|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
đầu, trấn an cô, ở đây tình hình không hỗn loạn như trên mạng đưa tin.
Đến trước giao thừa một ngày, Cam Lộ lần đầu tiên không hẹn đồng hồ báo thức, cô ngủ nướng mãi đến khi di động trên tủ đầu gường réo vang không ngừng mới miễn cưỡng với tay cầm lấy, mơ mơ màng màng nhất nút nghe: “A lô?”
Là Thượng Tu Văn gọi về từ Brazil, anh có chút ngạc nhiên: “Lộ Lộ, em vẫn còn đang ngủ à?”
“Ngủ nướng ngày đông là sự hưởng thụ tuyệt vời của cuộc sống, hơn nữa,” Cam Lộ cuộn mình vào trong chăn nói: “Em sống ở đây lâu rồi, ngủ nướng một hôm không quá đáng chứ.”
Thượng Tu Văn ngớ người, biết cô đang nói thật. Sau khi dọn về đây ở, dù là cuối tuần hay nghỉ lễ, Ngô Lệ Quân đều thức dậy đúng giờ, Cam Lộ cũng ngại ngủ nướng, phải thức dậy như lúc đi làm. Anh từng nói có thể thương lượng với mẹ, cuối tuần hoặc ngày nghỉ để cô ngủ thêm một chút, cô liền ngăn lại, nói không cần thiết.
“Mẹ không có ở nhà à?”
“Hôm qua mẹ đi họp ở tỉnh lị rồi, tối nay mới về.”
“Xin lỗi, Lộ Lộ.”
Cam Lộ cười: “́y, sao lại bỗng dưng xin lỗi em. Nghe nói các cô gái ở Nam Mỹ vừa phóng khoáng vừa gợi cảm. Anh thành thật khai báo đi, anh đi xem múa thoát y hay đi quán bar tán tỉnh mấy cô gái rồi?”
Thượng Tu Văn lại ngớ ra, một hồi lâu mới cố nén cười: “Ừm, các cô gái ở đây quả thật rất bốc lửa, anh bây giờ rất thông cảm cho Thiếu Côn cứ than phiền an ninh ở đây kém nhưng một năm ít nhất phải ở đây đến bốn, năm tháng.”
“Nói trọng điểm, rốt cuộc là có hay không?”
“Anh đâu có tâm trạng để làm mấy chuyện đó.” Thượng Tu Văn thở dài, “Ngốc ạ, lấy anh rồi em chẳng thể ngủ nướng thỏa thích được ngày nào, anh cảm thấy có lỗi.”
“Ồ, ra vậy. Không sao, ngày nào cũng ngủ nướng cũng chẳng có gì thú vị, thi thoảng ngủ một lần thật tuyệt, rất thoải mái.” Cô vươn vai trong chiếc chăn ấm, “Mấy giờ rồi?”
“Bên này sắp 11 giờ đêm rồi.”
Cam Lộ dạo này hay nói điện thoại với anh nên đã nắm được chênh lệch múi giờ giữa hai nước: “Em ngủ đến 10 giờ sáng cơ đấy, thật ra trước đây chưa từng có. Haizz, mấy hôm nay hình như rất dễ mệt mỏi, lát nữa chị Hồ đến làm tổng vệ sinh.”
“Nằm thêm chút nữa đi.”
Cô vốn chớm ngồi đậy, nghe lời anh nói lại nằm xuống, thư thái vùi đầu vào gối: “Tu Văn, muộn rồi sao anh còn chưa đi ngủ, có phải Thiếu Côn gặp phiền phức gì rồi không?”
“Vẫn tốt, công ty anh ấy chỉ bị liên đới, hơn nữa anh ấy là công dân Anh, luật sư cho rằng cơ hội thoát khỏi cáo buộc của anh ấy rất lớn.”
“Vậy thì tốt rồi,” ấn tượng của Cam Lộ về Thượng Thiếu Côn rất tốt, nghe tin này, cô cũng mừng cho anh, “Vậy sao anh còn chưa ngủ, có phải lo lắng cho Húc Thăng không?”
“Anh chỉ là rất nhớ em, Lộ Lộ ạ, nhớ đến không ngủ được, nếu bây giờ có em nằm bên cạnh anh thì tốt biết mấy.”
