watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:43 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12664 Lượt

quá khứ, người anh yêu là em, anh vì lý do này mà kết hôn với em, đây mới là điều quan trọng nhất.”

“Thật ư? Nhưng xin lỗi, em không tài nào liên hệ người đàn ông mà em lấy với anh. Anh khiến em cảm thấy thất bại, từ hoài nghi trí khôn của mình, mắt mình, đến hoài nghi sự lựa chọn của mình, hôn nhân của mình.” Cam Lộ cười thảm hại, “Em không thích anh đưa em vào tình thế đã rồi. Em cần yên tĩnh để suy nghĩ càng nên làm thế nào.”

“Thế cũng không cần dọn ra ngoài, Lộ Lộ.” Thượng Tu Văn đứng dậy, bước tới trước mặt cô, dang tay ôm lấy cô, “Ở lại đi em, trước khi em nghĩ thông, anh sẽ không quấy rầy em.”

Cánh tay rắn chắc của anh vòng qua eo cô, cô lại một lần nữa nhận ra, cô từ lâu đã quen được anh ôm, giống như cái ôm bất ngờ trước cổng trường vào ban sáng, cơ thể cô đã phản ứng trước cả trái tim cô, tự động nép vào vòng tay anh, thân thể mệt nhoài nhiều ngày qua phó mặc trong tay anh, còn anh thì giữ chặt lấy cô.

Cô hơi ngả đầu về phía sau để nhìn khôn mặt đối diện mình, ánh mắt anh sâu thẳm, đồng tử đen láy, cô có thể nhìn thấy rất rõ hình bóng mình trong đáy mắt anh. Họ từng vô số lần nhìn nhau như thế này, ánh mắt của anh vẫn vậy, kiên định, không chút mập mờ.

Cô từng cho rằng, người đàn ông có ánh mắt như vậy có thể đủ để làm cho cô yên tâm đặt niềm tin. Bây giờ cô chỉ có thể cười chua chát, đưa tay lên vuốt ve mặt anh: “ Em luôn thành thật hơn anh Tu Văn ạ, có hai việc em cần phải nói với anh: “Thứ nhất, sáng hôm qua em vừa đi xét nghiệm, em đã có thai rồi.”

Thượng Tu Văn như không tin vào tai mình nhìn cô, sau đó niềm vui sướng tột độ lập tức hiện trên nét mặt.

Thế nhưng, cô bình tĩnh đáp: “Thứ hai, em không chắc mình có nên giữ đứa bé này không.”

“Lộ Lộ…” Thượng Tu Văn bị chấn động mạnh, ngón tay bấu chặt vào eo cô, dùng lực mạnh đến nõi cô bất chợt co rúm người lại trong ánh mắt và trong tay anh.

“Đây là con của hai chúng ta, em sẽ không một mình quyết định bất cứ điều gì. Nhưng em cần phải ra khỏi đây, suy nghĩ kỹ càng về một số chuyện.”

Cô gỡ tay anh ra khỏi eo mình, lùi ra khỏi vòng tay anh, nhưng tay anh lại nắm chặt lấy tay cô: “Lộ Lộ, đừng lấy con ra để trừng phạt anh.”

Giọng của anh sốt ruột và cầu khẩn, cô cụp mắt xuống, nhìn những ngón tay thon dài của anh, nước mắt cuối cùng cũng dâng đầy khóe mắt, từng giọt từng giọt tuôn ra: “Em quả thật từng có ý định này, Tu Văn, em rất muốn trừng phạt anh, nhưng… ”

Hôm qua, cô ngồi trong công viên ở thành phố J đến khi mặt trời xuống núi, nhóm người hát kinh kịch cũng đã thu dọn đồ đạc, hai ba người bắt cặp vừa trò chuyện vừa đi ngang qua chỗ cô ngồi, đột nhiên có vài người dừng lại bên cô, một ông lão nói : “Cô gái, cô cũng thích kinh kịch chứ, ngồi đây nghe lâu như vậy mà.”

Cam Lộ ngừng suy nghĩ vẩn vơ, miễn cưỡng nở nụ cười, “dạ” một tiếng: “Nghe rất thú vị.”

Một bà lão trong đó cười: “Đừng ngồi đây lâu quá, cô gái ạ, bên hồ khí ẩm nhiều, cẩn thận coi chừng bị cảm đấy. Chỉ cần thời tiết tốt, chúng tôi mỗi tối thứ ba, năm, bảy đều đến đây, nếu cháu thích, cũng có thể tham gia học theo từ từ, thật hiếm có người trẻ nào thích môn nghệ thuật quốc túy của chúng ta.” Gia Cố Tình Yêu – Chương 38
Gửi lúc 21:11 ngày 16/12/2013
Nhóm nghệ sĩ nghiệp dư đi ra khỏi công viên, Cam Lộ ngồi thêm chút nữa, rồi cũng đứng lên ra về. Nhưng trong buổi chiều tà nhập nhoạng thế này, rảo mắt nhìn thành phố xa lạ, cô vẫn không biết nên đi đâu.

Trước mặt không xa có một bến xe buýt, cô theo phản xạ đi đến đó, nhìn bảng hướng dẫn trạm và tuyến, từng tên địa danh lạ lẫm, từng tuyến đường chẳng biết đi đến đâu, hoàn toàn chẳng cho cô chút khái niệm gì về phương hướng.

Bảng quảng cáo phía sau bến xe đột nhiên sáng đèn, ở đây cũng giống thành phố nơi cô sống, đâu đâu cũng có quảng cáo về bệnh viện tư nhân, một bác sĩ đeo kính và một cô y tá xinh đẹp mĩ miều cùng mỉm cười nói với mọi người chỉ cần đến chỗ họ thì từ các loại bệnh nan y phức tạp, sản phu khoa đến những điều thầm kín khó nói, đều có thể giải quyết một cách nhanh chóng chuyên nghiệp.

Ánh mắt cô dừng lại ở mục ba tháng đầu thai kỳ, dòng chữ phẫu thuật nạo hút thai nhanh chóng, không đau, không để lại di chứng nhảy nhót trước mặt cô, cô bất giác rùng mình, không biết là do khí lạnh lúc sẩm tối nhiễm vào cơ thể hay là dòng chữ đó làm tim cô nhói đau.

Tay cô bất giác đưa lên sờ bụng mình, ở đó vẫn bằng phẳng như thường, lúc nhận kết quả xét nghiệm vào buổi sáng, cô cũng từng sờ qua, lúc đó là niềm vui sướng xen lẫn bối rối, vậy mà chỉ mới qua nửa ngày, tâm trạng của cô lại nặng nề tựa như rơi xuống vực thẳm.

Đây là đứa con mà người đàn ông chung sống cùng cô đêm ngày mong ngóng, cô cũng nghĩ rằng mình đã chuẩn bị sẵn sàng tâm lý làm mẹ đứa con của anh. Nhưng bỗng chốc, cô lại không rõ bộ mặt thật của người đàn ông này rồi.

Ánh mắt cô dừng ở hộp đèn quảng cáo, bác sĩ mặc áo blouse trắng cười khoe hàm răng tiêu chuẩn 8 cái, vô cùng hòa nhã vui vẻ, dường như cái mà anh ta đối mặt hằng ngày không phải bệnh tật, nỗi hoảng sợ, bi thương và ưu sầu vậy, phía dưới là dòng chữ nhỏ: Chuyên gia khoa phụ sản khám bệnh đến 9 giờ tối hằng ngày, giải trừ phiền muộn cho bạn.

Một ý nghĩ lạnh như băng xẹt ngang qua đầu cô, cô bị chính ý nghĩ của mình làm cho giật mình, tay bấu chặt vạt áo khoác ngoài. Cô hoảng loạn chạy đi, vẫy tay đón một chiếc taxi : “Đến sân bay, cảm ơn.”

“… Nhưng một người sống bằng đạo lý đã thành thói quen, đã không còn biết hờn giận, đối xử cảm tình với bất kỳ ai, chỉ cần mới nghĩ qua đã cảm thấy tội lỗi rồi. Em chỉ muốn, em đối xử hợp tình với người khác, vậy thì người khác cũng sẽ đối xử hợp tình với em…” Cam Lộ không ngăn nổi tiếng nấc, nước mắt từng giọt lã chã rơi xuống tay Thượng Tu Văn.

Thượng Tu Văn lại một lần nữa ôm cô vào lòng.

“Xin lỗi…” Anh không thể nói gì thêm nữa, chỉ ôm chặt lấy cô.

Cam Lộ khóc như chưa bao giờ được khóc.

Thật ra, cô không phải là người dễ khóc, bạn thân của cô Tiền Giai Tây còn có một tật buồn cười lạ lùng hơn, có thể cười khanh khách khi xem những đoạn phim sướt mướt, cái sự hài hước vô duyên này trong cả cái ký túc xá chỉ mình cô là chịu được. Bình thường, cô cũng chẳng thấy buồn cười trước những cảnh đó nhưng cũng không thể giống như những cô gái khác cảm động đến sụt sùi.

Chung sống với Thượng Tu Văn, anh chưa từng chọc giận cô đến mức phải khóc. Chỉ khi cùng anh xem bộ phi “Trí tuệ nhân tạo” của đạo diễn lừng danh Steven Spielberg, đến đoạn người mẹ Monica đem cậu con trai nuôi người máy David bỏ vào rừng sâu, nước mắt của cô cứ lặng lẽ lăn dài trên má. Lúc đó, Thượng Tu Văn ngồi bên cạnh cô, ánh mắt nhìn màn hình, không hề nhìn cô nhưng một tay anh vòng qua ôm lấy vai cô, một tay đưa khăn giấy cho cô.

Cô cẩn thận quẹt nước mắt, tự nhạo mình : “Em hình như đang thổi phồng tình mẫu tử.”

“Ai cũng có lúc yếu mềm. Lúc muốn khóc thì cứ khóc cho thỏa thích, như vậy rất có lợi cho tâm lý mà.”

“Vậy điểm yếu của anh là gì ?”

Thượng Tu Văn hình như bị câu hỏi làm cho ngẩn ra, im lặng một lát rồi nhẹ nhàng nở nụ cười: “Điểm yếu của anh, có lẽ là em đấy.”

Câu trả lời này rõ ràng chỉ là để làm vui lòng cô, nhưng lúc nói câu này, anh nở nụ cười từng khiến cô mê mệt, giọng nói trầm ấm, nghe vô cùng ngọt ngào khiến niềm thương cảm những nhân vật trong phim tan hết.

Cô nghĩ, người đàn ông biết lựa lúc thích hợp nhất để thỏa mãn tâm lý thích nghe những lời ngon ngọt dỗ dành của bạn gái thật tuyệt, rõ ràng chẳng có một lời hứa hẹn thực tế nào nhưng khiến cô ngây ngất vì sung sướng. Cô rúc mình trong vòng tay anh, tiếp tục xem phim, không hỏi gì thêm nữa.

Vẫn cái ôm đó, nhưng tất cả đã không còn như trước. Cho dù có đau đớn thế nào thì nước mắt cũng có lúc cạn kiệt.

Cam Lộ quyết liệt thoát ra khỏi vòng tay anh, vào nhà vệ sinh rửa mặt, sau đó bước ra: “Xin đừng ngăn cản em.

Em vẫn câu nói này, con là của hai chúng ta, em sẽ không tự mình quyết định bất cứ điều gì liên quan đến con mà không nói với anh. Nhưng em thật sự cần không gian để nghĩ thông mọi việc.”

“Em định sống ở đâu ? Đến chỗ Giai Tây ư ?”

“Không, chỗ Giai Tây chật chội, em không thể làm phiền cô ấy mãi. Tối nay em định ra ở khách sạn, lúc chiều em đã lên mạng xem được một vài căn hộ cho thuê, cách trường không xa lắm. Em đã hẹn trước với chủ nhà rồi, ngày mai sẽ đi xem nhà.”

Thượng Tu Văn nhíu mày: “Lộ Lộ, em định sống ly thân với anh phải không ?”

Cam Lộ mệt mỏi nói: “Em không biết, nhưng bây giờ em không thể ở cùng anh.”

“Anh có thể ngủ ở phòng khách.”

“Anh đang giả ngốc đấy à ? Được, em nói rõ hơn một chút nhé, em không thể chung sống với anh dưới một mái nhà.”

“Lộ Lộ…”

“Anh cứ cho là em cảm tính đi. Đúng, em đúng là muốn mình trở nên cảm tính một chút. Em chưa bao giờ thích sống ở đây, trước đây vì hôn nhân của chúng ta, em phải chấp nhận, phải chịu đựng. Bây giờ em thấy không còn lý do gì để tiếp tục chịu đựng nữa, em không có tâm trạng để miễn cưỡng sống với bất kỳ người nào, chỉ hy vọng có một chỗ nào đó để sống một mình một thời gian, phòng ốc lộn

Trang: [<] 1, 62, 63, [64] ,65,66 ,93 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT