|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
tóc dày mượt của cô: “Lộ Lộ, anh biết em có rất nhiều nghi vấn, đợi anh trở về, anh sẽ giải thích cặn kẽ cho em biết sau, anh hứa sẽ nói rõ toàn bộ với em. Bây giờ anh phải lập tức đi ngay, xin lỗi, vừa về nhà đã phải đi rồi.”
“Không sao”, Cam Lộ nhổm người dậy, “Em đi làm bữa sáng cho anh.”
Thượng Tu Văn ấn cô nằm xuống: “Không cần đâu, anh ra ngoài ăn, em ngủ thêm chút nữa đi.” Thân thể anh phủ lên thân thể cô, mặt hai người ở rất gần nhau, cảm nhận được hơi thở của nhau, anh chăm chú nhìn cô, “Anh hy vọng có thể mau chóng giải quyết xong chuyện này, sau này có thể ở bên em mỗi ngày.”
Cam Lộ chỉ cảm thấy niềm vui thích ấm áp lan tỏa trong tim, cô vươn hai tay ôm lấy cổ anh níu xuống, để mặt anh gần sát mặt cô, ngón tay vuốt nhè nhẹ chiếc áo sơ mi sọc đang mặc trên người anh, hai người yên lặng trong vòng tay nhau một lúc lâu Thượng Tu Văn mới nhẹ nhàng gỡ tay cô ra, nhổm người dậy nhìn cô: “Đợi anh về nhé.”
Tối hôm đó, Ngô Lệ Quân trở về nhà, thái độ của bà chẳng khác gì so với mọi ngày, cũng không đề cập đến chuyện cháu trai và cháu dâu tranh cãi nảy lửa đòi ly hôn, Cam Lộ dĩ nhiên cũng không mở miệng hỏi gì.
Cô đi làm muộn hơn Ngô Lệ Quân một ngày, đến trường chuẩn bị công việc cho học kỳ mới, đang lúc bận sổ sách thì chợt nhận được điện thoại của Thượng Tu Văn: “Em có thời gian thì xem báo hôm nay nhé, chắc có tin tức về Húc Thăng đấy, nhưng xem rồi cũng đừng hoảng hốt, không sao đâu, anh sẽ liên lạc với em sau.”
Cam Lộ bần thần, tìm tờ báo đọc, vừa nhìn đã thấy tin tức làm cô chấn động, kỳ phát hành đầu tiên sau Tết ở mục tin tức kinh tế của tờ báo đã có bài viết về tiến triển mới trong vụ việc chất lượng sản phẩm của công ty sắt thép Húc Thăng, cục kiểm tra chất lượng của tỉnh bên qua điều tra đã phát hiện, Húc Thăng câu kết với một xưởng luyện thép nhỏ, thu mua nguyên liệu thép và cốt thép chất lượng kém với giá rẻ, sản phẩm của Húc Thăng làm giả giấy kiểm định chất lượng tung ra thị trường xây dựng, số cốt thép này một khi được đưa vào sử dụng sẽ gây thiệt hại rất lớn trong an toàn xây dựng, xét thấy Húc Thăng chiếm thị phần rất lớn trong thị trường gang thép trong xây dựng, trước mắt, cơ quan chức năng đã áp dụng biện pháp có hiệu quả, cho niêm phong toàn bộ sản phẩm của Húc Thăng, chủ tịch công ty và các cán bộ quản lý cấp cao đang bị điều tra.
Cam Lộ xem lại bài báo một lần nữa, nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề, vội vàng ra khỏi văn phòng gọi điện cho Thượng Tu Văn, hình như anh đang họp nên chỉ vội vã trả lời: “Anh đang họp, hôm nay có lẽ sẽ rất bận. Chỉ sợ em đột nhiên xem được bài báo đó sẽ lo lắng nên mới gọi điện thoại cho em. Nếu không yên tâm em có thể hỏi Dĩ An trước, cậu ấy cũng nắm được tình hình.”
Cam Lộ gọi điện cho Phùng Dĩ An hẹn gặp, hết giờ làm cô đi thẳng đến văn phòng anh. Chi nhánh tiêu thụ mới thành lập của Húc Thăng nằm trong một tòa nhà văn phòng ngay trung tâm thành phố, quy mô lớn hơn An Đạt, trước mắt vẫn đang trong giai đoạn trù bị, chưa chính thức đi vào hoạt động. Nhân viên đều đã về, chỉ còn một mình Phùng Dĩ An đứng bên cửa sổ thẫn thờ nhìn ra xa. Anh thấy Cam Lộ đến, bèn mời cô ngồi: “Uống trà hay cà phê?”
“Không cần đâu Dĩ An, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?” Cô trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.
Dĩ An cười buồn: “Chuyện tốt mà Ngô Úy làm đấy. Về cơ bản, nội dung bài báo đó rất toàn diện, chỉ không nhắc đến tên của anh ta mà thôi. Anh ta âm thầm câu kết với một xưởng luyện thép nhỏ đã bị đình chỉ hoạt động, lén lút khôi phục sản xuất, mua sản phẩm của họ với giá rẻ mạt, rồi thông qua các kênh phân phối của Húc Thăng giả mạo là sản phẩm của Húc Thăng đưa vào thị trường.”
Cam Lộ hoàn toàn không thể hiểu nổi: “Anh ta tại sao lại làm như vậy, Húc Thăng là công ty của gia đình anh ta, đó không phải là bôi nhọ uy tín của chính gia đình anh ta hay sao?”
“Hám lợi mất khôn.” Phùng Dĩ An tỏ ra tức giận, gằn giọng nhấn mạnh từng chữ một, rõ ràng rất phẫn nộ với hành động của Ngô Úy, “Anh ta là phó tổng giám đốc điều hành của Húc Thăng, đã để lộ rất nhiều sơ hở, sai sót, chủ tịch Ngô cũng hết cách với anh ta, tuy không miễn nhiệm nhưng nửa năm trước đã thu lại quyền phê duyệt tài chính của anh ta. Anh ta có thể hấp tấp muốn kiếm được nhiều tiền xài nên đã làm chuyện hạ sách này.”
“Vậy là lần trước An Đạt cũng vì nguyên nhân này mà bị điều tra ?”
“Không phải, anh ta không dám công khai làm trò trước mặt Tu Văn, lô hàng có vấn đề về chất lượng đó đa số tiêu thụ ở tỉnh bên do anh ấy đích thân điều hành. Tôi và Tu Văn đã từng bàn bạc, chuyện này từ lúc bắt đầu đã có người cố tình đứng đằng sau giật dây, từng bước từng bước đưa vấn đề của Húc Thăng ra ánh sáng, đến bây giờ có thể nói là đòn cuối cùng, nếu ứng phó không tốt, Húc Thăng coi như tiêu rồi.”
Sự việc còn trầm trọng hơn nhiều so với những gì Cam Lộ nghĩ, cô cố gắng tiêu hóa tình hình vừa phức tạp vừa lạ lẫm đối với cô, nhất thời không biết nói gì, Phùng Dĩ An dịu giọng: “Lộ Lộ, cô cũng đừng căng thẳng quá, may mà Tu Văn đã về kịp, anh ấy có thể giải quyết việc này.”
“Anh ấy chẳng có chức quyền gì ở Húc Thăng, đâu có tiện nhúng tay giải quyết việc này?”
“Tôi nghĩ chủ tịch Ngô hiện giờ đang bị điều tra, ít ra tạm thời sẽ trao quyền cho anh ấy, anh ấy phải bận rộn một thời gian dài đấy. Sắc mặt của cô không được tốt lắm, sao thế?”
Cam Lộ cảm thấy chóng mặt, mắt mờ đi, tay chân toát mồ hôi lạnh. Cô cũng thầm thấy khó hiểu, cô đúng là rất buồn phiền khi nghe tin này nhưng hình như không đến nỗi có phản ứng mạnh như vậy, chỉ miễn cưỡng cười: “Không sao, vừa Tết xong, đồng hồ sinh học lộn xộn, mấy hôm nay chẳng biết sao cảm thấy mệt, hôm nay là ngày đầu tiên đi làm lại, hình như có chút không thích ứng. Thôi, không làm mất thời gian của anh nữa, tôi về đây.”
Phùng Dĩ An cầm lấy chìa khóa: “Tôi đưa chị về.” Gia Cố Tình Yêu – Chương 34
Gửi lúc 21:10 ngày 16/12/2013
Chân tướng
Cam Lộ dậy sớm, lúc nhìn đôi mắt u ám thất thần của mình trong gương, không khỏi có chút khó hiểu. Ngoài không nỡ để Thượng Tu Văn vừa từ nước ngoài trở về đã chạy đến thành phố J lao tâm khổ trí ra, cô không hề lo lắng, sốt ruột bởi những chuyện xảy ra ở Húc Thăng. Nhưng tối hôm đầu tiên sau khi nghe tin, cô không thể nào ngủ yên giấc, lúc chuông báo thức gọi dậy, cô chẳng muốn ra khỏi giường chút nào, nằm thêm chừng vài phút, cô bắt mình phải dậy, chân chạm vào tấm thám lông cừu ở cuối giường thì đầu óc quay cuồng, toàn thân bải hoải không chút sức lực, một cảm giác lười biếng kỳ lạ.
Cô lo lắng đưa tay lên sờ trán, không nóng lắm. Mấy ngày nữa là đến ngày học sinh đến báo danh rồi, học kỳ mới lại sắp bắt đầu, chẳng lẽ chứng bệnh lười biếng của học sinh sau kỳ nghỉ dài đã lây sang mình rồi?
Cô cố gắng tươi tỉnh xuống lầu làm bữa sáng, cảm giác nặng nề trong ngực chẳng thể nào cất đi được, miễn cưỡng cùng Ngô Lệ Quân ăn xong bữa sáng rồi xách giỏ đi làm.
Bầu trời đã trong xanh được một chút, vừa Tết xong, thời tiết vẫn lạnh lẽo, cơn gió buổi sáng mang hơi lạnh quất vào mặt, xem ra mùa đông vẫn chưa hoàn toàn kết thúc.
Cam Lộ lên xe buýt, chọn một chỗ ngồi sát cứa sổ, lấy sổ tay ghi chép ra xem, nhắc nhở bản thân mấy ngày này phải đi đóng phí công ích, tiền điện, nước và gửi sinh hoạt phí cho dì Vương.
Bỗng dưng cô thần người ra, tờ lịch trong quyển sổ tay nhắc cô một sự thật, những ngày sắp đến không phải chỉ là sắp khai giảng hay cần phải đi đóng các loại chi phí, kỳ nghỉ dài làm cho cô chẳng còn khái niệm về thời gian, cô đã bỏ sót một thứ vô cùng quan trọng, chu kỳ sinh lý của cô không đều như lúc trước, cô bạn thân thiết này sao chẳng đến hẹn lại lên, đáng lẽ phải đến thăm cô rồi mới phải.
Cô giật mình ngẩng đầu lên, vội vàng tính nhẩm ngày tháng trong đầu, nhưng lòng cô rối bời, một lúc sau vẫn chưa tính ra được. Đến trường, cô cùng với đồng nghiệp nghiên cứu giáo án, chuẩn bị dụng cụ dạy học, họp với chủ nhiệm lớp, cố tươi tỉnh bận rộn cả ngày đến tối lúc nghe điện thoại của Thượng Tu Văn, cô do dự một lát rồi quyết định đợi đến ngày mai xin nghỉ phép đến bệnh viện kiểm tra xem sao.
Cuộc điện thoại của Thượng Tu Văn vô cùng ngắn gọn, anh rõ ràng là đang bận bù đầu bù cổ, hai người chỉ nói với nhau vài câu rồi cúp máy. Cam Lộ nghĩ, nếu có thai lúc này, rõ ràng là có chút cảm giác thêm phiền phức, còn nếu đây chỉ là sợ chuyện không đâu thì chỉ cần một mình mình sợ là được rồi.
Cam Lộ xin phép trưởng bộ môn cho nghỉ nửa ngày, sáng sớm ngày hôm sau cô thử que thử thai, nhìn hai vạch đỏ mà một dạo mình ngày nào mong được nhìn thấy mà không được hiện ra trên que, vừa ngạc nhiên vừa lo lắng, cô xem kỹ lại một lần nữa, ra chỗ ánh sáng để nhìn rõ hơn, màu sắc trên que rất nhạt, rõ ràng là thao tác không chuẩn. Cô thần trí rối loạn chạy đến bệnh viện, xét nghiệm đâu đó xong, cô cầm tờ giấy xét nghiệm có ghi tên mình, nhìn kết quả dương tính, cô bần thần hồi lâu.
Bác sĩ hỏi cô với giọng lạnh lùng: “Có cần không?”
Cô ngạc nhiên, vội vàng nói trong vô thức: “Cần.”
Bác sĩ ghi ngày dự sanh, dặn dò những điều cần chú ý, ví dụ như cảnh giác
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