Giọng nói có vẻ khàn khàn của Thượng Tu Văn vọng đến, khoảng cách xa côi như vậy hình như khiến cho giọng nói này tăng thêm sức ấm áp khó diễn tả thành lời, Cam Lộ từ đầu ngón tay cầm điện thoại đến tận tim óc đều run lên vì hạnh phúc, cổ họng như nghẹn lại, một lát sau mới thì thào: “Em cũng rất nhớ anh.”
Hai người đều im lặng, xa xa vẳng lại tiếng kêu rè rè nhỏ xíu của đường truyền điện thoại, lúc này chiếc điện thoại để bàn ở tủ đầu giường bỗng reng lên, cô ghét sự chen ngang làm cụt hứng này nhưng cũng đành nhổm dậy nghe. Là Ngô Lệ Quân gọi về, bà đi thẳng vào vấn đề: “Tiểu Cam, con liên lạc với chị dâu họ ngay, tìm nó, bảo nó lập tức quay về nhà.”
Cam Lộ chẳng hiểu đầu cua tai nheo: “Mẹ, chị dâu sao thế ạ, con phải đi đâu tìm chị ấy?”
Giọng nói Ngô lệ Quân rõ ràng đang rất bực bội, nhưng miễn cưỡng hạ thấp giọng: “Mẹ vừa mới nhận được điện của cậu con, nghe nói không biết nó nghe lời đồn đại gì, từ thành phố J chạy đến chỗ chúng ta tìm nhân tình của Ngô Úy nói phải quấy, vậy còn ra thể thống gì nữa? Mẹ đang bận họp, con đi tìm nó, khuyên lơn nó.”
Cam Lộ đành vâng vâng dạ dạ, đặt điện thoại xuống, cô vừa đứng dậy vừa nói vào di động: “Anh đều nghe thấy rồi chứ. Trời ạ, thành phố này lớn thế này, em biết đi đâu tìm chị ấy bây giờ?”
Thượng Tu Văn vừa tức giận vừa không biết phải làm thế nào: “Em gọi điện thoại cho Ngô Úy trước, chuyện này đáng lẽ phải để anh ta ra mặt giải quyết.”
“Ừm, được rồi, không nói với anh nữa, em đi thay quần áo đây.”
“Lái xe cẩn thận, có chuyện gì, phải gọi cho anh ngay đấy.”
Cam Lộ vội vàng đánh răng rửa mặt, thay quần áo, sau đó gọi vào di động Ngô Úy: “Anh Ba, vui lòng chỉ cho em biết, em phải đi đâu để tìm chị dâu.”
Ngô Úy đang rất thê thảm, anh ta vừa bị cha và cô gọi đến mắng cho một trận, vợ nhận điện thoại của anh ta, nghe anh ta hù dọa chỉ cười gằn: “Ngô Úy, anh nên biết rõ, bây giờ là anh quỳ xuống cầu xin tôi, còn phải xem tâm trạng tôi thế nào đã.” Sau đó cúp điện thoại chẳng thèm đoái hoài đến anh ta. Hiện giờ anh ta đang ở đây, hoàn toàn không phải là thành phố J có thể hô phong hoán vũ, lại càng không thể ngạo mạn như bình thường được nữa, đành xuống nước nói: “Lộ Lộ, chị dâu em không biết nghe ai nói xằng nói bậy đã đến đài truyền hình, anh quả thật không tiện đến đó lôi cô ta về, đành phiền em vậy.”
Cam Lộ không khỏi cảm thấy buồn cười: “Được rồi, em đến đó xem sao.”
Cô vừa lái xe đến đài truyền hình vừa đeo tai nghe gọi điện thoại cho Tiền Giai Tây: “Giai Tây, bây giờ cậu có đi làm không?”
Giọng Tiền Giai Tây hạ đến mức thấp nhất nhưng lại rất phấn khích: “Đang đi làm, tớ đang ở hiện trường xì căng đan, rất phấn khích, rất đã, bây giờ không tiện kể cho cậu nghe, để tớ phát lại sau vậy.”
“́y, đợi đã, cái cô Lý Tư Bích hôm nay có đi làm không?”
“Cậu tìm cô ta làm gì? Chẳng lẽ có người truyền hình vở kịch đang đến hồi gay cấn với cậu rồi à, tin tức truyền đi nhanh như tên bắn ấy.”
Cam Lộ nghe mà đầu cứ quay mòng mòng: “Cái gì mà vở kịch đang đến hồi gây cấn?”
“Tớ nói cậu nghe nhé, tớ vừa nãy đang quay hình chương trình trò chuyện với người quản lý của Lý Tư Bích, thì một bà dẫn theo mấy tay bặm trợn không biết làm cách nào lọt vô được trường quay, bước lên nhìn mặt rồi tặng cho Lý Tư Bích một cái tát trời giáng, bây giờ ở đây đang vô cùng hỗn loạn, chấn động cả đài truyền hình.”
Cam Lộ trợn mắt đớ lưỡi. Cô và chị dâu Trần Vũ Phi giao thiệp không nhiều, trong ấn tượng của cô, đó là người phụ nữ dung mạo xinh đẹp, nói năng cởi mở,tuy có gia thế nhưng cử chỉ không hề hống hách,kiêu căng, ngược lại còn rất thân thiện khéo léo, thật không ngờ lại có thể hành động như vậy, chạy đến đây không chút do dự ra tay đánh người.
“Họ vẫn còn ở đó chứ?”
“Dĩ nhiên, cô ta đang ngồi chễm chệ trên sân khấu, yêu cầu lãnh đạo đài ra mặt nói chuyện nên xử lý thế nào đối với cô dẫn chương trình đạo đức bại hoại này.”
“Tớ lập tức đến đó ngay, cậu ra cổng đài đón tớ nhé.”
Tiền Giai Tây kinh ngạc: “Cậu cũng có hứng thú xem xì căng đan này à?”
Cam Lộ chạy đến đài truyền hình, chỉ thấy trước trường quay có rất nhiều nhân viên bảo vệ đang đứng đó, ngăn không cho tùy tiện vào hiện trường, Tiền Giai Tây đứng đợi ở ngoài không biết từ đâu kiếm được chiếc thẻ nhân viên choàng vào cổ cô, hai người bước vào trong, Cam Lộ vừa nói cho Tiền Giai Tây biết người phụ nữ đang làm loạn đó là chị dâu của Thượng Tu Văn.
“Á, thật không?” Tiền Giai Tây vô cùng kinh ngạc, “Vậy anh họ Thượng Tu Văn thật có thực lực cũng rất có gia thế đấy nhỉ, sao cậu chưa bao giờ nói có họ hàng lợi hại như vậy.”
“Lợi hại gì, xấu mặt thì có.” Cam Lộ đành cười trừ.
“Cậu thật là, lần trước ở cổng sau đài tụi mình thấy nhân tình của Lý Tư Bích, cậu chẳng hề nói cho tớ biết đó là họ hàng nhà cậu.”
“Cho tớ xin đi, anh ta chỉ là anh họ của Tu Văn, tớ cũng chẳng qua lại gì nhiều với anh ta. Hơn nữa cảnh tượng lúc đó tớ hét toáng lên là anh họ thì có gì hay ho?”
Tiền Giai Tây cười lớn, sau đó tấm tắc khen: “Chị dâu cậu thật dũng cảm, rõ ràng là đã chuẩn bị kỹ càng mới đến đây, mấy gã đẹp trai to con mặc đồ đen ngăn không cho người không phận sự vào, chị ta vừa đến đã tặng cho người ta một cái tát, tát xong còn không cho Lý Tư Bích đi. May mà hôm nay chỉ thu hình chứ không phát trực tiếp, nếu không xảy ra chuyện lớn rồi. Bên đài nói sẽ báo cảnh sát, chị ta không hề tỏ ra nao núng, nói thật đúng lúc, chị ta cũng lập túc gọi đường dây nóng cho các báo lớn, mời phóng viên đến đây viết bài. Trong đài sợ làm quá truyền ra ngoài sẽ thành tiếng xấu, phó giám đốc đài vừa mới qua đó, đang khuyên chị ta đổi địa điểm để nói chuyện.”
Hai người bước vào, chỉ thấy trong trường quay đã yên tĩnh trở lại, bảo vệ đã mời tất cả những người không liên quan ra ngoài, chỉ còn một vài nhân viên đài ở lại, trên sân khấu có đặt hai chiếc ghế sô pha màu đỏ, bên trái là Lý Tư Bích mặt mày thất sắc, đầu óc rối bời, cô ta quay mặt vào trong ngồi bên cạnh là người đàn ông trung niên có vẻ là lãnh đạo đài, còn chị dâu xinh đẹp Trần Vũ Phi ngồi chiếc ghế bên phải, chị mặc một chiếc áo khoác da màu xám đậm, rất sang trọng, quý phái, phía sau là một gã đàn ông cao
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




