watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:43 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12674 Lượt

vốn chỉ làm ăn buôn bán nhỏ, còn đang đối mặt với nguy cơ phá sản thất nghiệp, bây giờ bỗng dưng được chứng thực đang sở hữu một khối tài sản kếch xù, con số mà em không thể nào tưởng tượng nổi, có chút giống như không đi mua vé số nhưng lại trúng giải độc đắc vậy, thật ra em nên thấy vui mừng mới phải.”

“Anh không hề có ý muốn giấu em, chuyện này nói ra rất phức tạp.”

“Chúng ta từ lúc quen nhau cho đến khi kết hôn, thời gian không thể nói là ngắn, chuyện có phức tạp đến đâu đều có thể nói rõ được. Nhưng anh đã lựa chọn không nói thì cũng đừng nên nói làm gì nữa.”

Cam Lộ hất tay Thượng Tu Văn ra, đi thẳng ra ngoài cửa. Nhưng Thượng Tu Văn lập tức kéo cô: “Lộ Lộ, chúng ta ngồi xuống nói chuyện đi

Chỉ nghe một tiếng “bốp” vang lên, Cam Lộ vung tay cật lực tặng cho Thượng Tu Văn một bạt tai, cô đánh rất mạnh, lòng bàn tay cô cũng trở nên tê dại, nhưng Thượng Tu Văn hình như đứng im hứng chịu cái tát này, gương mặt trắng trẻo hằn dấu vân tay đỏ tấy, nhưng anh không hề buông cô ra.

Tất cả mọi người ở sảnh chăm chú nhìn cảnh tượng bất thường đang diễn ra, ánh mắt kinh ngạc từ bốn phía dồn về chỗ hai người. Cam Lộ lúc 14 tuổi từng đánh nhau với Tần Nghiên Chi, từ đó đến nay, chưa một lần động thủ với người khác. Nhưng giờ phút này, cô không chút ray rứt hối hận, lại hiểu được rất rõ cái cảm giác thời niên thiếu khi máu nóng dồn lên kích động cô ra tay ấy.

Cô cố gắng hít thở sâu, cố gắng kìm chế bản thân, nói nhỏ nhẹ: “Anh dùng buổi họp báo này cho em một cái tát, bây giờ em trả lại anh, chúng ta coi như hết nợ.”

Cô một lần nữa dùng sức hất tay Thượng Tu Văn ra, bước nhanh ra khỏi sảnh khách sạn.

Thượng Tu Văn chỉ chậm một bước cô đã lên chiếc Mercedes màu đen đang đợi sẵn ở cửa, một người đàn ông vận bộ vest sẫm màu đóng cửa xe lại, sau đó ngồi vào ghế lái của chiếc xe đậu đằng sau, không đợi anh đuổi kịp, hai chiếc xe nhanh chóng khởi động, nẹt ga mất hút.

“Hài lòng với những gì cô nhìn thấy không?” Hạ Tĩnh Nghi buông điện thoại xuống, cười ha hả.

Cam Lộ vừa bước ra khỏi sảnh lớn, đã bị người đàn ông đó ép lên xe, cô chưa kịp yên vị thì chiếc xe đã lao đi. Cô nặng nề tựa người vào lưng ghế, sửa lại tư thế ngồi, quay sang nhìn Hạ Tĩnh Nghi đang lái xe nhìn đến khi cô ta ngừng cười, mới mở miệng nói: “Thế thì cô đã thỏa mãn những gì cô nhìn thấy chưa?”

Hạ Tĩnh Nghi mím môi nhìn phía trước mặt, không trả lời Cam Lộ lạnh lùng nói: “Tôi đoán chắc là rất thỏa mãn đúng không, hơn nữa chắc chắn rất hứng thú, dù sao cô có sở trường tìm niềm vui trong hoàn cảnh không lấy gì làm vui mà.”

“Nhân sinh khổ đoản, ưu phiền rất nhiều, không tự tìm niềm vui cho mình sao được?”

“Đúng là cách nói của giới nghệ sĩ. Vậy thì, cái cô muốn xem thì đều xem rồi, đừng quấy rầy tôi nữa. Dừng xe, tôi muốn xuống đây.”

Lúc đang nói chuyện thì chuông điện thoại của Hạ Tĩnh Nghi vang lên, cô ta một tay giữ vô lăng, một tay cầm lên xem, cười rồi hờ hững ấn nút nghe: “Chào anh, Tu Văn.”

Cái tên lọt vào tai Cam Lộ, phảng phất như có tiếng ong ong hồi đáp lại, cô nghiêng đầu nhìn ra ngoài, không biết đầu dây bên kia nói gì chỉ nghe thấy Hạ Tĩnh Nghi cười cười nói: “Thượng phu nhân ấy à, hiện đang ngồi trên xe em. Đợi em hỏi cô ấy xem có muốn nghe điện thoại của anh không.”

Cô ta đưa di động đến trước mặt Cam Lộ, Cam Lộ thờ ơ không đếm xỉa, điện thoại của cô đã tắt máy từ lúc lên máy bay, lúc này dĩ nhiên càng không muốn nghe cuộc điện thoại này.

Hạ Tĩnh Nghi không hề ngạc nhiên nhún vai, thu tay lại, nói với giọng tiếc nuối: “Xin lỗi, Tu Văn, em nghĩ vợ anh hiện tâm trạng không được tốt cho lắm, hình như không muốn nói chuyện.” Dừng một lát, cô ta nói, “Em là công dân tuân thủ pháp luật, không đi làm những chuyện như thế. Thượng phu nhân là do em mời đến, em dĩ nhiên có trách nhiệm tiễn cô ấy về. Đúng, em đang đưa cô ấy ra sân bay, chẳng lẽ anh không thể tin em sao?”

Không biết Thượng Tu Văn nói gì, cô ta cười lớn một lần nữa: “Không không không, Tu Văn, em không nói gì với cô ấy nữa, niềm vui đến quá nhiều e không tốt. Em đoán chuyện hôm nay đã đủ cho cô ấy tiêu hóa rất lâu rồi, người vợ bé bỏng tội nghiệp, bị anh giấu kín như vậy. Nhưng nói đi thì phải nói lại, nhìn anh trong cái văn phòng rách nát của công ty An Đạt, em cũng suýt chút nữa bị lừa rồi, cứ nghĩ anh thất thế, anh diễn tài quá đi chứ.”

Hạ Tĩnh Nghi buông điện thoại xuống, nhìn về phía trước, nhẹ nhàng nói với Cam Lộ: “Tôi đưa cô ra sân bay nhé, chồng cô chắc cũng đuổi đến đó chờ cô đấy.”

“Xin cô dừng xe ở đây, để tôi xuống.”

“Để cô một mình ở đây sao được, tôi đã hứa với Tu Văn rồi

“Cô còn muốn xem thêm tuồng hay à, cô Hạ,” Cam Lộ ngắt lời cô ta, “Cô đâu cần phải gấp gáp, bày binh bố trận, tốn kém đưa tôi đến đây, thật ra chỉ cần ngồi yên quan sát, tin rằng sắp tới cũng có thể thỏa mãn đam mê thích xen vào chuyện người khác của cô. Nhưng cô lại bày tỏ cái ý đồ này quá lộ liễu, nên không ngờ đến tôi có thể không thỏa mãn cái thứ vui xấu xa của cô đúng không?”

“Cái này không do cô quyết định, tôi đoán cho dù cô có muốn hay không thì tôi vẫn có thể xem được rất nhiều tiến triển thú vị.”

“Người và chuyện khác tôi không thể khống chế, nhưng nếu tôi đến ngay bản thân mình cũng khống chế không nổi thì bị người khác lấy ra làm trò cười cũng thật đáng đời.”

“Trước đây tôi cũng tự tin giống cô bây giờ vậy, nhưng sau đó phát hiện ra con người không thắng nổi số mệnh, có lúc, chúng ta cũng chỉ đành cúi đầu trước số phận.”

“Cô tự cho mình là hóa thân của số mệnh ư?” Cam Lộ nhướng mày cười nhạt, “Tôi mà có chút tâm trạng, có lẽ cũng cần phải nói với cô: Cám ơn cô cô Hạ, cô đã giúp tôi nhìn thấy một người chồng ngoài sức tưởng tượng của mình, anh ấy có lẽ có chút sở thích kỳ quái, thích giấu tài sản của mình, nhưng không hề gì, bây giờ tôi đã biết rõ, sau này tôi sẽ giữ anh ấy chặt hơn.”

Cô nhìn thấy thái độ khó coi của Hạ Tĩnh Nghi, cũng buông tiếng cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp trong xe. Nhưng tinh thần cô đang bị kích động, tiếng cười hơi khàn đục, cô chỉ có thể cố gắng điều chỉnh lại hơi thở của mình.

Hạ Tĩnh Nghi liếc nhìn cô một cái, đăm chiêu: “Nếu cô làm được như vậy thì cần phải thuyết phục mình thỏa hiệp, theo kinh nghiệm của cá nhân tôi, thỏa hiệp là một quá trình không hề dễ dàng, hơn nữa thỏa hiệp chưa chắc đã đem lại kết quả như cô mong muốn.”

Cam Lộ đành thừa nhận, đối phương nói không sai chút nào, cô đã không thể thỏa hiệp nữa rồi. “Tôi mệt rồi, không muốn chơi trò chơi thiểu năng này nữa. Dù cô có ý định gì với Thượng Tu Văn, đó là chuyện của hai người, chẳng liên quan gì đến tôi. Vui lòng dừng xe lại ngay lập tức.”

Hạ Tĩnh Nghi cho xe tấp vào bên đường, Cam Lộ định mở cửa xuống xe thì Hạ Tĩnh Nghi nói: “Nói thực, sau khi tôi và Tu Văn không còn có thể nữa, anh ấy chung sống với ai tôi cũng chẳng cần quan tâm. Hai người các người nếu đi đến đường cùng, tôi nghĩ đối với anh ấy mà nói cũng chẳng thể coi là tiếc nuối gì; cô quyết định ngậm bồ hòn làm ngọt, vẫn tiếp tục chung sống với anh ấy, tôi cũng không buồn cho cô.” Cô ta hất cằm, căn bản là không nhìn Cam Lộ, “Dù sao bây giờ cuộc sống của mọi người cũng đã thương tích đầy mình, vậy là đủ rồi.”

Cạm Lộ chẳng để ý đến cô ta, mở cửa bước xuống xe, gần như không suy nghĩ gì đi xuyên qua màn xe dày đặc qua đường, vẫy một chiếc taxi.

Tài xế taxi hỏi cô đi đâu, cô do dự một lát, vốn dĩ định nói sân bay nhưng nhớ ra Thượng Tu Văn chắc chắn đã đuổi kịp đến đó, hiện giờ cô quả thực không muốn gặp anh, lại cũng không biết đi đâu ở thành phố này: “Đi loanh quanh thành phố.”

Yêu cầu dị thường này khiến người tài xế trung niên bối rối, nhưng ông vẫn cho xe chạy, theo yêu cầu của cô đi lòng vòng hơn nửa giờ đồng hồ, thi thoảng nhìn gương mặt trắng bệch, xụi lơ của vị khách ngồi ghế phía sau qua kính chiếu hậu, cuối cùng không thể nén được nữa bèn nói: “Tiểu thư, nếu cô không khỏe, tôi có thể đưa cô đến bệnh viện.”

“Tôi không sao.”

“Nếu có tâm sự, thì tìm bạn bè trò chuyện, cứ như thế này không phải là cách.”

Sự quan tâm đến từ một người xa lạ khiến cô càng chua chát, cô miễn cưỡng cười: “Cám ơn chú, dừng xe ở đây được rồi.”

Thành phố xa lạ, đường phố xa lạ, Cam Lộ hoàn toàn không biết đi đâu về đâu, cô lê bước chân vô định, ở mỗi ngã tư đều có biển chỉ dẫn, tên đường, cô phát hiện thì ra đường sá ở thành phố lớn trong nước đều được đặt tên giống nhau, thành phố W cũng giống thành phố nơi cô sống, cũng có đường Thượng Hải, đường Nam Kinh, đường Thiên Tân, đường Trung Sơn

Không chỉ tên đường, cảm giác thành phố cũng có bộ mặt huyên náo, phồn hoa giống như vậy, hai bên đường các biển quảng cáo san sát nhau, nhà cửa mới cũ, cao thấp đan xen, hình như vẫn chưa được quy hoạch kỹ càng, trên đường xe cộ qua lại như mắc cửi, xe đạp điện, xe máy chen vào giữa các làn xe ô tô vô cùng nguy hiểm, người đi bộ tất bật, vội vã.

Lần đầu tiên cô phát hiện, cô thà mất phương hướng như thế này cũng không muốn quay trở về nơi cô sinh sống, đối diện với cục diện phức tạp và khó xử.

Đi

Trang: [<] 1, 57, 58, [59] ,60,61 ,93 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT