watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:43 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12671 Lượt

mệt rồi, hai chân cô nặng như đeo chì, đúng lúc đó cô nhìn thấy bên đường có một công viên mới mở, bèn rẽ vào. Công viên không lớn lắm, buổi chiều mùa đông tiết trời trong xanh, bên trong không quá nhiều người, đâu đó vọng lại tiếng hát í a, một nhóm người tập trung trong một cái đình nhân tạo bên bờ hồ, hồ cầm, nhị hồ, thanh gỗ, thanh gõ, chiêng đều đủ cả, đang biểu diễn, múa hát tự vui với nhau.

Cam Lộ ngồi xuống một chiếc ghế đá bên hồ nhỏ, duỗi đôi chân tê nhức, gió thổi làm những chiếc lá vàng còn sót lại trên ngọn cây xào xạc, vài chiếc chao lượn rồi rơi xuống mặt hồ, khiến mặt hồ xanh sẫm tĩnh lặng gợn lên vô số vòng tròn nước đồng tâm, cứ thế lan ra, tiếng hát kinh kịch rõ ràng, cao vút vọng đến tai cô.

Cô chưa bao giờ yêu thích môn nghệ thuật quốc hồn quốc túy này, chưa bao giờ nghe toàn bộ một vở kinh kịch nào, dĩ nhiên không biết đây là trích đoạn của vở nào. Cô nghe mà như không nghe, đột nhiên nhận ra mình dường như bị thế lực kỳ lạ bên ngoài điều khiển, không tự chủ được mình rơi vào một nơi xa lạ, trong phút chốc đoạn tuyệt hẳn với cuộc sống cũ.

Cả người cô dường như đã không còn chút sức lực, ánh tịch dương chiều xuống mang theo chút hơi ấm yếu ớt, nhưng tận sâu thẳm trái tim cô chỉ toàn là băng giá.
Em luôn thành thật hơn anh

Cam Lộ đi chuyến bay cuối cùng trong ngày, bây giờ đã là đêm khuya, hành khách đi cùng chuyến này không nhiều, ai cũng mệt mỏi, đờ đẫn.

Cô xuống máy bay ra ngoài đón taxi, tài xế hỏi cô về đâu, cô lại một lần nữa cảm thấy không có nơi nào để về, đành bảo ông ta cứ chạy đi, sau đó lấy điện thoại ra mở máy, không để tâm đến tín hiệu không ngừng báo có tin nhắn, gọi cho Tiền Giai Tây.

Tiền Giai Tây kêu toáng lên: “Cậu ở đâu đấy? Cậu làm tớ sốt ruột chết được. Điện thoại thì không mở, hồi chiều chồng cậu gọi điện cho tớ, hỏi tớ có gặp cậu không.”

“Tối nay tớ muốn tìm một nơi để ở, chỗ cậu có tiện không? Nếu không tớ ở khách sạn cũng được.”

“Giữa chúng ta còn phải hỏi điều này sao? Cậu đến ngay đi.”

Cam Lộ thở phảo: “Anh ấy có hỏi nữa thì cậu cứ nói không gặp tớ là được rồi.” Cô nói với tài xế taxi địa chỉ nhà của Tiền Giai Tây, tiện tay xóa tất cả các tin nhắn chưa đọc rồi tắt nguồn.

Tiền Giai Tây sống ở một chung cư cao tầng cách đài truyền hình không xa, một phòng ngủ một phòng khách, chỗ ở quả thật không lớn lắm, lại thêm cô bình thường lười dọn dẹp, nên trông rất lộn xộn. Cam Lộ vào nhà, dẹp đống quần áo trên ghế sô pha sang một bên ngồi xuống, mệt mỏi nói: “Đừng hỏi gì hết, Giai Tây ạ, tớ mệt lắm rồi.”

Tiền Giai Tây dù có một bụng nghi vấn cũng đành nén lại, lấy áo ngủ đưa cho cô: “Vậy cậu đi tắm rồi đi ngủ đi, nhìn mặt cậu kìa, thật chẳng còn thần sắc gì nữa.”

“Tớ ngủ ở sô pha là được rồi.” Cam Lộ biết giường của Tiền Giai Tây nhỏ, càng biết tối nay mình sẽ trằn trọc không ngủ yên nên không muốn làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của bạn.

“Cậu vào giường ngủ giùm tớ cái, tớ còn việc phải làm, chưa biết lúc nào mới ngủ.”

Phòng khách nhà Tiền Giai Tây kiêm luôn cả phòng ăn và phòng làm việc, lúc này ở một góc máy tính đang mở, Cam Lộ cũng chẳng cần khách khí với cô, ngồi thêm một lát mới cố vực dậy tinh thần đứng lên đi tắm.

Lúc cô bước ra, Tiền Giai Tây đã ngồi trước màn hình máy tính, quay sang nói: “Chồng cậu hình như có linh cảm, vừa mới gọi đến, tớ không hề nói gì, nhưng anh ấy thì dặn tớ để cậu nghỉ ngơi.”

Cô cười buồn lắc đầu, dĩ nhiên biết năng lực phán đoán mạnh mẽ của Thượng Tu Văn từ trước đến nay: “Cậu làm việc đi, tớ đi ngủ trước đây.”

Tiền Giai Tây rất thường thức khuya, ngủ muộn dậy muộn đã thành thói quen, đến khi đèn ngoài phòng khách tắt hẳn thì đã là nửa đêm rồi.

Bóng tối và cô đơn chẳng giúp được gì cho Cam Lộ, cô nằm bất động, thân thể mệt mỏi đến mức chuyển mình cũng không có sức lực, mắt thì muốn díp lại nhưng đầu óc cô lại chẳng chịu hợp tác, rất nhiều suy nghĩ cứ lần lượt xuất hiện trong đầu cô, lởn vởn như những bóng ma lượn lờ không thành

hình thành dáng nhưng chẳng thể xua tan.

Đến gần sáng, cô mới chìm vào giấc ngủ mộng mị, mơ mơ màng màng, nửa mê nửa tỉnh, tiếng chuông báo thức từ điện thoại vừa vang lên, cô liền mở mắt ngồi dậy, mặc quần áo xong nhón chân nhẹ nhàng đi đánh răng súc miệng, sau đó mở cửa đi làm.

Hôm nay là ngày học sinh đến báo danh, trường trung học trực thuộc đại học sư phạm là trường nội trú nên học sinh cần mang theo hành lý đến ký túc xá, rất nhiều phụ huynh đưa con đến, những gia đình lắm tiền nhiều của thì khỏi phải nói. Rất nhiều loại xe dàn hàng đậu trước cổng trường, giao thông cứ đến hẹn lại lên mỗi năm hai lần báo danh đều ùn tắc nghiêm trọng, các bác tài mất kiên nhẫn nhấn còn liên hồi, làm cho đoạn đường vốn dĩ yên tĩnh mới sáng sớm đã huyên náo chưa từng có.

Cam Lộ xuống xe buýt đi bộ vào trường, chốc chốc có học trò cũ chào cô: “Chào buổi sáng cô Cam” hoặc là “Chúc cô Cam năm mới tốt lành”, cô hồn để tận đẩu đâu, cũng gật đầu theo thói quen đáp lại.

Đang định bước vào cổng trường thì một cánh tay đột nhiên vươn tới, nắm chặt lấy cánh tay cô, bước chân cô vốn nhẹ tênh không chút sức lực, hơi khựng lại một chút nhưng chưa kịp quay đầu lại thì trong khoảnh khắc, một vòng tay rắn chắc ôm choàng lấy cô.

Đó là cái ôm mà cô vô cùng quen thuộc, từ cách xiết chặt cho đến mùi cơ thể, mặt cô áp vào tay áo vest màu xám đậm trước mặt, thậm chí chất vải cô cũng không xa lạ, cô vừa nuốt tiếng kêu khẽ vào trong thì nghe xung quanh vọng đến tiếng xì xào của học sinh, không chỉ một, mà râm ran không ngớt, bất giác cảm thấy lúng túng, hoang mang mà dùng sức vùng ra.

Nhưng Thượng Tu Văn chỉ hơi thả lỏng ra một chút, sửa thành một cánh tay ôm lấy vai cô, cô vùng thoát ra thì bắt gặp ánh mắt đang nhìn mình của phó hiệu trưởng Vạn và trưởng bộ môn đang đứng trước cổng trường đón học sinh đến báo danh, vẻ mặt hai người không chút tán thành; cô quét mắt nhìn quanh, người xung quanh đang nhìn cô quả không ít, học sinh nam nữ phấn khích chỉ trỏ, phụ huynh đi theo dĩ nhiên cũng rất lấy làm ngạc nhiên.

Trước giờ cô chưa gây ra điều tiếng gì ở nơi làm việc, dù trấn tĩnh thế nào mặt cô cũng từ từ đỏ lên, lúng túng như gà mắc tóc. May mà trưởng bộ môn đằng hắng một tiếng, giải vây giúp cô: “Cô Cam, bệnh cảm đã đỡ chưa.”

Cam Lộ miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, đang định nói thì Thượng Tu Văn đã mở miệng trước: “Cô ấy vẫn còn mệt nặng, không ăn sáng, lại không muốn xin nghỉ phép, nói hôm nay công việc ở trường rất nhiều, tôi thật không yên tâm, nên đến đây xem sao.”

Giọng nói của Thượng Tu Văn thành khẩn mà thận trọng, cùng với cử chỉ ân cần của anh lúc nãy, phó hiệu trưởng Vạn nhìn gương mặt tiều tụy, nhợt nhạt của Cam Lộ, bèn cười khoan dung: “Vợ chồng trẻ yêu thương nhau mà, cậu dẫn cô Lộ đi ăn chút gì đi, hôm nay căn tin trường chưa mở cửa.”

Cam Lộ không muốn đứng trước cổng trường tiếp tục làm trò cười, đành đi theo Thượng Tu Văn đến quán đậu nành Vĩnh Hòa ngay ngã tư trước mặt.

Họ đi ngược với dòng người đang ùn ùn kéo vào trường, bước đi không nhanh lắm, Thượng Tu Văn nhìn cô: “Sắc mặt em không được tốt lắm, hay là xin nghỉ phép về nhà nghỉ ngơi đi.”

Cam Lộ lắc đầu đến khúc rẽ bỗng khựng lại: “Ở buổi họp báo em hỏi anh trước, sau đó lại ra tay tát anh, làm bẽ mặt anh; hôm nay anh chạy đến trường diễn tuồng tình cảm, coi như phục thù rồi. Có thể về được chưa?”

Thượng Tu Văn sa sầm mặt: “Em cho rằng anh đến đây để đem em ra làm trò cười cho thiên hạ sao? Em lại không chút nghĩ đến từ hôm qua đến hôm nay anh lo lắng đến mức độ nào. Anh chạy đến sân bay, vừa kịp chuyến bay, gọi em không được, đành về trước rồi tìm em sau. Hôm nay đến trường nếu không gặp được em, anh đã chuẩn bị tối nay đến trước cửa nhà Tiền Giai Tây đợi rồi.”

“Đừng khoa trương sự lo lắng của anh như vậy, không phải anh đã sớm đoán được em đang ở chỗ Tiền Giai Tây sao? Với mức độ lý trí của anh, anh chắc nghĩ buổi sáng chạy đến dỗ dành em một chút là được rồi chứ gì. Huống hồ” Cam Lộ cười buồn, “Em hình như trước nay luôn tỏ ra rất dễ dỗ dành, chỉ cần một cái ôm một cái hôn là em sẽ tự động giải thích thay anh tất cả, thậm chí không cần anh phải phí sức tốn lời đúng không?”

“Không, anh đã chuẩn bị để giải thích tường tận với em, cầu mong em tha thứ.”

“Em có thể tha thứ gì cho anh chứ? Anh chẳng lừa em, quá lắm cũng chỉ là không kể hết toàn bộ sự thật mà thôi. Thật ra không cần anh phải đến đây thế này, em cũng sẽ không đình công, càng không chơi trò mất tích, dù rằng hôm qua em thật sự muốn mình cứ thế biến mất như vậy cũng tốt, không cần phải đối diện với những việc em không muốn đối diện.” Cam Lộ chán nản nói, hai người im lặng hồi lâu.

Một lúc sau, Thượng Tu Văn nắm lấy tay Cam Lộ: “Em không thể để bụng đói đi làm, vào ăn gì đó rồi nói.”

Ở đây vẫn không ngớt học sinh đi qua, Cam Lộ đành theo Thượng Tu Văn vào Vĩnh Hòa. Anh chọn chỗ ngồi gần cửa sổ bảo cô ngồi xuống rồi đi chọn bữa sáng, vừa quay về chỗ ngồi thì Cam Lộ bỗng đứng phắt dậy, từ hôm qua cô chưa ăn gì, nhưng không hề

Trang: [<] 1, 58, 59, [60] ,61,62 ,93 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT