watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:43 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12685 Lượt

một chuyến.”

Cam Lộ giật nảy mình, rửa tiền là từ nghe rất xa lạ và nguy hiểm, vượt quá phạm vi hiểu biết của cô: “Có nghiêm trong lắm không?”

“Bây giờ chưa thể nói được, công ty anh ấy chuyên về xuất nhập khẩu, một phần nhỏ nguyên liệu thép của Húc Thăng là do anh ấy làm đại lý, dính vào những chuyện cáo buộc thế này rất phiền phức.”

Cam

Lộ ngần ngừ một lúc: “Cô Hạ quen biết Thiếu Côn?”

“Họ quen biết nhau trước.” Thượng Tu Văn thờ ở nói, “Nhưng rất lâu rồi hình như không có liên lạc với nhau.”

“Vậy tại sao cố ấy nghe đến Brazil liền nghĩ đến Thiếu Côn?”

Thần thái Thượng Tu Văn nhìn chẳng khác gì so với vừa rồi, nhưng Cam Lộ đã rất quen thuộc với từng biểu hiện nhỏ nhặt nhất của anh, cơ má dưới của anh khẽ động đậy, chứng tỏ anh đang cắn chặt răng. Một lúc lâu sau, anh mới mở miệng nói, giọng ôn hòa: “Chuyện này anh cũng rất lấy làm kỳ lạ, cứ cho là Thiếu Côn có liên lạc với cô ấy cũng không thể xảy ra chuyện là báo tin cho cô ấy biết ngay, e rằng anh hiện giờ cũng không thể giải thích chính xác cô ấy cho ý gì.”

Cam Lộ im lặng không nói nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện ngoài trời tuyết lại rơi, hình như có xu hướng rơi nhiều thành một trận tuyết dày. Một mùa đông khắc nghiệt, tuyết rơi nhiều như năm nay trong trí nhớ của cô hình như rất hiếm gặp ở thành phố này.

Thượng Tu Văn chuyên tâm lái xe, không lâu sau đã về đến nơi họ ở, anh cho xe chạy chầm chậm vào hầm xe, đậu xe vào vị trí xong mới quay sang nhìn Cam Lộ, thái độ vô cùng nghiêm túc: “Anh nghĩ cô ấy sẽ còn nói với em nhiều điều khác nữa, Lộ Lộ ạ, có khi là tình cờ gặp cô ấy; có khi là cô ấy sẽ cố tình đến tìm em. Cô ấy còn nói gì nữa, anh cũng không rõ. Anh chỉ có thể nói với em, nếu em có bất kỳ nghi vấn gì, nhớ nói cho anh biết trước, đừng phán đoán theo lời cô ấy.”

Cam Lộ theo anh xuống xe, đi đến thang máy, cuối cùng cũng nhịn không được, buồn buồn nói: “Tu Văn, cô ấy là người phụ nữ có sự nghiệp, có địa vị cao, lẽ ra bận rộn mới phải. Theo anh nói, chuyện của hai người đã thành quá khứ, cô ấy có lý do gì mà cứ bám riết lấy em không buông?”

Thượng Tu Văn nhấn nút mở cửa thang máy, chăm chú nhìn số tầng hiển thị trên màn hình nhỏ phía trên: “Về chuyện này, e rằng anh không thể cho em một lời giải thích rõ ràng. Chuyện cô ấy và anh đúng là đã thành chuyện cũ, cũng có thể cô ấy có cách nhìn về chuyện cũ khác anh.” Anh không hề quay sang nhìn cô, vươn tay kéo cô nép vào mình, “Nhưng anh hiểu rất rõ, đối với anh, bây giờ chung sống với em mới là điều quan trọng nhất.”

Thang máy dừng lại trước mặt họ không một tiếng động, Cam Lộ cùng anh bước vào, ôm chặt lấy một cánh tay anh, mặt vùi vào vai anh.

Ngô Lệ Quân nghe Thượng Tu Văn kể xong, lập tức nhíu mày căng thẳng: “Nó sao lại gây ra chuyện này chứ. Chẳng lẽ nó không mời được luật sư sao? Con đi thì có ích gì?”

Thượng Tu Văn vừa dùng di động lên mạng tìm chuyến bay vừa hờ hững đáp: “Luật phát Brazil vẫn chưa kiện toàn, hơn nữa chuyện này không phải chỉ có luật sư là được.”

“Nhưng bây giờ việc sát nhập Húc Thăng đang ở giai đoạn then chốt, con đi ra nước ngoài, lỡ xảy ra chuyện gì thì làm thế nào?”

