Có lý, nhưng con người không thể lúc nào cũng tự quyết định được cuộc sống của mình phải đi theo trình tự nào.” Hạ Tĩnh Nghi lắc đầu cười, sải bước đi ngang qua Cam Lộ, “Tu Văn sắp từ Brazil về rồi chứ, nếu không về, e rằng còn rất nhiều điều đáng kinh ngạc đang chờ anh ấy, không chừng, cũng có chút kinh ngạc cho cô đấy.”
Không đợi Cam Lộ nói gì, cô ta đã lên chiếc Maserati đỏ của mình, nghênh ngang phóng đi.
Tiền Giai Tây bước ra liền sau đó, tặc lưỡi: “Người phụ nữ này ghê gớm thật đấy. Haizzz, uổng công tớ bỏ ra bao tâm huyết lên kế hoạch cho buổi phỏng vấn này, không biết sau này còn có thể hẹn được cô ta không nữa.”
Cam Lộ bực dọc nói: “Cậu vừa nãy xem tuồng rất đã mà, một buổi phóng vấn thì có là gì.”
“Nói cũng phải.” Tiền Giai Tây không hề giấu giếm niềm vui trên sự đau khổ của người khác,
cười cười thừa nhận, “Hôm nay thật quá đã, đi, tụi mình vào quán cà phê ngồi một lát, cậu kế cho tớ nghe ngọn nguồn của xì căng đan này xem nào.”
Cam Lộ bất giác cảm thấy mệt mỏi, đờ đẫn nói: “Giai Tây, nếu không có can hệ gì, tớ chắc cũng có thể xem đã mắt nói cho đã miệng, nhưng dính líu đến người nhà, tớ thật sự không muốn nói thêm gì nữa.”
Tiền Giai Tây ngớ ra: “Xin lỗi, tớ không nghĩ tới điều này, tớ thấy sắc mặt của cậu không được tốt cho lắm, mau về sớm nghỉ ngơi đi.”
Cam Lộ gật đầu: “Có gì gọi điện sau nhé.” Cô đang định đi thì bỗng nhớ ra chuyện gì, “Đúng rồi Giai Tây, cậu đang qua lại với Tần Trạm?”
Tiền Giai Tây lần đầu tiên có chút thẹn thùng, do dự một lát mới nói: “Bọn tớ chỉ có thể nói là hợp cạ nhau.”
“Cậu đừng chen ngang vào tình cảm của người ta, nhất định phải đợi anh ta và Tiểu Phán chấm dứt hoàn toàn rồi hẵng tính.”
“Cậu nghĩ tớ ngốc lắm à, yên tâm đi, tớ không làm chuyện đó đâu.” Tiền Giai Tây có vẻ hơi lúng túng, “Lạnh quá, tớ vào trước đây nhé.”
Cam Lộ về nhà, gọi cho Ngô Lệ Quân kể vắn tắt chuyện vừa xảy ra, nói với bà Trần Vũ Phi đã về thành phố J, Ngô Lệ Quân chỉ nói: “Được, biết rồi.” Ngừng một lát, bà nói: “Tiểu Cam, cậu con đã cho xe đến đón mẹ, hôm nay sau khi tan sở mẹ sẽ đến thẳng thành phố J ăn Tết ở đó, ngày mai con đến chỗ cha con đón giao thừa đi nhé.”
Cam Lộ trong lòng vui mừng khôn xiết, vội vàng đồng ý, dặn mẹ chồng đi đường cẩn thận. Đặt điện thoại xuống, cô gọi điện cho cha ngay, ông Cam dĩ nhiên rất vui, luôn miệng nói tốt quá rồi, tốt quá rồi.
Tết hai năm nay, cô đều đón giao thừa với mẹ chồng và chồng, dì Vương dĩ nhiên cũng về nhà con trai để đón năm mới. Nghĩ đến người cha sợ cô đơn của mình phải đón giao thừa một mình ở nhà, cô luôn cảm thấy rất xót xa, dù rằng sáng sớm ngày hôm sau cô và Thượng Tu Văn sang nhà chúc Tết, cùng ăn bữa cơm với cha, nhưng cũng chẳng thể nào bù đắp được cái cảm giác cô đơn ấy. Bây giờ có cơ hội cùng cha đón giao thừa, cô tất nhiên là vui hơn đi hội.
Buối tối Cam Lộ gọi cho Thượng Tu Văn, kể khá tường tận, Thượng Tu Văn đột ngột cắt ngang lời cô: “Lúc chị dâu nói căn nhà hơn 3 triệu và Range Rover, cô dẫn chương trình đó không phú nhận à ?”
Cam Lộ nhớ lại thái độ của Lý Tư Bích lúc đó: “Lúc đó chị Vũ Phi nói rất chắc chắn, cô ta không phủ nhận, còn tỏ ra căng thẳng nữa.”
Thượng Tu Văn trầm ngâm hồi lâu, giọng nói chán chường: “Chuyện này có gì đó không bình thường. Cậu đã thu hồi qưyền phê duyệt tài chính của anh Ba từ lâu rồi, anh ta trước nay luôn vung tay quá trán, số tiền có thể dùng trong tầm tay chắc chắn có giới hạn, đột nhiên dùng một số tiền lớn như vậy, nhất định là có uẩn khúc. Lộ Lộ, anh sẽ gọi lại cho em sau.”
Cam Lộ đặt điện thoại xuống, chỉ cảm thấy vô cùng mệt mỏi, toàn thân rã rời, muốn lên giường nghỉ ngơi sớm, nhưng chuyện buổi sáng cứ lởn vởn trong đầu cô. Tuy cô không hề quan tâm đến Ngô Úy, cũng chẳng có giao tình sâu nặng với Trần Vũ Phi nhưng lại không thể giống như Tiền Giai Tây, xem toàn bộ chuyện này như một vở tấu hài chẳng chút liên quan đến mình.
Hôn nhân đến bước đường này, khiến cho người ta không khỏi xót xa. Nghĩ đến vẻ mặt bi thương của Trần Vũ Phi lúc sắp rời khỏi, lòng cô dậy lên một niềm thương cảm khó tả.
Ngày hôm sau, Cam Lộ lái xe đến siêu thị mua sắm rất nhiều đồ đạc, sau đó lái thẳng đến nhà cha, nhìn thấy căn nhà hai phòng nho nhỏ đã được dọn đẹp sạch sẽ, gọn gàng như li như lau, không còn một hạt bụi, ông Cam mười mấy năm nay chẳng đế ý đến chuyện nhà cửa, có thể thấy dì Vương thường ngày ở đây đã phải rất vất vả. Cô vào bếp bận rộn chuẩn bị đồ ăn, ông Cam lấy ghế ngồi trước cửa bếp, nói chuyện với cô, hai cha con đều rất vui.
“Lộ Lộ, lúc con hơn mười tuổi một chút đã bắc ghế trèo lên tập tành nấu ăn, cứ nghĩ đến là cha thấy mình thật vô dụng.”
Ông Cam từ trước đến nay đều không làm việc nhà, Lục Huệ Ninh cũng chẳng để hồn ở nhà. Cam Lộ từ khi hiểu chuyện đã phụ trách lau dọn nhà cửa, sau khi ăn chán cơm canh nguội lạnh mà ông Cam ngày ba bữa mua ở căn tin xưởng may đem về, đành tự mình học nấu ăn. Cô không muốn cha mình lại tự than thân trách phận nên vừa cầm dao thuần thục xắt thịt bò vừa cười nói: “Vậy cũng tốt mà, bây giờ con gái cha giỏi giắn, đảm đang, từ ngoài vào trong gì cũng có thể ứng phó được.”
“Haizzz, cha thật không xứng làm cha mà, may mà con gả vào nhà giàu có. Bây giờ chỉ mong con và Tu Văn chung sống hòa thuận là cha mãn nguyện lắm rồi.”
“Cha, cha đừng nói những lời như thế nữa, cha còn chưa đến 60 tuổi mà, bây giờ không còn phải lo lắng gì nữa, đợi thời tiết ấm hơn, cha dẫn dì Vương đi đu lịch, tận hưởng cuộc sống.”
Ông Cam lắc đầu cười: “Cha chẳng có tâm trí để đi đâu, giống như hiện giờ lâu lâu đánh bài, uống chút rượu là được rồi.”
Cam Lộ kinh ngạc, dao đang cầm trên tay trượt xuống, cắt ngay vào ngón giữa, hoảng loạn rịt chặt tay lại, quay sang trừng mắt nhìn ông Cam: “Cha, cha vẫn uống rượu sao?”
Ông Cam vội vàng nói: “Cha không có uống, con đừng có chuyện bé xé ra to như thế, cha chỉ là thuận miệng nói thôi.”
“Cha đừng có dọa con,” Cam Lộ buồn bực nói, tiếp tục thái rau, “Lời bác sĩ dặn cha không phải là không biết. Gần đây sức khỏe của cha thế nào, có chỗ nào khó chịu không?”
“Thì vẫn vậy thôi, già rồi, đâu thể so với thời còn trai
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




