watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:43 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12670 Lượt

có cảm giác đói, chỉ định vào đây rồi tìm cách đuổi khéo Thượng Tu về, nhưng mùi quẩy trên bàn bên cạnh bay tới, cô chợt có cảm giác buồn nôn, bụm miệng chạy vào nhà vệ sinh chật chội trong quán, nôn mật xanh mật vàng, đầu óc váng vất, mắt hoa đi, khó khăn lắm mới dừng nôn, cúi xuống hớp nước súc miệng.

Trong hàng loạt suy nghĩ rối rắm trong đầu, vấn đề mà cô luôn trốn tránh cuối cùng cũng bày ra trước mắt. Cô nghĩ, cảm giác buồn nôn này xảy ra không phải nhất thời vì mùi vị của món ăn nào đó, nhớ đến tờ giấy xét nghiệm có thai trong giỏ xách, lại nghĩ đến người đàn ông đang ngồi ngoài kia, cô cắn chặt răng lại.

Một nhân viên phục vụ mở cửa bước vào: “Tiểu thư, cô không sao chứ, chồng cô bảo tôi vào xem sao.”

Cô lắc đầu không chút sức lực: “Không sao, cám ơn.”

Cam Lộ cẩn thận chỉnh lại tóc tai, trang phục, cố gắng chịu đựng bước ra ngoài, Thượng Tu Văn đang đợi ở bên ngoài nhà vệ sinh, mặt đầy vẻ lo lắng: “Sao thế Lộ Lộ, không khỏe ư?”

“Không sao.”

Anh dìu cô về chỗ ngồi, nhân viên phục vụ bê một bát hoành thánh rau thịt lên, đây là món cô rất thích ăn, nhưng lúc này vừa nhìn thấy, cô lại chẳng muốn ăn chút nào. Cô miễn cưỡng kìm nén, cầm thìa múc một ít, từng miếng từng miếng nhỏ vào miệng, ép mình phải ăn.

“Khó chịu lắm à Lộ Lộ?”

“Ừm.”

“Hay là em xin nghỉ phép một hôm về nghỉ ngơi cho khỏe.”

Cam Lộ ngẩng đầu lên, cười thê thiết: “Về đâu ?”

“Đừng vì ngày hôm qua mà phủ định hết tất cả những gì thuộc về chúng ta.” Thượng Tu Văn đưa tay nắm lấy tay cô : “Cho anh cơ hội giải thích nhé Lộ Lộ, đừng vội phán đoán.”

“Tất cả phán đoán của em bây giờ dường như chỉ là trò cười, có gì phải vội vàng chứ.” Cam Lộ hờ hững nói, rụt tay về, cố gắng khắc chế cảm giác buồn nôn, cúi đầu tiếp tục ăn hoành thánh, ăn được vài miếng cuối cùng không cố gắng được nữa, cô đặt muỗng xuống, xách giỏ đứng lên, Thượng Tu Văn ấn cô ngồi xuống.

“Chúng ta ngồi xuống nói chuyện.”

Cam Lộ nhìn xung quanh, lắc đầu : “Tối về nhà rồi nói, em phải đi làm rồi.” Cô nhìn Thượng Tu Văn do dự một lát, nụ cười thoáng qua trên nét mặt trông càng thảm hại, “Dĩ nhiên em biết anh mới nhậm chức, chắc chắn là rất bận rộn. Nếu không có thời gian, em có thể hiểu mà, nói hay không thực ra cũng không có gì quan trọng.”

Anh bị chặn họng đến nỗi không còn gì để nói, đành chịu thua : “Hết giờ làm anh đến đón em.”

Anh tiễn Cam Lộ đến cổng trường, nhìn cô hai tay giữ chặt chiếc áo khoác ngắn màu xám, cúi đầu vội vã bước vào cổng trường, hòa vào dòng học sinh đông đúc mới quay đi. Anh đến từ rất sớm, đỗ xe bên đường rồi ngồi trong xe đợi cô, lúc này xe anh nằm lọt thỏm trong hàng xe rồng rắn trước cổng trường, tạm thời không thể lấy ra được, nhưng anh cũng không hề sốt ruột.

Chiều hôm đó, Thượng Tu Văn đang dõi mắt theo chiếc Mercedes chở Cam Lộ đang lao nhanh đi, định gọi tài xế đến thì Ngô Xương Trí đuổi theo phía sau gọi anh lại : “Tu Văn, chúng ta phải đến cục quản lý tài sản quốc hữu ngay bây giờ.”

Lịch trình của anh đúng là sau buổi họp báo sẽ cùng với Vương Phong, Ngô Xương Trí đến gặp lãnh đạo của Ủy ban Kinh tế và Cục Quản lý tài sản quốc hữu của tỉnh, thương thảo về việc sáp nhập xưởng luyện thép, sau đó mới ra sân bay, đang lúc nói chuyện, chiếc Mercedes đã mất hút khỏi tầm mắt của anh.

Ký giả vây xung quanh mặt đầy vẻ hiếu kỳ nhìn anh, anh biết rõ cái tát của Cam Lộ lúc này khiến nhiều người đoán già đoán non, nhưng không chút bận tâm, lấy điện thoại gọi cho vợ, di động của cô đã tắt nguồn. Anh suy nghĩ một lát rồi gọi cho Hạ Tĩnh Nghi.

Hạ Tĩnh Nghi không chút né tránh thừa nhận có liên quan đến chuyện này, anh hiểu rất rõ tính cách của cô ta, sau khi cô ta hứa sẽ đưa Cam Lộ ra sân bay, anh không nói thêm gì nữa.

Vương Phong cũng bước ra, tổng giám đốc công ty đầu tư Viễn Vọng Lộ Phi bị tai nạn giao thông ở Quý Dương, hiện đang được điều trị, đa số sự vụ của công ty đều do ông đích thân giải quyết, lịch trình của ông cũng vô cùng kín kẽ, buổi chiều cũng phải đi công cẩn ở một địa phương khác, Thượng Tu Văn đành cùng họ lên xe đi đến Cục Quản lý tài sản quốc hữu tỉnh.

Khó khăn lắm mới đàm phán xong, tài xế lái xe chở anh ra sân bay, anh tìm lịch trình bay, chuyến bay giữa hai thành phố một ngày có đến mấy chuyến, gọi điện cho Cam Lộ, máy cô vẫn tắt nguồn. Anh không thể nghĩ gì hơn, đành bước vào cửa hải quan, Hạ Tĩnh Nghi đột nhiên xuất hiện từ phía sau, gọi tên anh.

Anh đứng lại, ánh mắt sắc sảo nhìn cô : “Vợ tôi đâu ?”

Hạ Tĩnh Nghi xua tay kèm theo nụ cười: “Xin lỗi, Tu Văn, cô ấy nằng nặc đòi xuống xe, em không thể làm trái ý cô ấy, em đoán cô ấy đã về trước rồi.”

Anh hơi gật gù: “ Cám ơn em đã dụng tâm

sắp xếp màn kịch ngày hôm nay.”

“Đừng khách sáo. Nhưng em ngay từ đầu đã không định đối chọi với anh. Lẽ ra có thể tránh được những chuyện này, nếu anh sớm nói cho em biết vai trò thật sự của anh ở Húc Thăng.”

“Tĩnh Nghi, anh trước nay chưa hề có ý định hỏi em về thời gian ở Tỷ Tân.”

Mặt Hạ Tĩnh Nghi đột nhiên trắng bệch: “Anh muốn ám chỉ điều gì ?”

“Anh không cần phải ám chỉ gì cả. Sau khi đường ai nấy đi, kết cục tốt nhất vẫn là để cho quá khứ ngủ yên.”

Hạ Tĩnh Nghi lấy lại bình tĩnh: “Bây giờ chúng ta đều đã trèo lên lưng cọp rồi. Anh đã công khai tiếp quản Húc Thăng như vậy, e rằng chúng ta không thể nào để cho quá khứ ngủ yên được rồi.”

“Tĩnh Nghi, anh có thể khẳng định, việc sáp nhập này không thuận lợi như là em tưởng, sách lược của anh đối với Húc Thăng cũng không dễ nhúng tay vào như em tưởng.”

“Cái xưởng luyện thép bé tí ấy trước giờ chỉ là một trong những mục tiêu của em mà thôi, nhưng anh sao có thể nghĩ được Tỷ Tân có hứng thú với Húc Thăng thế.”

“Thiếu Côn nói anh ấy không hề liên lạc với em, em vừa nghe đến Brazil đã nghĩ ngay đến anh ấy. Vậy thì ít nhất em cũng hiểu rất rõ khâu thu mua nguyên liệu của Húc Thăng, chỉ muốn sáp nhập xưởng luyện thép thì không cần mất nhiều công sức như vậy.”

Hạ Tĩnh Nghi cười: “Xem ra cuộc sống gia đình tầm thường mấy năm nay vẫn không làm anh đần độn hoàn toàn. Sau này cơ hội gặp mặt của chúng ta còn rất nhiều, tiện thể nói cho anh biết, chủ tịch Trần, ông chủ em, tuần sau sẽ đến thành phố J, gặp mặt thị trưởng Khổng, tin rằng chuyện sáp nhập xưởng luyện thép sẽ có kết quả nhanh thôi. Còn tiếp sau đó thế nào, mọi người cứ chống mắt chờ xem.”

Thượng Tu Văn cũng cười, một nụ cười lạnh lùng: “Thì ra hàng loạt sự sắp đặt của em đều rất kín kẽ, anh còn nghĩ rằng, em ngồi vào được vị trí ấy, thật sự đã thích nghi với các nguyên tắc trên thương trường, có thể làm bất cứ việc gì mà mặt cũng không biến sắc. Nhưng em vẫn hấp tấp như xưa, không thể đợi cờ đến tay mình mới phất khiến cho người khác kinh ngạc, trước đây hành động này có thể noi là có chút trẻ con, rất thú vị. Bây giờ vẫn như thế, chẳng có lợi gì cho em cả.”

Hạ Tĩnh nghiêng đầu nghĩ ngợi: “Đúng vậy, anh luôn là người hiểu tính của em nhất, hơn nữa bây giờ còn lấy một người tính cách hoàn toàn trái ngược em làm vợ, xem ra anh cũng rất phản cảm đấy.”

“Tĩnh Nghi, đây cũng là sự cố chấp mà anh không thể hiểu nổi của em. Hình như em trước sau đều cho rằng anh làm gì cũng là vì để xóa đi sự tồn tại của em. Thực ra, chúng ta đã chấm hết từ lau rồi, cũng hoàn toàn thoát ra khỏi cuộc sống của nhau. Chẳng lẽ em chưa từng nghĩ, anh lấy Lộ Lộ chỉ vì anh yêu cô ấy ư ?”

Cô ta trừng mắt nhìn Thượng Tu Văn, rất lâu, khóe miệng nhếch lên thành nụ cười lạnh lùng : “Đi mà làm thánh với vợ anh ấy, thử xem qua ngày hôm nay, còn có thể thuyết phục cô ta: Anh thật ra dùng một cách đặc biệt để yêu em nữa không. Theo em thấy, đầu óc cô ta không đơn giản, không dễ dỗ dành đâu.”

“Anh hoàn toàn tin vào năng lực phán đoán của cô ấy. Chúng ta gặp sau vậy.”

Hệ thống loa phát thanh báo đến giờ lên máy bay. Hai người họ một trước một sau bước vào, ngồi ở vị trí cách xa nhau, không nói với nhau thêm câu nào nữa.

Máy bay hạ cánh, Thượng Tu Văn lại gọi cho Cam Lộ, máy vẫn tắt.

Anh bắt đầu suy nghĩ những nơi cô có thể đến. Với sự chăm sóc và bảo vệ từ tinh thần đến vật chất của cô đối với cha mình, cô không thể giống như những người phụ nữ bình thường khác, giận dỗi là quay về nhà cha mẹ để khóc lóc than thở rồi ở đó luôn. Nhưng anh vẫn gọi cho ông Cam trước, hỏi thăm cha vợ, chỉ nói mình mới đi công tác về, Tết không đến chúc Tết ông được thành thật xin lỗi, quả nhiên ông Cam luôn miệng nói không sao, công việc quan trọng mà, bảo anh hôm nào rảnh rỗi cùng Cam Lộ đến ăn cơm.

Anh biết bạn thân nhất của Cam Lộ là Tiền Giai Tây, nhưng khi gọi cho cô, Tiền Giai Tây kinh ngạc, nói không gặp Cam Lộ, còn chất vấn ngược lại anh : “Anh làm gì cô ấy rồi, cô ấy không phải người hễ giận dỗi là làm nũng tắt máy chơi trò mất tích như vậy.”

Thượng Tu Văn đành nói : “Hai chúng tôi có chút hiểu nhầm, mong cô nếu gặp cô ấy, lập tức gọi điện cho tôi ngay được không.”

Tiền Giai Tây bán tín bán nghi, chỉ ậm ừ rồi cúp máy.

Đúng như Tiền Giai Tây từng nói, Cam Lộ không phải hay hờn dỗi. Trước đó, cô chỉ quay người bỏ đi khi bị Ngô Lệ Quân

Trang: [<] 1, 59, 60, [61] ,62,63 ,93 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT