|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
đủ cả rồi.”
Tần Trạm nhớ ra nhiệm vụ của mình, vội vàng mời họ vào sảnh ngồi, Tần Nghiên Chi và Nhiếp Khiêm đi phía trước, Cam Lộ rớt lại phía sau, thở dài thì thầm với Thượng Tu Văn: “Em đúng là không nên qua lại với họ.”
Thượng Tu Văn điềm nhiên nói: “Lộ Lộ, thượng đế phân chia giàu nghèo thật không công bằng, nhưng lúc cho những người em không thân thích trở thành người thân của em thì rất công bằng đấy, đừng để tâm quá làm gì.”
Tần Trạm đưa thuốc thơm mời Thượng Tu Văn, Thượng Tu Văn lịch sự từ chối: “Cám ơn, gần đây cai thuốc rồi.”
Tần Trạm tiện tay để bao thuốc lá trước mặt Nhiếp Khiêm, cười nói: “Lộ Lộ, anh muốn nói chuyện với em một chút, ông xã em không phiền gì chứ.”
Cam Lộ không biết anh định làm gì, đứng dậy đi theo anh đến bên cửa sổ ngoài sảnh tiệc: “Gì thế, sao phải bí mật thế.”
Tần Trạm hạ thấp giọng nói: “Lộ Lộ, mấy hôm nay anh đều muốn tìm em để hỏi, cái tay Nhiếp Khiêm này có lai lịch thế nào?”
Cam Lộ không khỏi thấy buồn cười: “Các anh không biết lai lịch nguời ta thế nào, sao lại mời người ta đến dự tiệc chứ?”
“Đừng hiểu lầm,” Tần Trạm cười nói: “Anh không phải muốn điều tra chuyện riêng của anh ta. Chỉ là … con bé Chi Chi này, đột nhiên gây chuyện với Steven, hai người cãi nhau một trận tưng bừng, Steven trong lúc tức giận, một mình trở về Mỹ trước. Con bé ấy không biết thế nào lại trở nên thân thiết với Nhiếp Khiêm.”
Cam Lộ trố mắt trước sự phát triển ngoài sức tưởng tượng này, liền sau đó bất giác đưa mắt nhìn về phía Nhiếp Khiêm, Tần Nghiên Chi ngồi bên cạnh anh, đang thì thầm gì đó với anh, anh dựa người vào lưng ghế, vẫn với cái vẻ lạnh lùng ấy, nhưng Tần Nghiên Chi xem ra vô cùng phấn khích, cười nói không ngớt.
Cam Lộ theo bản năng thấy cảnh tượng này vô cùng kỳ lạ, đồng thời nhớ lại lời khiêu khích
của Tần Nghiên Chi lúc nãy, trong lòng nghĩ, nếu Tần Nghiên Chi biết Nhiếp Khiêm từng là người yêu của mình, không biết sẽ có thái độ như thế nào, sẽ nói những lời khích bác gì nữa. Nghĩ đến đây, cô đúng là dở khóc dở cười, nhưng dĩ nhiên cô không định chủ động nói ra bất kỳ điều gì.
“Chú rất kín tiếng với anh, anh chỉ biết Nhiếp Khiêm là tổng giám đốc điều hành mà chủ tịch Thẩm trả lương rất cao mời về, thành tích và năng lực kinh doanh của anh ta rất nổi tiếng trong giới, ngoài ra anh không biết gì thêm. Chi Chi điên thì cũng có một chút, nhưng tâm tư thật rất đơn giản, anh sợ con bé…”
“Anh sợ cô ấy bị lừa đúng không, nghe nói kẻ lắm tiền không tránh khỏi nỗi phiền muộn sợ người khác tiếp cận mình có mục đích khác đúng không, Tần Trạm, hiếm có ai có tư tưởng “thân dân” như anh.” Cam Lộ cười châm chọc.
Tần Trạm gượng gạo: “Không nghiêm trọng như em nói đâu, thật ra chú cho rằng Nhiếp Khiêm là một nhân tài hiếm có, năng lực xuất chúng, làm việc cho lão Thẩm quả thật rất thiệt thòi.”
“Tôi e rằng không có nhiều tin túc để cung cấp cho anh rồi. Tôi chỉ có thể nói với anh, Nhiếp Khiêm là lớp trưởng đàn anh hồi cấp 2 của tôi, thành tích học tập xuất sắc, là học sinh tài năng của khoa xây dựng một trường đại học danh tiếng, còn những chuyện khác anh tự mình tìm hiều vậy.”
Tần Trạm cười trừ: “Anh biết em không thích Chi Chi, con bé có lúc đúng là hơi quá đáng một chút, nhưng con bé không có ý đồ xấu, cũng chỉ là cảm tính thích gì làm đó mà thôi.”
Cam Lộ không chút khách khí nói: “Cô ấy cảm tính, muốn nhõng nhẽo với cha cô ấy hay với anh đó là quyền của cô ấy. Cho dù cô ấy muốn chống đối mẹ tôi, tôi cũng chẳng quản được. Mẹ tôi lấy người đàn ông đã có con gái riêng thì cũng nên biết phải đối mặt với những vấn đề gì, không đến lượt tôi phải lo lắng cho bà. Nhưng tôi cũng không có lý do gì để nhẫn nhịn sự khiêu khích, châm chọc của kẻ khác.”
“Được rồi, được rồi.” Tần Trạm cười xòa, “Tùy em vậy, anh cũng không nhúng mũi vào chuyện người khác nữa.”
“Được, vậy bây giờ đến lượt tôi hỏi anh, Tần Nghiên Chi nói người yêu mới của anh là như thế nào?”
Tần Trạm không mảy may bối rối nói: “Anh và Giai Tây đúng là đang quen nhau, nhưng chưa đến mức đó đâu.”
Cam Lộ không thể tin được trợn mắt nhìn anh, nhớ lại mấy ngày trước nói chuyện điện thoại với Tiền Giai Tây, cô không hề đá động đến, giấu nhẹm chuyện này với bạn thân của mình quả thật có chút kỳ lạ: “Tần Trạm, anh đừng có mà chưa chia tay với bạn gái đã đi đùa giỡn với Giai Tây.”
“Anh và Tiểu Phán đã chia tay rồi.” Tần Trạm xua tay, “Em đừng nghe Chi Chi nói bậy. Thúc ăn đã bắt đầu dọn lên rồi kìa, chúng ta vào thôi.”
“Đợi một chút, công ty mà Hạ Tĩnh Nghi làm việc có quan hệ làm ăn nào với Vạn Phong không?”
“Em cũng biết Hạ Tĩnh Nghi à? Chú và ông chủ Tỷ Tân Trần Hoa mấy năm nay có qua lại với nhau, có thể nói là có chút giao tình. Tỷ Tân hiện nay đang tiến quân vào thành phố này, phạm vi đầu tư nhà đất của họ chủ yếu tập trung ở lĩnh vực thương mại và công nghiệp, nghe đâu sẽ vung tay đầu tư một khoản không nhỏ vào một dự án đất đai ở thành phố này, Hạ Tĩnh Nghi đại diện cho Tỷ Tân gặp gỡ chú một lần, cụ thể hợp tác thế nào hiện giờ vẫn chưa thể nói ra được.”
Cam Lộ gật gù: “Ừm chúng ta vào thôi.”
Nhưng vừa bước và, Cam Lộ chợt sững người lại, Hạ Tĩnh Nghi không biết từ lúc nào đã ngồi vào chỗ của cô bên trái Thượng Tu Văn, hai người đang trò chuyện gì đó. Nhìn thấy Cam Lộ, cô ta không hề có ý muốn đứng dậy: “Bàn bên đó toàn ông bà lão, thật chẳng thú vị gì, tôi ngồi đây, Thượng phu nhân không phiền gì chứ.”
Cam Lộ thấy rất phiền nhưng không thể nói gì, đành mỉm cười: “Cứ tự nhiên.”
Thượng Tu Văn đã đứng dậy, kéo chiếc ghế bên phải anh cho cô: “Lộ Lộ, ngồi xuống đi.”
Chỗ ngồi này lại ngay bên cạnh Nhiếp Khiêm, còn Tần Nghiên Chi nhìn cô với vẻ mặt đầy vẻ chờ đợi được xem một vở kịch. Cô thản nhiên ngồi xuống, không để ý đến bất cứ điều gì khác.
Tần Vạn Phong bước lên bục sân khấu nhỏ trong sảnh tiệc, nâng ly cảm ơn bạn bè bớt chút thời gian đến dự tiệc, mọi người cùng đứng lên, nâng ly chúc mừng. Sau khi ngồi xuống, Tần Nghiên Chi chú ý đến Thượng Tu Văn và Cam Lộ không hề cầm ly rượu trước mặt mà một người uống trà một người uống nước ép trái cây, cô mỉm cười nói: “Hai vị không có thành ý rồi, nâng ly chúc cha tôi sinh nhật vui vẻ ít nhiều cũng phải uống một chút rượu chứ.”
Nhiếp Khiêm vẫy tay gọi nhân viên phục vụ đến rót thêm nước ép trái cây vào ly của Cam Lộ: “Anh nhớ Cam Lộ dị ứng với rượu, chưa uống bao giờ.”
Tần Nghiên Chi liếc anh một cái: “Còn Thượng tiên sinh thì sao?”
Thượng Tu Văn tỏ ý bảo nhân viên phục vụ rót thêm trà cho anh: “Tôi cũng không uống rượu, đợi chút nữa sẽ dùng trà thay rượu kính chủ tịch Tần một ly là được rồi.”
“Tu Văn, hai tháng trước lúc chúng ta cùng ăn cơm anh có uống rượu mà, không biết tại sao lại cai rượu thế.” Hạ Tĩnh Nghi ngồi thẳng, ra chiều nghĩ ngợi hỏi.
Giọng nói Thượng Tu Văn vô cùng bình thản: “Dạo này tôi cai thuốc lá và rượu rồi.”
“Chẳng lẽ có kế hoạch gia đình với phu nhân đây?”
Câu hỏi đường đột này khiến cho Cam Lộ hơi cau mày, nhưng Thượng Tu Văn lại mỉm cười quay sang Cam Lộ, ánh mắt dịu dàng, như thể hai người đã ngầm hiểu ý nhau. Dưới ánh mắt chăm chú của anh, Cam Lộ cũng nhoẻn miệng cười, Thượng Tu Văn lúc này mới quay lại nhìn Hạ Tĩnh Nghi với anh mắt nghiêm khắc: “Đã là kế hoạch gia đình, hình như không nhất thiết phải nói với mọi người ở đây rồi.”
Mới dọn lên được vài món, điện thoại Thượng Tu Văn bỗng vang lên, anh nhìn số hiển thị trên màn hình, nói “xin lỗi” rồi đi ra ngoài nghe máy.
Hạ Tĩnh Nghi vờ không để tâm nhìn Cam Lộ: “Thượng phu nhân, nếu tôi nhớ không lầm thì cô là giáo viên, bây giờ ở trường đang nghỉ đông đúng không?”
Cam Lộ hờ hững gật đầu.
“Nghỉ lễ có kế hoạch gì không?”
“Nghỉ lễ tôi còn phải đi học nâng cao.”
“Ồ thì ra là vậy. Thời gian nay tôi thường gặp Tu Văn ở thành phố J, tôi đoán gần đây anh ấy e rằng phải thường xuyên ở đó, cô không đi cùng anh ấy, thật tiếc quá.”
Cam Lộ thấy buồn cười nhìn Hạ Tĩnh Nghi: “Cô Hạ, cảm ơn cô quan tâm…” Thượng Tu Văn đột ngột quay lại, đặt tay lên vai vợ, nhẹ nhàng nói: “Lộ Lộ, có lẽ anh phải đi trước đây.”
“Sao thế?”
“Anh phải đi Brazil gấp.”
Cam Lộ chưa kịp mở miệng, Hạ Tĩnh Nghi đã cướp lời: “Tu Văn, có phải Thiếu Côn xảy ra chuyện rồi không?”
Thượng Tu Văn dường như hơi sững người lại, sau đó ném ánh mắt nhìn sắc lạnh về phía Hạ Tĩnh Nghi rồi lập tức lắc đầu: “Anh ấy vẫn khỏe. Xin lỗi các vị, tôi đi trước đây.”
Cam lộ ngước mắt lên, bắt gặp ánh mắt của Hạ Tĩnh Nghi đang nhìn họ trừng trừng không chút e ngại. Cô đầy bụng nghi hoặc nhưng vẫn điềm nhiên gật đâu, rồi cũng đứng dậy, nhẹ nhàng nói: “Em về giúp anh chuẩn bị hành lý,” sau đó cất cao giọng nói với Tần Trạm, “Tần Trạm, cho tôi gửi lời xin lỗi đến chú Tần, chúng tôi có việc gấp phải đi trước.”
Ra khỏi khách sạn, Thượng Tu Văn vừa cho xe chạy ra đường lớn vừa nói: “Thiếu Côn xảy ra chuyện ở Brazil rồi, anh ấy bị cáo buộc tham gia rửa tiền, đã bị cảnh sát bắt giữ để phục vụ điều tra án, anh phải đi ngay sang đó
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




