|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
24 của mình, số mệnh anh đã quay ngoắt 180 độ. Mọi thứ đến quá nhanh và độ ngột, chẳng ai kịp trở tay, cuộc sống lý tưởng của anh bỗng sụp đổ tan tành trong phút chốc.
Chỉ trong vòng vài tháng, cha qua đời, cắt đứt với bạn gái, mẹ đau buồn xin chuyển công tác, chạy sang tỉnh khác, công ty vốn dĩ kinh doanh đường hoàng thì bây giờ lại xuất hiện món nợ khổng lồ, một mình anh phải kết thúc tất cả…
Anh đứng lặng bên cửa sổ, nhìn xuống thành phố vẫn rực rỡ ánh đèn như mọi khi dưới chân, lại cảm thấy trời đất mênh mông, mù mịt, lòng mình như nắm tro tàn.
Giải quyết công việc xong, anh tắt luôn nguồn di động, tát cả máy điện thoại ở đâu cũng đã ngừng hoạt động. Sự yên ắng như ở cõi chết này bao trùm lấy anh, anh gần như nghĩ rằng, anh cũng đã tan biến vào trong sự cô đơn vắng lặng này.
Bên ngoài có tiếng bước chân đến, phá tan không gian tịch mịch, bảo vệ tòa nhà xuất hiện trước cửa, trù trừ một lát mới lên tiếng: “Thượng tổng, không còn sớm nữa ạ.”
Tiếng nói của con người khiến anh chợt tỉnh, bước ra khỏi cõi mộng mị, mơ hồ của mình, anh gật gù: “Biết rồi, tôi đi bây giờ.”
Trong lúc thanh lý việc công ty, anh cũng đã bán luôn nhà cửa, xe cộ, trong túi chẳng còn chùm chìa khóa bắt buộc phải mang theo như mọi ngày, chỉ còn một tấm vé máy bay, chuẩn bị ngày mai bay đến một thành phố xa lạ, mẹ anh đã đến làm việc từ hai tháng trước. Nếu không phải còn mối liên hệ này ở đây, anh nghĩ, có lẽ anh đã có thể ra nước ngoài và không bao giờ trở lại.
Anh cầm lấy chiếc áo vest, nhìn ra ngoài cửa sổ rồi đảo mắt nhìn khắp lượt văn phòng vắng lặng lần cuối, rồi quay người đi ra.
Đầu năm nay, lúc Thượng Tu Văn quyết định dừng việc hợp tác kinh doanh với Dĩ An, anh bình tĩnh lạ thường. Công ty bé như lỗ mũi ấy cũng chẳng có gì bất thường, Phùng Dĩ An đã xóa sạch tâm trạng nản lòng nhụt chí trước đó, bắt đầu trù hoạch sách lược kinh doanh cho công ty tiêu thụ mà cậu ta đang phụ trách, tất cả nhân viên đều hài lòng với công việc mới và đãi ngộ của công ty mới, đẩy nhanh việc xử lý những vấn đề còn tồn đọng, nên cậu ta cũng chẳng cần phải lo lắng gì nhiều.
Tận đáy lòng, Thượng Tu Văn không có bất kỳ cảm giác tiếc nuối nào, anh chỉ nghĩ, dù là ai thì đây cũng là một sự khởi đầu hoàn toàn mới.
Còn như lúc vừa đặt chân đến thành phố này, anh chẳng hề có ý niệm gì về cuộc sống tương lai, chứ đừng nói mong mỏi một sự khởi đầu mới.
Năm đó anh một mình bước xuống máy bay, chào đón anh chỉ là thời tiết oi bức nổi tiếng của mảnh đất này, phả vào mặt anh nóng rát, khiến tâm trạng càng tồi tệ thêm.
Anh xách hành lý tối giản nhất, đón taxi đến nhà khách chính phủ mà mẹ anh đang ở tạm. Hai mẹ con đã không gặp nhau 3 tháng, nhưng lại chẳng thể hiện gì. Ngô Lệ Quân dẫn anh đến một nhà hàng phía dưới nhà khách ăn cơm, nhà hàng này không đón tiếp người bên ngoài nên lúc không đón khách, vô cùng vắng lặng. Họ ngồi ở một góc, gọi đạm bạc hai món mặn một món canh, hai người đều chẳng chút hứng thú, ăn chẳng thấy ngon miệng.
Thượng Tu Văn ngẩng đầu lên, nhìn thấy tóc Ngô Lệ Quân đã điểm vài sôi bạc trắng, vô cùng bắt mắt. Bà trước nay luôn rất chỉn chu, ăn mặc sang trọng, lên đến chức vụ của bà, đức cao vọng trọng, từ khí chất cho đến ngoại hình đều phải nổi bật. Tờ báo của tỉnh từng đăng một bài phỏng vấn kèm với tấm hình của bà, trong hình bà nói năng nghiêm cẩn, dáng vẻ tao nhã từng trải, có sức thuyết phục rất nhiều người. Cha anh sưu tầm bài báo đó, rất tự hào về vợ của mình.
Thế nhưng người mẹ đang ngồi trước mặt anh đã xuất hiện dấu hiệu của tuổi tác, nỗi xót xa xen lẫn hổ thẹn nghẹn lại ở cổ họng, khiến anh không thể nào nuốt nổi cơm. Ngô Lệ Quân nói gì đó nhưng anh không nghe rõ.
“Tu Văn, sao thế?”
“Không có gì.”
“Nếu con muốn đi Anh, mẹ cũng không phản đối, nhưng mẹ không thích con dính líu đến Thiếu Côn.”
Trước đây mẹ có hỏi về dự tính của anh, anh cơ bản là chẳng có kế hoạch gì, để cho qua chuyện, anh nói đại là muốn đi Anh quốc du học, mẹ anh không phản đối nhưng bây giờ anh đột nhiên có dự tính khác.
“Con sẽ sống ở đây, mẹ ạ. Phải mua nhà trước, sau đó đi tìm việc.”
Ngô Lệ Quân tỏ ra rất ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn con trai: “Tu Văn…”
“Không thể để mẹ ở nhà khách mãi được, còn phải lo lắng cho con nữa.” Anh cụp mắt xuống, giọng đều đều.
Anh không nhìn thái độ của mẹ, một lát sau, Ngô Lệ Quân mới lên tiếng, giọng không hề bình thản: “Tu Văn, con có quyền sống cuộc sống mà con muốn, đừng vì chuyện trước đây mà tự trách mình. Mẹ trước nay chưa từng làm tròn trách nhiệm của một người vợ, một người mẹ, chuyện đã xảy ra rồi, mẹ nên có trách nhiệm…”
“Chúng ta đừng nói chuyện này nữa mẹ à.” Nhớ lại chuyện cũ, anh không thể chịu đựng nổi nên ngắt ngang lời mẹ, ngẩng đầu lên mỉm cười, “Cứ thử sống đàng hoàng ở thành phố này xem sao.”
Thượng Tu Văn nhanh chóng đầu tư tiền vào Húc Thăng, sau đó ổn định cuộc sống. Anh không đi tìm việc làm như đã nói, mà thi thoảng đi du lịch một chuyến, tỏ ra nhàn rỗi và uể oải.
Ngô Lệ Quân hiểu tâm trạng của con nên không thúc giục anh phấn chấn trở lại.
Quả nhiên, một thời gian sau, anh đã tự lấy lại thăng bằng, bắt đầu hợp tác với Phùng Dĩ An, mở một công ty làm đại lý kinh doanh sắt thép cho Húc Thăng, cuộc sống dần dần đi vào quỹ đạo.
Thượng Tu Văn không hề nghĩ rằng mình phải trải qua khó khăn lắm mới hạ được quyết tâm bắt đầu cuộc sống mới, sau khi trải qua mọi chuyện khi còn rất trẻ, cuộc sống này đã dạy cho anh biết bình tĩnh, lý trí đương đầu với mọi việc.
Cho đến khi anh gặp Cam Lộ.
Ban đầu hai người ở bên nhau, đối với Thượng Tu Văn mà nói chỉ thuần túy là để giết thời gian.
Lúc đó, anh cũng đã hơn 3 năm trời không qua lại với người khác giới mang tính riêng tư, càng không có ý định xây dựng mối quan hệ thân mật với ai.
Phùng Dĩ An từ nhỏ đến lớn đều sống ở thành phố này, giao thiệp rất rộng, trong nhóm bạn thường giao du không thiếu những cô gái xinh đẹp. Đối với những cô gái chưa từng trải đời hoặc va chạm ít, Thượng Tu Văn là người đàn ông đem lại cho họ ít nhiều cảm giác bí hiểm. Anh đối với họ lịch sự mà lạnh lùng, thần thái lớt phớt, cử chỉ ung dung, sức hấp dẫn của người đàn ông từng trải đó ít nhiều cũng kích thích lòng hiếu kỳ và ham muốn chinh phục trong họ.
Thế nhưng, dù là lời tỏ tình mang chút e thẹn muốn được qua lại nghiêm túc, hay là lời khiêu khích chỉ cần vui vẻ không cần anh có trách nhiệm thì đối với anh đều chẳng có chút lôi cuốn nào, đều nhất loạt nhận được sự lạnh lùng tuy không kém phần lịch sự của anh. Dần dà, có người thậm chí nhân lúc anh không có mặt, nửa đùa nửa thật nghi ngờ giới tính của anh, chọc đến nỗi Phùng Dĩ An cười ngặt nghẽo. Cậu ta kể lại cho Thượng Tu Văn nghe với vài phần nanh nọc, Thượng Tu Văn cũng cười ha hả nhưng lại có chút gì đó buồn buồn.
Chỉ có anh mới hiểu rõ, anh không phải đã chết theo những chuyện đã qua, anh chỉ là chẳng thể khơi dậy hứng thú trong lòng mình.
Tuy câu trả lời của Cam Lộ khi Tiền Giai Tây nhắc nhở cô quên đi tình cũ, bắt đầu cuộc sống mới ở bàn tiệc năm nào gần như chẳng khác gì với câu trả lời của anh với mẹ, nhưng nhìn ánh mắt sáng trong veo, tĩnh lặng của Cam Lộ, anh phát hiện, họ không giống nhau, cô gái này không hề cự tuyệt cuộc sống.
Lần đầu tiên anh nghĩ rằng anh cũng không thể tiếp tục sống như thế này nữa.
Cùng nhau đi xem phim, ăn cơm, tản bộ, những buổi hẹn hò thuần túy ấy không mang gánh nặng hay trách nhiệm nào mà nó còn thêm chút sắc màu vào cuộc sống tẻ nhạt của anh. Anh hành sự cẩn trọng, không muốn tùy tiện kéo gần khoảng cách giữa hai người, còn cô xem ra lại thận trọng hơn cả anh, cô không từ chối ở bên anh, nhưng hình như luôn ở trạng thái bất cứ lúc nào cũng có thể nói tạm biệt, khiến anh ít nhiều có chút ngạc nhiên.
Dần dần, cô gái có thái độ ung dung chẳng kém cạnh gì anh chiếm vị trí ngày càng nhiều trong trái tim anh, khiến anh có suy nghĩ khác.
Lúc nhận ra Cam Lộ quyết định rời xa anh, Thượng Tu Văn đang ngồi ở bar uống rượu với Phùng Dĩ An.
Anh cũng từng có những thàng ngày mượn rượu tìm quên.
Ở thành phố W, ban ngày, anh xử lý những việc còn tồn đọng của công ty sắp đóng cửa, đến tối, anh thỉnh thoảng đến bar, phần nhiều là ngồi nhấm nháp một mình, thời gian đó, rượu có sẵn ở nhà anh đã uống sạch hết. Nhưng cơn say cũng không giúp anh quên đi tất cả, hôm sau tỉnh dậy đầu đau như búa bổ, anh vẫn phải đối mặt với cục diện phức tạp khiến anh đau đớn vô cùng đó.
Sau khi ổn định ở thành phố này, anh không muốn mẹ mình lo lắng và phiền não thêm nữa, anh không uống rượu ở nhà cũng chẳng lang thang ở các quán bar thâu đêm. Lúc thật sự buồn phiền đến không thể chịu đựng chịu đựng được nữa, anh mới nói với mẹ muốn đi Anh gặp Thiếu Côn.
Thế nhưng vì cái chết của cha, tình anh em giữa hai người ít nhiều có sự ngăn cách, không thể thân thiết chuyện gì cũng kể cho nhau nghe như lúc trước được nữa.
Cuối cùng có một hôm, anh một mình đến bar, uống đến say mèm ngã sõng soái trên đường phố Luân Đôn. Lúc Thượng Thiếu Côn tìm thấy anh, anh đã bị trộm vét sạch túi, không đồng lận lưng, toàn thân nhếch nhác
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




