|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
nghĩ mình có thể chen chân vào cuộc sống của Tu Văn sao?”
“Nếu không xảy ra những chuyện như cô nói, vậy chúng ta cơ bản là chẳng có cơ hội đối diện với nhau để có cuộc nói chuyện vô cùng tẻ nhạt này. Hà tất phải đưa ra cái giả thiết buồn cười như vây? Chuyện xảy ra thì cũng xảy ra rồi.”
“Cô muốn nói với tôi, cô không quan tâm đến những chuyện đó đúng không? Nếu cô thật sự có thể bỏ ngoài tai như vậy, hôm nay đã không cần phải đi theo tôi.”
“Đúng vậy, tôi vẫn không thể nào hoàn toàn xem như không có gì, nhưng tôi trước sau cho rằng con người phải sống vì hiện tại, cô Hạ ạ. Tu Văn từng nói với tôi, anh ấy và cô đã không còn có thể, điều đó với tôi là đủ rồi.”
“Không còn có thể, ha ha.” Hạ Tĩnh Nghi lặp đi lặp lại bốn chữ này rồi cười gằn một tiếng, “Anh ấy nói không sai, chúng tôi quả thật đã không còn có thể. Tôi chỉ lấy làm lạ, cô lại bằng lòng làm sự lựa chọn thứ hai của người đàn ông đó.”
“Cô Hạ, cô thật vô lễ quá đấy. Lẽ ra tôi hoàn toàn có thể không để tâm đến cô, nhưng đã ngồi trên cùng chuyến bay, tôi muốn hỏi trước khi trở về, cô đã không gặp Tu Văn bao lâu rồi?”
Hạ Tĩnh Nghi trầm tư một lát, vẻ mặt thương cảm: “Chúng tôi đã gần 7 năm không
gặp nhau.”
“Thời gian bảy năm không thể nói là ngắn, cô vẫn giữ được tâm thái trẻ trung, luôn tràn đầy tự tin là một điều tốt, nhưng xin đừng lấy cái xuất phát điểm đó để suy đoán về sự lựa chọn của người khác. Hơn nữa nói cho cùng, Tu Văn và tôi có lựa chọn như thế nào, sống như thế nào thì có can hệ gì đến cô?”
“Cô chấp nhận thực tại mạnh mẽ hơn tôi tưởng đấy. Như thế rất rõ ràng, cô chẳng chút hứng thú muốn biết tôi và Tu Văn vì sao lại chia tay.”
Cam Lộ đặt chiếc ly giấy đang cầm trên tay xuống, nghiêm mặt nói: “Tôi đoán đó chẳng phải là ký ức vui vẻ gì, cô muốn nói tôi nghe cũng chẳng hề gì, giết thời gian vô vị ngồi trên máy bay mà. Nhưng tôi quyết định, tôi khoan dung một chút thì tốt hơn. Xin đừng nói với tôi chuyện cũ, cô Hạ ạ, tôi trước nay chưa từng ban phát lòng thông cảm tràn lan. Tôi vẫn một câu nói đó, những chuyện không vui nếu mình tiêu hóa không nổi, thì có thể tâm sự cho bạn bè nghe, không nên kể với người không liên quan.”
“Tuyệt vời thay cái thái độ bỏ ngoài tai mọi sự của cô. Nói như vậy, cô thật không chút quan tâm đến quá khứ của Tu Văn sao?”
“Đúng như những gì cô nói, tôi không tuyệt vời đến như thế. Nếu không tôi đã không đi theo cô. Nhưng mỗi người đều có quá khứ, cứ bới móc một phần cuộc sống của người khác mà mình chưa kịp tham dự vào thì thật buồn cười. Huống hồ gì lại là từ miệng cô nói ra. Tôi quan tâm đến những gì thuộc về tôi và Tu Văn trong hiện tại và tương lai hơn.”
“Hiện tại và tương lai? Nếu tôi không sai thì cô là giáo viên lịch sử đúng chứ. Cô cho rằng quá khứ của một người không ảnh hưởng nhiều đến hành vi hiện tại của người đó ư?”
“Cô Hạ, cô hà tất phải hỏi tôi vấn đề này?” Cam Lộ ôn hòa nói, “Cô tự xem lại mình đi, chức cao quyền trọng, tiền đồ tươi sáng, nhưng cứ luôn quấy rầy tôi và Tu Văn, không phải thấy cuộc sống của tôi khổ sở bi thảm nên đến cứu vớt tôi đấy chứ. Chẳng lẽ đây không phải là minh chứng hùng hồn cho cái gọi là quá khứ ảnh hưởng đến hiện tại sao?”
Hạ Tĩnh Nghi không nói thêm gì nữa, Cam Lộ quay đầu nhìn ra cửa sổ, cố gắng điều chỉnh nhịp thở, để lòng bình tâm trở lại.
Máy bay bay một tiếng hai mươi phút thì đến nơi, hạ cánh an toàn ở sân bay tỉnh bên, một người đàn ông vận đồ đen đến đón, một chiếc Mercedes đen bóng đã chờ sẵn ở phía ngoài, Hạ Tĩnh Nghi lên xe, lấy điện thoại ra gọi: “Sắp bắt đầu chưa? Được, chúng tôi lập tức đến ngay.”
Thành phố W thời tiết mát mẻ, trong lành, ánh mặt trời mùa đông không chói chang mà vô cùng ấm áp. Cam Lộ trước giờ chưa từng đến đây, người đàn ông đến đón không nói lời nào, lái xe nhanh như tên bắn trên con đường rộng lớn, xe nhanh chóng chạy ra đường cao tốc, đi vào thành phố.
Hạ Tĩnh Nghi chỉ bên đường: “Đây là trường học của tôi và Tu Văn.”
Cam Lộ dĩ nhiên biết Thượng Tu Văn tốt nghiệp trường đại học nào, cô nhìn cánh cổng bề thế của trường, không nén nổi tưởng tượng ra thời trai trẻ của Thượng Tu Văn, cô không hề có chút khái niệm gì về khoảng thời gian đó, nhưng cô không định hỏi gì, chỉ thờ ơ nói: “Cám ơn sự hướng dẫn du lịch chu đáo của cô.” Gia Cố Tình Yêu – Chương 35
Gửi lúc 21:10 ngày 16/12/2013
Đi trong thành phố lạ lẫm này, dự cảm không tốt càng lúc càng mãnh liệt trong lòng Cam Lộ. Thế nhưng, cô hiểu rất rõ, cho dù cô bị động cuốn vào cuộc chơi này thì cũng chẳng thể dừng lại nữa rồi.
Xe dừng trước một khách sạn sang trọng, lễ tân giữ cửa của khách sạn đến mở cửa xe.
“Tôi không tiện lên đó nhưng có người sẽ tường thuật trực tiếp cho tôi, tôi không bỏ lỡ bất cứ chuyện náo nhiệt nào đâu.” Tài xế đưa vật gì đó ra, Hạ Tĩnh Nghi đón lấy đưa cho Cam Lộ, đó là một tấm danh thiếp và thẻ hành nghề, “Cô dùng cái này để vào, tôi có lòng tốt khuyên cô hãy giữ bình tĩnh, nghe được gì thì cũng đừng kinh ngạc nếu không ảnh hướng không tốt đến thai nhi.”
Vẻ mặt cô ta cười mà như không cười, gương mặt xinh đẹp hình như có chút gì đó ác ý, Cam Lộ không nói lời nào, nhận hai thứ đó bước vào khách sạn, bên trái sánh chính có tấm biển chỉ dẫn: Họp báo của tập đoàn Húc Thăng diễn ra tại sảnh Ngưng Thúy tầng hai.
Cam Lộ đi thang cuốn lên, rồi đi dọc theo hành lang rải thảm dày, thì thấy hội trường Ngưng Thúy ngay trước mặt, bên ngoài hội trường có bàn ký tên, hai người có vẻ giống nhà báo đang đứng xếp hàng ký tên. Cô đưa hai thứ cầm trên tay lên xem, đều ghi tên một tờ báo kinh tế có tiếng, phía dưới đề tên Hồ Văn Thanh. Cô bước tới, đưa thẻ nhà báo ra ký tên, sau đó đặt danh thiếp vào rổ, nhân viên ở đó đưa cho cô một túi tài liệu, dẫn cô vào trong.
Hội trường không lớn lắm, buổi họp báo đã bắt đầu, phía trong đông nghẹt người, Cam Lộ vừa vào đã nhìn thấy Thượng Tu Văn ngồi ở hàng ghế chủ trì, cô tìm được một chỗ ngồi phía sau ngồi xuống, nhìn lên sân khấu, bên trên có 6 người ngồi thì 4 người trong số đó cô đều biết.
Trên bàn chủ tịch ngoài Thượng Tu Văn ra còn có Ngô Xương Trí và người con rể thứ hai của ông Ngụy Hoa Sinh, ngoài ra còn có một người đàn ông tầm 40 tuổi là Vương Phong, chủ tịch công ty đầu tư Viễn Vọng mà trước Tết cô từng gặp qua buổi tiệc tất niên, tất cả họ đều mặc đồ vest sẫm màu, thắt cà vạt, vẻ mặt nghiêm trang, nhất là Ngô Xương Trí, vẫn giữ được vẻ nho nhã trên nét mặt, hai nếp nhăn hằn nơi cánh mũi hiện ra rất rõ, mang nỗi buồn rất sâu sắc, có vẻ như đột nhiên già hẳn đi.
Người phụ nữ trung niên vận bộ váy đen đang đứng ở bục phát biểu đọc những lời viết sẵn trong giấy: “
Chúng tôi nhân cơ hội này, công bố với giới truyền thông quyết định mới nhất của chủ tịch công ty sắt thép Húc Thăng
”
Cam Lộ mở túi tài liệu vừa được phát ra xem, bên trong đựng một vài tập giấy tuyên truyền của công ty Húc Thăng, ngoài ra còn có một lá thư và một thông cáo báo chí in trên giấy A4. Cô đọc lướt qua, phát hiện chính là nội dung mà người đó đang đọc, đại ý là công ty trách nhiệm hữu hạn Viễn Vọng và công ty Húc Thăng đã đạt được thỏa thuận, mua lại 24% cổ phần của Húc Thăng, trở thành cổ đông lớn nhất của Húc Thăng. Sau khi họp hội đồng quản trị, thông qua biểu quyết, kể từ ngày hôm nay, dựa theo thỉnh cầu của ông Ngô Xương Trí, thôi giữ chức chủ tịch Húc Thăng, ông Thượng Tu Văn sẽ thay ông trở thành chủ tịch mới của công ty.
Cam Lộ bị chấn động mạnh, Thượng Tu Văn không hề bàn bạc trước với cô, đã cao giọng tuyên bố nhậm chức ở Húc Thăng, việc này nằm ngoài sức tưởng tượng của cô, hơn nữa lại là chức chủ tịch hội đồng quản trị. Cô chẳng có chút khái niệm nào với sự điều hành của doanh nghiệp, nhưng cũng hiểu chức chủ tịch khác với chức quản lý thông thường.
Nghĩ đến lời dặn dò đầy vẻ mỉa mai của Hạ Tĩnh Nghi, cô chỉ cảm thấy đến hít thở cũng khó khăn, tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, khó chịu đến buồn nôn, cô cố gắng hít thở thật sâu, nắm chặt lấy chiếc áo khoác đang để trên đùi, ra lệnh cho mình bình tĩnh lại, sau đó xem lại thông cáo một lần nữa, muốn hiểu cho bằng được hàm ý đằng sau những con chữ kia.
Người phụ nữ trung niên phụ trách chủ trì cuộc họp báo tuyên bố, tiếp theo xin mời chủ tịch công ty đầu tư Viễn Vọng Vương Phong phát biểu.
Vương Phong đứng lên đi đến trước bục phát biểu, ông nói rất ngắn gọn, súc tích. Ông bày tỏ sự tin tưởng vào năng lực cá nhân của Thượng Tu Văn, nhìn thấy tiền đồ phát triển của doanh nghiệp dân doanh sắt thép, nên đã đầu tư một khoản tiền lớn, tiến hành cải tiến trên diện rộng, mở rộng dây chuyền sản xuất, đồng thời vẫn tích cực tham gia vào công việc trùng tu sáp nhập xưởng luyện thép quốc doanh ở thành phố J.
Tiếp theo một vị phó chủ nhiệm ủy ban Kinh tế thành phố J nắm giữ 19% cổ phần của Húc Thăng lên phát biểu. Ông dùng từ thận trọng, tỏ ý hoan nghênh việc đầu tư, đem lại sức sống mới cho Húc Thăng.
Cuối cùng, Thượng Tu Văn bước lên bục phát biểu, anh đứng thẳng, dưới ánh sáng đèn trông anh thật rắn rỏi, mắt nhìn xuống phía dưới, vẻ mặt vô
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