Cam Lộ cảm thấy lạ lùng với suy nghĩ của mẹ chồng, Thượng Thiếu Côn nói gì cũng là cháu trai của nhà họ Thượng, sau khi được nhận nuôi cũng có thể coi là cháu đích tôn, từng sống trong nhà họ Thượng đến khi lên đại học, không thể nói là không có thân tình, nhưng Ngô Lệ Quân rõ ràng không hề lo lắng cho sự an nguy của anh ta nơi dị quốc tha hương, lại quan tâm đến việc sáp nhập Húc Thăng phải đình lại một thời gian dai, sự thiên vị quá rõ.

Cô không muốn xem vào cuộc đối thoại giữa hai người, vội vàng lên lầu thu dọn hành lý, chỉ đứng trên đầu cầu thang hỏi vọng xuống: “Tu Văn, có cần mang theo đồ vest không?”

Dưới lầu hai người vẫn đang tranh luận, âm thanh không lớn lắm, Ngô Lệ Quân tốc độ nói hơi nhanah, Thượng Tu Văn thì vẫn từ tốn như mọi khi, nhưng rõ ràng là chẳng ai chịu nhường ai. Chỉ nghe Thượng Tu Văn kết luận: “Mẹ, chúng ta đừng thảo luận chuyện này nữa.” Sau đó nói với lên: “Chỉ cần một bộ là đủ.” >Gia Cố Tình Yêu – Chương 30
Gửi lúc 20:56 ngày 16/12/2013
Không biết bắt đầu từ lúc nào, Thượng Tu Văn đi công tác đều nói lịch trình cho cô biết để cô chuẩn bị hành lý. Cô đoán mò thời tiết ở đất nước ở Nam bán cầu Brazil như thế nào, rồi xếp vào một bộ đồ vest mỏng màu xám cùng áo sơ mi và cà vạt đồng bộ, rồi chuẩn bị vài bộ quần áo đơn giản, thoải mái khác. Động tác vô cùng thuần thục, nhanh lẹ, lúc Thượng Tu Văn nói chuyện với mẹ xong lên đến nơi, cô đã thu dọn gần xong rồi.

Thượng Tu Văn mở ngăn kéo lấy hộ chiếu, rồi đưa chìa khóa xe xe cho vợ: “Thời tiết không tốt, đừng chen chúc trong xe buýt, sau này cứ lái xe đi làm nhé, cẩn thận một chút là được rồi.”

Cam Lộ gật đầu, cô có bằng lái xe hơn một năm nay, Thượng Tu Văn thi thoảng cũng đưa chìa khóa xe cho cô, động viên cô lái xe nhiều một chút, kỹ thuật lái xe của cô không tệ: “Em đưa anh ra sân bay.”

Hai người xuống lầu, Ngô Lệ Quân đã về phòng, Thượng Tu Văn chỉ đứng ngoài của phòng chào bà một tiếng rồi cùng Cam Lộ đến sân bay.

Thượng Tu Văn đặt chuyến bay sớm nhất đi Bắc Kinh, làm thủ tục check in vào gửi hành lý xong, còn một chút thời gian, hai người đến sảnh chờ ngồi một lát.

Cam Lộ hỏi: “Sao mẹ lại không muốn anh đi Brazil?”

“Mẹ chủ yếu là lo việc sáp nhập xưởng luyện thép của Húc Thăng, sợ một mình cậu ứng phó không nổi. Anh đã nói rõ ràng với mẹ rồi, trước Tết không thể nào có kết luận rõ ràng, anh giải quết việc bên đó xong sẽ quay về ngay, không để trì hoãn việc gì cả.” Thượng Tu Văn hình như hơi do dự một lát, sau đó cười buồn: “Còn Thiếu Côn, anh ấy và mẹ không nói chuyện với nhau mấy năm nay rồi.”

Cam Lộ ngớ người ra, nhưng không định hỏi rõ nguồn cơn, chỉ im lặng dặt tay mình lên tay anh, anh nắm chặt lấy: “Lúc nhỏ tính cách Thiếu Côn đã rất bất kham, lại thêm cha mẹ anh ấy lần lượt qua đời, khó tránh khỏi có chút tự cô lập mình, nhưng đó là chuyện trước đây. Tình cảm giữa anh ấy và cha anh rất tốt, anh ấy luôn đau xót trước sự ra đi đột ngột của ông, cho rằng mẹ anh không chăm sóc tốt cho ông ấy.”

Đây là lần thứ hai anh kể cho Cam Lộ nghe về người cha đã mất của mình, nụ cười buồn nơi khóe miệng càng thê lương hơn: “Thật ra, nếu truy cứu đến cùng, có lẽ Thiếu Côn có lý do để trách anh.”

“Sinh lão bệnh tử, ai cũng không thể tránh khỏi, anh ấy không nên trách anh và mẹ mới phải.”

“Không, có những chuyện lẽ ra không nên xảy ra.” Thượng Tu Văn lắc đầu, tâm trạng u ám.

“Thật ra em cảm thấy tình cảm giữa anh và Thiếu Côn rất tốt, giống nhưu anh em ruột vậy.”

Cam Lộ nhớ rất rõ khi tuần trăng mật ở Maldives sắp kết thúc, Thượng Thiếu Côn có lòng bay từ Mỹ đến để gặp họ. Sau một hồi hàn huyên, cô một mình đi SPA thư gian, lúc quay lại thấy anh em họ đang ngồi uống rượu ở ban công lộ thiên nhìn ra biển, ánh mặt trời gay gắt đằng Tây khiến bóng họ ngả dài cả vào trong phòng, họ không hề chuyện trò với nhau nhiều, nhưng giữa hai người toát ra sự thân thiết và ăn ý mà người ngoài không khó nhận ra.

“Đúng vậy, tình cảm giữa bọn anh rất luôn tốt nên anh ấy không trách gì anh, chỉ phẫn nộ với mẹ anh.” Thượng Tu Văn thẫn thờ nhìn dòng người tất bật qua lại, “Sau này có thời gian sẽ kể cho em nghe. Sắp đến tết rồi, anh không biết phải lưu lại bên đó bao lâu, nếu anh không về kịp, em thay anh ở bên cạnh mẹ nhiều một chút, mẹ cũng rất cô đơn.”

Cam Lộ tiễn Thượng Tu Văn đến khu vực hải quan, rồi tự mình lái xe về nhà. Bầu trời u ám ảm đạm, tuyết rơi lúc nhỏ lúc to, gần như chẳng có lúc nào dừng, tâm trạng của cô gống như thời tiết lúc này vậy, có chút nặng nề mơ hồ, nhưng cũng có chút an ủi.

Cô không hề cảm thấy xấu hổ vì mẹ mình đi bước nữa, nhưng trước giờ đều không muốn dính dáng đến những người trong gia đình ấy. Thượng Tu Văn rất ít khi nhắc đến cuộc sống trước đây của anh, gia đình của anh và người cha mất sớm của anh.

Bây giờ cô và anh ở vào giai đoạn mà trước đây cả hai đều không mở lòng với nhau, lần đầu tiên cô nhận ra, đi sâu vào cuộc sống cảu đối phương, đối với hôn nhân mà nói đó là việc hết sức bình thường. Cô nghĩ, rốt cuộc bọn cô cũng đang có một sự khởi đầu tốt đẹp.

Thượng Tu Văn xin visa ở Bắc Kinh, thuận lợi chuyển tiếp máy bay đến lò lửa Rio de Janeiro của Brazil. Đến nơi anh gọi điện thoại về báo bình an. Cam Lộ bắt đầu tham gia vào lớp học nâng cao của trường, tuy mỗi ngày đều đi về đúng giờ nhưng thấy nhẹ nhõm hơn là đi làm. Trận tuyết gây bao tổn thất trong cả nước cuối cùng đã ngừng hẳn, trời vẫn xám xịt, nhưng lái xe đã thuận tiện hơn rất nhiều.

Đến khi lớp học nâng cao kết thúc, chính thức bước và kỳ nghỉ, Thượng Tu Văn vẫn chưa về, anh gọi điện thoại chỉ nói việc Thượng Thiếu Côn không hẳn nghiêm trọng lắm, chủ yếu là bị liên lụy, nhưng tình hình phúc tạp hơn dự đoán, e rằng phải bỏ lỡ cái Tết quê nhà. Nghe tin này, Ngô Lệ Quân chẳng hề tỏ ra lo lắng chỉ thờ ơ nói: “Con nghĩ kỹ là được.”

Cam Lộ lên mạng tra cứu tình hình Brazil, chỉ dặn đi dặn lại anh nhất định phải chú ý tình hình an ninh không tốt bên đó, Thượng Tu Văn gật

Trang: [<] 1, 46, 47, [48] ,49,50 ,93 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT