watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:43 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12667 Lượt

ép vào tình huống thế đã rồi phải chuyển công tác đến trường mới. Khi hết giận về nhà, Thượng Tu Văn nhìn thấy quần áo mà cô vừa dạo phố về, từ áo khoác cho đến nội y đều vô cùng gợi cảm chịu chơi, còn có một chiếc quần ngắn cũn cỡn in hoa, không nén nổi bật cười. Cam Lộ bị anh cười chọc quê, đỏ mặt giằng lại, anh nắm chặt không buông : “Mặc cho anh xem nào.”

“Không mặc.”

“Mua rồi sao lại không mặc, mặc không cho anh ngắm thì cho ai ngắm ?” Anh áng chừng chiếc áo ngực màu da báo cười cười.

“Hứ, anh mà không qua đây dỗ dành em, em quét hết tiền không thẻ anh thỏa sức mua sắm, nếu không chắc em tức chết mất.”

Anh kéo cô vào lòng ôm chặt lại : “Ai nói anh không dỗ dành em, nhưng anh phải thừa nhận, anh rất hoan nghênh em mua loại nội y gợi cảm thế này, coi như đó là phúc lợi của anh đi.”

Cô quả thật rất có khả năng tự giải tỏa, không vì một việc không thể giải quyết được mà oán trời trách người. Nhưng Thượng Tu Văn cũng hiểu rất rõ, cô có giới hạn của mình, còn anh thì hình như đã chạm phải mức giới hạn thấp nhất đó của cô, sự phẫn nộ này có lẽ chẳng thể nhờ vào mua sắm để giải tỏa được.

Nhưng anh vẫn lái xe đến khu mua sắm lớn nhất trong thành phố, sau cơn bão mua sắm bùng nổ vào dịp Tết, không khí nơi đây có chút đìu hiu.

Anh dạo tới dạo lui những nơi cô có thể đến nhưng chẳng thu hoạch được kết quả gì, đành quay về nhà.

Anh ước đoán tất cả phản ứng có thể của cô, nhưng từ câu hỏi trong buổi họp báo đến cái tát trước sảnh khách sạn, hành động của cô đã hoàn toàn vượt ngoài tầm phán đoán và kiểm soát của anh.

Đợi đến khuya, cô vẫn không nghe điện thoại, anh càng lúc càng đứng ngồi không yên, lại gọi điện thoại cho Tiền Giai Tây, nhưng không đợi anh mở miệng, Tiền Giai Tây đã tuôn một tràng: “Tu Văn, tôi phải hỏi anh trước, rốt cuộc là anh đã làm gì, khiến Cam Lộ lang thang ngoài đường trong thời tiết giá rét, không muốn về nhà chứ ?”

Lần đầu tiên anh thấy mình thật thảm hại, nhưng lại lập tức đoán chắc vợ anh đang ở chỗ cô ta, một lát sau anh mới nói: “Xin lỗi, xin hãy để cô ấy nghỉ ngơi, ngày mai tôi sẽ đón cô ấy.”

Đặt điện thoại xuống, nỗi bồn chồn trong anh không thế nào tan biến đi được, sáng sớm ngày hôm sau, anh liền lái xe đến trước cổng trường đợi, hơn một giờ đồng hồ sau Cam Lộ mới xuất hiện trong tầm mắt, anh gần như không kịp suy nghĩ bước xuống xe, đi xuyên qua dòng người ôm lấy cô.

Thế nhưng Cam Lộ rõ ràng không hề tỏ ra yếu mềm trước cái ôm siết chặt trước con mắt của bao nhiêu người đó.

Buổi chiều, Thượng Tu Văn lại đến cổng trường sớm hơn giờ tan sở, lúc Cam Lộ bước ra, anh đang nghe điện thoại gọi từ thành phố J. Cam Lộ nhìn quanh, thấy xe anh, mỉm cười chào đồng nghiệp rồi đi tới bước lên xe, thần thái vô cùng điềm tĩnh. Anh vội vàng kết thúc cuộc điện thoại: “Lộ Lộ, chúng ta đi ăn ở ngoài nhé, tìm chỗ nào đó để nói chuyện.” Gia Cố Tình Yêu – Chương 37
Gửi lúc 21:11 ngày 16/12/2013
“Không cần đâu, em thấy nhạt miệng, về nhà ăn cũng được.”

Anh không muốn trái lời cô, vừa gọi điện thoại cho chị giúp việc vừa lái xe về nhà.

Lúc họ về đến nhà, Ngô Lệ Quân đã về trước rồi, ngày hôm đó nói chuyện điện thoại với Ngô Xương Trí, bà đã đại khái biết được tình hình, rất lấy làm ngạc nhiên. Thượng Tu Văn nửa đêm trở về, mặt mày phờ phạc, từ chối thảo luận với bà. Cam Lộ vẫn như ngày thường, vừa bước vào đã gọi “mẹ”, bà lặng lẽ thở ra, vờ như không có chuyện gì nói: “Ăn cơm thôi.”

Ba người cùng ngồi ăn cơm, Cam Lộ ngoài việc thấy nhạt miệng ra, không khác gì so với bình thường. Bữa cơm ăn trong yên tĩnh như thường lệ, ăn xong, Cam Lộ dọn dẹp bát đĩa, rồi lên lầu.

Thượng Tu Văn lại nhận được điện thoại của Ngô Xương Trí, đến khi nói xong, đi lên lầu thì thấy Cam Lộ đang quỳ trước tủ quần áo, thu dọn đồ đạc, quần áo cho vào va li.

Anh đứng sững lại: “Em đang làm gì vậy ?”

“Em định dọn ra ngoài ở một thời gian.” Cô ngẩng đầu lên nhìn anh, bình tĩnh trả lời.

Thượng Tu Văn sải bước tới, gần như thô lỗ kéo Cam Lộ đứng dậy.

“Chúng ta cần phải ngồi xuống nói rõ ràng.”

Cam Lộ bị anh kéo mạnh mất thăng bằng, nhíu mày kêu khẽ: “Anh làm đau em.”

Thượng Tu Văn thả lỏng ra: “Xin lỗi.”

“Nếu anh nhất định muốn nói chuyện, chúng ta có thể nói. Nhưng chúng ta từ lúc quen nhau cho đến lúc kết hôn thời gian dài như vậy, Tu Văn, lúc anh có thể nói rõ nhất thì lại không nói, kéo đến bây giờ e rằng có nói trời nói đất như thế nào cũng chẳng thể lấy được lòng tin của em, khiến em thay đổi quyết định.”

Thượng Tu Văn nắm lấy tay cô, dẫn cô đến ngồi bên chiếc ghế nhỏ cuối giường, chăm chú nhìn cô : “Lộ Lộ, anh biết anh đã không giữ được lời hứa không đến Húc Thăng làm việc với em. Nhưng tình thế Húc Thăng hiện tại rất nguy cấp, Ngô Úy đã làm ra chuyện tày đình này, tình hình còn nghiêm trọng hơn là trong bài đăng trên báo. Nếu anh ta chỉ là lãnh đạo cấp cao và nắm giữ 10% cổ phần của Húc Thăng, thì nếu truy cứu đến cùng, anh ta phải ngồi tù. Chỉ vì cậu với anh ta phụ tử tình thâm, cho dù có giận đến mức nào cũng không thể để anh ta tự làm tự chịu. Nhưng nếu tha cho anh ta, để Húc Thăng phải gánh trách nhiệm này, thì đối với một doanh nghiệp đang đương đầu với phong ba bão táp mà nói, thì đã đến bờ tận diệt.”

“Anh muốn em hiểu cậu anh phải làm động tác nhận trách nhiệm và xin từ chức để đánh lừa mọi người, sau đó anh tiếp nhận chức vụ đó là chuyện chẳng đặng đừng đúng không ? Được ,điểm này theo em thấy thì không được quang minh lỗi lạc cho lắm, nhưng cũng không đến nỗi phức tạp. Nhưng nói thật, em không quan tâm đến Húc Thăng, tương lai của nó có liên quan gì đến em?” Cam Lộ lạnh lùng nói.

“Lộ Lộ, tiếp theo anh giải thích về cổ phần của anh trong Húc Thăng một chút.” Thượng Tu Văn chần chừ một lát, “Trước đây anh không nói không phải là có ý muốn giấu em. Chuyện này liên quan đến một vài chuyện trong quá khứ, anh chưa từng nói với em, thật ra là bởi vì anh có quá nhiều nỗi đau.”

“Anh vẫn có thể không nói mà Tu Văn, em chưa bao giờ truy hỏi anh bất kỳ chuyện gì, bây giờ em cũng không hiếu kỳ cho lắm, anh không cần phải khoét sâu vết thương cũ để đổi lấy sự thông hiểu của em.”

“Anh không thẳng thắn với em lần này, e rằng mãi mãi không bao giờ có được lòng tin của em nữa, kiên nhẫn nghe anh nói được không ?”

Cam Lộ cụp mắt xuống, yên lặng lắng nghe.

“Anh rất ít khi nhắc đến cha mình với em. Thật ra so với mẹ, anh và cha thân thiết hơn nhiều, cha nhìn xa trông rộng, nhạy bén, đối đãi nồng hậu với tất cả mọi người lại uyên bác, gần như có thể nói là thập toàn thập mỹ, anh từ nhỏ đã sùng bái ông. Cha trước kia là quan chức thành phố J, sau đó vì ủng hộ mẹ theo đuổi con đường chính trị đã từ chức đổi nghề, bắt đầu làm kinh doanh, công ty vận hành rất tốt, năm anh 24 tuổi, có thể nói gián tiếp nguyên nhân do anh, công ty cha bị lôi vào một vụ án kinh tế phức tạp chấn động lúc bấy giờ, vụ án đó liên đới rất rộng, liên quan đến rất nhiều người trong giới doanh nghiệp, giới chính khách của cả hai tỉnh. Hôm qua, em nhìn thấy chủ tịch công ty đầu tư Viễn Vọng, Vương Phong, cũng có liên đới trong đó, vì chuyện này ông ta bị hai năm tù treo.”

Giọng nói của Thượng Tu Văn có phần khàn và nhỏ, ngừng một lúc, dường như anh đang chìm trong quá khứ. Cam Lộ đột nhiên thấy kích động, muốn đứng dậy đi thẳng không quay đầu lại. Cô đã sức cùng lực kiệt, đã không gánh nổi nỗi đau của người khác nữa rồi, nhưng cô chỉ có thể nắm chặt lấy vạt áo, ép mình ngồi yên không nhúc nhích.

“Lúc đó, mẹ anh đang là phó thị trưởng của thành phố lớn thứ hai ở tỉnh bên, đường hoan lộ rộng thênh thang, bà trước nay coi trọng sự nghiệp, giữ mình trong sạch, chuyên tâm vào công việc, nhưng không thể không bị liên đới.” Nói đến đây, nét mặt anh vô cùng bình tĩnh, chỉ có nơi sâu thẳm trong ánh mắt là một màn u tối, nỗi thống khổ hiện lên trong đáy mắt, “Lúc việc điều tra đang tiến hành được một nửa thì cha anh đột ngột qua đời.”

Cố giấu cảm xúc của mình như thế nào thì đến đây Cam Lộ cũng bộc lộ sự kinh ngạc tột độ.

Thượng Tu Văn cố gắng kiềm chế cảm xúc, tiếp tục nói : “Cha bị giữ điều tra liên tiếp nhiều ngày liền, hôm đó mới được thả về nhà. Cha một mình trong thư phòng, anh… nửa đêm về nhà mới thấy cha đã ngã bất tỉnh trên sàn từ lúc nào, không còn thở nữa. Sau khi đưa đến bệnh viện, bác sĩ nói ông ấy chết vì bệnh tim đột ngột phát tác.”

Cam Lộ nhận ra, sự ra đi đột ngột của cha anh e rằng không chỉ đơn giản do bệnh tật. Cô ngẩng đầu lên, chỉ nhìn thấy Thượng Tu Văn đang cắn chặt răng, chặt đến nỗi xương hai bên gò má hóp lại. Lòng cô chợt mềm nhũn, đưa tay ra nắm lấy tay anh : “Chuyện đã qua rồi Tu Văn, đừng tự trách mình.”

“Cha đúng là có bệnh tim, nhưng mỗi năm đều kiểm tra định kỳ, không hề nghiêm trọng đến mức đó, thuốc cấp cứu trong tay ông, ông cũng không động đến. Mẹ thì bận báo cáo, giải thích với tổ chức, anh thì bận thu dọn mớ hỗn loạn của mình. Anh và mẹ đều không hề lưu tâm đến áp lực mà cha phải chịu từ gia đình và công ty quá lớn, tâm trạng vô cùng thất thường.”

Thượng Tu Văn bất giác ngoẹo đầu sang một bên, vẫn cắn

Trang: [<] 1, 60, 61, [62] ,63,64 ,93 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT