|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
chặt răng. Cam Lộ chỉ lặng lẽ nắm lấy tay anh, hai người ngồi cạnh nhau không nói, đợi bình tâm trở lại.
Thượng Tu Văn tiếp tục nói, giọng hơi lạc đi : “Anh không thể không tự trách mình, bao nhiêu năm rồi, anh chưa từng tha thứ cho mình. Sau khi cha mất, một phần điều tra liên quan đến ông coi như là kết thúc, mẹ cũng không có sai phạm nào liên quan đến pháp luật. Nhưng bà chịu một cú sốc quá lớn nên đã đề đạt nguyện vọng xin chuyển công tác với cấp trên, đến Sở Y tế ở đây đảm nhận chức vụ nhàn hạ, gần như đoạn tuyệt với công danh. Thiệt hại của công ty mà cha để lại lớn đến nỗi không thể lường hết được, anh cũng chẳng còn tâm trí tiếp tục vận hành nó, đành đem phát mãi, vội vàng kết thúc tất cả mọi sự có liên quan đến công ty. Lúc đó cậu đang làm ở một công ty sắt thép, ông nhìn thấy sự phát triển của ngành gang thép trong nước, nên quyết định thành lập công ty riêng, sau đó đến đây.” Anh lật ngược tay nắm lấy tay Cam Lộ, “Bây giờ em đã có thể lý giải vì sao anh lại tránh nói về chuyện này rồi chứ ?”
“Tu Văn, anh kể ra câu chuyện quá khứ khiến anh đau lòng như thế, em nói em không hiểu, thì quá thật máu lạnh rồi. Mỗi người ít nhiều đều có tâm sự không thể kể cho người khác, anh không muốn nhắc đến nhưng chuyện đau lòng đó với vợ mình, có lẽ em cũng không nên quá khắt khe. Nhưng đừng nói đến những thứ khác, anh nghĩ rằng tình hình kinh tế của anh là bí mật của anh và gia đình anh, cái thái độ đó làm tổn thương em.”
Thượng Tu Văn nắm chặt lấy tay cô, ánh mắt thâm sâu chăm chú nhìn cô: “Đó không hề là bí mật, chỉ là chuyện mà anh và mẹ không muốn nhắc đến mà thôi. Anh từng có quá khứ tuổi trẻ bồng bột, hơn nữa phải trả một cái giá quá đắt, quá thê lương. Lộ Lộ, sau khi cha mất, anh đã cảnh tỉnh bản thân, không thể sống mãi cuộc sống như trước. Húc Thăng đối với anh mà nói, chỉ là một vụ đầu tư thành công, trong tay cậu nó phát triển rất nhanh. Nhưng nó khởi nguồn từ một doanh nghiệp quốc doanh bị phá sản, nên Ủy ban Kinh tế thành phố J cũng nắm một số lượng cổ phần không nhỏ, quyền lực phân tán. Để ngăn chặn việc kinh doanh của cậu bị chi phối, anh mới để cậu đứng tên phần cổ phiếu của mình, để dưới danh nghĩa là cổ đông lớn nhất, nắm quyền cổ phiếu tuyệt đối. Anh thừa nhận anh có tham dự một phần vào việc kinh doanh, nhưng trước giờ chưa hề có hứng thú với nó. Mấy năm nay anh dần dần bán bớt cổ phần trong tay mình, để cậu trở thành cổ đông lớn nhất. Anh không thể vừa mới quen em đã đề cập đến chuyện này. Lần lữa đến sau này, anh nghĩ, nếu không có gì ngoài ý muốn, anh sớm muộn cũng sẽ rút hoàn toàn khỏi Húc Thăng, nên không cần phải nói đến nữa.”
“Vậy là anh đã có dự tính xuất hiện trước mặt em với diện mạo là một người làm ăn nhỏ rồi.”
Thượng Tu Văn nghe ra ý mỉa mai trong lời nói của cô, cười buồn: “Không, trước Tết anh có dẫn em đến dự tiệc của công ty Viễn Vọng, còn nhớ không? Gần một năm trước anh đã từng bước chuyển nhượng cổ phiếu và đầu tư một phần lợi nhuận vào Viễn Vọng, giao tình giữa Vương Phong và cha anh là một chuyện, anh rất tán thành con đường và quan niệm kinh doanh của ông ấy, hơn nữa, đầu tư và điều hành vốn là chuyên môn của anh, nên anh tự tin sẽ làm tốt. An Đạt ngừng kinh doanh cố nhiên cũng có nhân tố bảo toàn cho Húc Thăng ở trong đó, nhưng cũng là việc nằm trong kế hoạch của anh. Anh vốn dĩ đã có kế hoạch, chuyển nhượng toàn bộ cổ phiếu còn lại trong tay mình cho Viễn Vọng, Viễn Vọng sẽ tham gia vào quyết sách của hội đồng quản trị của Húc Thăng, hạn chế hành vi của cậu, đưa công ty trở về với quỹ đạo, sau Tết anh sẽ về Viễn Vọng làm việc, sau đó từ từ nói cho em biết về cổ phần của anh trong Viễn Vọng, không để em cảm thấy đột ngột.”
“Em chỉ có thể nói, anh sắp đặt rất chu đáo.”
“Nếu không phảỉ Thiếu Côn xảy ra chuyện ở Brazil, Ngô Úy không xảy ra chuyện ở đây, anh đã không để em tiếp nhận tin này trong tình huống đột ngột như vậy. Tha thứ cho anh Lộ Lộ, đừng tính toán chuyện này nữa được không ?”
Sau một hồi yên lặng, Cam Lộ ngẩng đầu lên, gương mặt trắng bệch nhìn anh: “Thượng Tu Văn, anh bảo em đừng tính toán. Anh xem em là gì chứ? Là một con ngốc từ đầu đến cuối đúng không?”
“Đừng nói như vậy…”
“Vậy em phải nói thế nào? Đúng rồi, cứ coi như em không là con ngốc đi, thì cũng chỉ là con cờ trong tay anh. Anh quyết định vào thời gian nào, với tư cách gì xuất hiện trước mặt em; đến lúc nào, anh cảm thấy thích hợp, lâu lâu lại tặng một chút chân tướng cho em. Anh sắp đặt chu đáo như vậy, em không vỗ tay tán thưởng, rõ ràng là có lỗi với sự nhọc lòng của anh. Nếu không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, em hoàn toàn nằm trong lòng bàn tay anh, giống như Hạ Tĩnh Nghi nói, cuộc sống trong thiên đường của kẻ ngốc mà anh cho em, còn cảm thấy hạnh phúc của mình chẳng có chút thiếu sót nào, thật mỉa mai.”
“Chúng ta cơ bản không cần để ý đến những lời cô ấy nói, cô ấy hiện tại chỉ là người qua đường chẳng có chút liên quan gì đến cuộc sống của chúng ta mà thôi.”
“Đối với anh, cô ấy thật sự đã trở thành thói quen rồi, thậm chí không thành thật với chính bản thân anh. Chúng ta là vợ chồng, em giúp anh đối diện là được rồi. Cái quá khứ bồng bột, bốc đồng của anh phần lớn bao gồm cả Hạ Tĩnh Nghi nữa đúng chứ.” Cô nhìn Thượng Tu Văn đang mím chặt môi, nhưng không chút lưu tình tiếp tục nó , “Lái xe thể thao BMW, thường xuyên ra nước ngoài và Hồng Kông mua sắm, để bạn gái quẹt thẻ mua hàng hiệu thỏa sức mà không hề chớp mắt…”
Thượng Tu Văn sa sầm mặt: “Là cô ấy nói với em đúng không ?”
“Không sai, em ngốc vẫn hoàn ngốc, nhưng không phải sống trong môi trường chân không, hoàn toàn không hề biết một thứ gì, vả lại em đã nghe chuyện này từ rất lâu rồi, chứ không phải là ngày hôm qua. Thật đáng thương, lúc đó em còn tự nói với mình, chồng mình vừa mới thất bại trong kinh doanh, mình đã không quan tâm đến hưởng thụ vật chất, vậy thì tốt nhất nên hiểu đại cuộc, nghĩ đến lòng tự trọng của anh ấy, đừng nhắc đến chuyện cũ trước mặt anh ấy.” Cam Lộ cười ha ha, đầy vẻ tự giễu mình, “Tu Văn, anh phải thừa nhận, em tỏ ra rất đức hạnh đúng chứ.”
“Xin lỗi, Lộ Lộ, cô ấy không có quyền khích bác em như vậy.”
“Chúng ta đừng vội phê phán cô ấy, anh cũng đừng vội xin lỗi thay cô ấy, có lẽ cô ấy nghĩ mình quả thật có cái quyền mà cả em và anh không biết cũng không chừng.” Cam Lộ cười nhạt, “Khoảng thời gian hai người chia tay nhau, lại rất trùng hợp với việc cha anh qua đời. Xem ra, quả đúng như lời anh nói, liên đới đến cả hai gia đình, là một sự chia tay không ai muốn. Chẳng trách anh luôn tự trách mình, tinh thần suy sụp còn cô ấy thì vẫn thương nhớ không nguôi đến tận bây giờ, sau khi gặp lại vẫn bám riết không buông tha cho anh, cũng không ngừng quấy rầy em.”
“Không phải như em
nghĩ đâu, Lộ Lộ, đừng suy đoán lung tung.”
“Vậy thì phải thế nào đây? Anh đã biến cuộc sống của em thành một bộ tiểu thuyết trinh thám, cố tình diễn vở kịch phức tạp trước mặt em, em bỗng dưng bị kéo vào mà không hiểu vì sao, nhưng cũng không thể không chuẩn bị tâm lý tham gia. Nếu không các người diễn đặc sắc như thế, lại không có ai vỗ tay hoan hô thì thật mất hứng.”
“Đừng suy đoán về quá khứ như vậy Lộ Lộ à.” Giọng nói Thượng Tu Văn có chút gì đó nghiêm khắc lạnh lùng, “Anh đã cố hết sức thẳng thắn, những gì kể với em đều là những chuyện không bao giờ anh đi nói với bất kỳ người nào khác.”
“Vậy em nên cảm kích sao? Có lẽ vậy, suy cho cùng không biết những chuyện đó em cũng sống với anh một thời gian khá dài rồi, em phải thừa nhận, phần lớn thơi gian em cứ nghĩ rằng mình sống cũng rất tuyệt đấy chứ, không biết gì đôi khi lại là một thứ hạnh phúc.”
“Lộ Lộ, chung sống với em, anh rất hài lòng, từ lúc cầu hôn em cho đến khi chuẩn bị có con…”
Thượng Tu Văn lúc này bỗng dưng nhắc tới con cái, Cam Lộ như bị điện giật đứng phắt dậy, lùi lại một bước, đủ khoảng cách để nhìn rõ mặt anh, vẻ hoảng loạn trên gương mặt cô khiến anh kinh ngạc : “Sao thế, Lộ Lộ ?”
Cam Lộ hất tay anh ra: “Xin lỗi, anh cho rằng mình đã thẳng thắn, một sự thẳng thắn chưa từng có rồi đúng không, nhưng đối với em, sự thẳng thắn như nặn kem đánh răng này chẳng có ý nghĩa gì hết.”
“Chúng ta hà tất phải dằn vặt vì những chuyện đã qua từ rất lâu.”
“Em không để bụng anh có quá khứ như thế nào với ai, Tu Văn ạ, em luôn cho rằng anh là người có thể kiểm soát cảm xúc và cuộc sống của mình. Nhưng bây giờ xem ra, anh có lẽ cũng hiểu rõ như em, nếu tất cả đã sớm kết thúc, hơn nữa không để lại bất kỳ ảnh hưởng nào, anh sẽ không từ lúc quen nhau cho đến khi kết hôn luôn tránh nói về tài sản của mình với em; Hạ Tĩnh Nghi cũng sẽ không bám riết lấy anh, từ chuyện công cho đến chuyện riêng tư. Hai người đã có với nhau một quá khứ rất dài, cứ cho rằng em có thể thuyết phục mình cho qua điểm này, nhưng hành động của hai người bây giờ theo em thấy, rõ ràng là vẫn sa vào đó dù bằng những cách không giống nhau, hơn thế có thể gọi là yêu không biết mệt mỏi đấy nhỉ.”
“Cáo buộc này thật không công bằng với anh, Lộ Lộ. Anh biết bây giờ anh có giải thích thế nào em đều không lọt tai. Nhưng có một điều xin em tin anh, đối với anh, quá khứ đã là
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




