|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
chẳng khác một kẻ lang thang đầu đường xó chợ là mấy.
Thượng Thiếu Côn đưa anh về căn hộ ở ngoại ô Luân Đôn, vứt ở sân trước, mở vòi nước tưới cây xịt lên người anh. Lúc đó là tháng 3, ngoài trời còn rất lạnh, trong chốc lát toàn thân anh ướt như chuột lột, lạnh đến run lên cầm cập, nhưng lại cười ha hả, hoàn toàn không chút tức giận.
Thượng Thiếu Côn qùy xuống nhìn anh, ánh mắt đầy vẻ xót xa: “Nếu chú còn sống, cũng sẽ rất buồn vì cậu đấy. Đừng hành hạ mình như vậy nữa, Tu Văn à.”
Lần đầu tiên Thiếu Côn nhắc về cha anh với anh, anh thu lại trận cười như điên dại vừa nãy, im lặng hồi lâu rồi gật đầu: “Được.”
Từ đó trở đi, anh không bao giờ uống say nữa.
Nghe Phùng Dĩ An lải nhải kể khổ, anh không thấy phiền cũng không lên tiếng khuyên giải cậu ấy, chỉ để mặc cậu ấy mượn rượu giải sầu hết ly này đến ly khác. Anh nghĩ, một lúc nào đó trong đời, rượu dường như là sự giải thoát tuyệt vời nhất. Ngoài ra, hai người họ đều hiểu rõ, tình bạn giữa đàn ông với nhau không cần phải thể hiện ở sự quan tâm lẫn nhau mà đa phần, họ chỉ cần một sự thông hiểu, chứ hoàn toàn không cần một sự an ủi cụ thể nào.
Anh lắc lắc ly rượu, trước mặt lại hiện lên thần thái Cam Lộ lúc chia tay vừa nãy, cô hơi mỉm cười, mang chút gì đó dứt khoát và thoải mái. Anh biết, dù có mong muốn thế nào, cô chắc chắn cũng không muốn giữ cái khoảng cách nhàn nhạt như thế này với anh nữa rồi.
Nỗi phiền muộn của Phùng Dĩ An là không tài nào nắm bắt được nội tâm của Tân Thần, còn anh thì lại gần như biết tất cả suy nghĩ của Cam Lộ, nhưng lại không hề nghĩ rằng mình nắm bặt được người con gái này.
Điều duy nhất anh có thể chắc chắn là, sau quãng đời trai trẻ sống phóng túng đã xa, quen biết với Cam Lộ khiến cuộc sống của anh gần như đã hoàn toàn trở về quỹ đạo của nó. Hình bóng cô không biết từ lúc nào đã xâm chiếm trái tim anh, khiến anh không thể buông tay được nữa.
Khuya hôm ấy, sau khi đưa Phùng Dĩ An về nhà, anh quay xe lái đến nơi Cam Lộ ở, nhấn chuông cửa nhà cô.
Không đầy hai tháng sau, anh cầu hôn cô.
Làn khói thuốc xám vừa được nhả ra đã nhanh chóng tản mác trong không khí. Anh búng nhẹ cho phần tàn trên đầu thuốc rơi xuống, chẳng còn nỗi bứt rứt thèm hút một điều thuốc như vừa nãy nữa, nhưng tâm trạng vẫn một màu u ám.
Một lần nữa đứng trước cục diện khó khăn bắt buộc anh phải tháo gỡ, anh không hề nao núng, cho dù sự việc đã phát triển vượt ngoài tầm kiểm soát của anh, anh cũng có đủ tự tin để đối phó. Bây giờ thứ khiến lòng anh rối bời chính là quan hệ giữa anh và Cam Lộ.
Anh chống tay vào thành lan can nhìn xuống, trước mắt anh là thành phố mà anh đã sống 7 năm và đã sớm thích nghi với nó, mang vẻ ồn ào, huyên náo đặc trưng của phố thị. Dù là đêm nó vẫn đang âm thẩm chuyển mình, không lúc nào ngơi nghỉ, càng không thể lặng yên.
Trong căn phòng ngủ phía sau lưng cách chỗ anh đứng không xa, vợ anh đang nằm trong đó, trong bụng cô là đứa con của họ.
Anh biết anh đã đánh mất lòng tin của Cam Lộ, cô sẽ giữ lời hứa của mình nhưng có lẽ sau này cô sẽ dùng thái độ lạnh lùng và lý trí để đối xử với anh.
Đây là cuộc sống của anh, tất cả những gì thuộc về anh, anh không thể đứng nhìn cuộc hôn nhân của họ đi vào đường cùng không lối thoát.
Chỉ cần họ còn ở bên nhau, anh vẫn còn cơ hội, anh dụi tắt điếu thuốc cháy dở trên tay, tự nói như thế với mình.
Thượng Tu Văn lại đến thành phố J, Cam Lộ bình thản gật đầu trước tất cả lời dặn dò của anh tình cảm lúc đi, nhưng vẫn từ chối và tỏ ra không chút hứng thú nghe lịch trình chuyến đi này của anh.
Cô nghĩ, cô không có năng lực làm cho mình tỏ ra “hợp lý” đến mức độ đó: Tiếp tục làm một người vợ biết điều, hiền thục, chu đáo, quan tâm đến tất cả mọi thứ của chồng – bây giờ muốn tỏ vẻ như thế thì phải cố gắng diễn xuất càng nhiều, cô không nghĩ mình có thể hoàn thành tốt vai diễn này, càng không thấy sự cần thiết phải diễn vai này.
Tâm trạng của cô vẫn sa sút, lẽ nào cô đang rơi vào trạng thái trầm cảm khi mang thai, bất luận phân tích thế nào, cô cũng không thể dùng lý trí thuyết phục mình khắc chế cảm giác thê lương sau khi quyết định giữ lại đứa bé.
Trước mắt điều cô có thể làm chẳng qua là cố gắng lấy lại thăng bằng, chăm sóc tốt bản thân và đứa con trong bụng. Còn cuộc hôn nhân này sẽ đi về đâu, một người không thể đơn phương quyết định. Hơn nữa, cô cũng không có sức lực để suy đoán quá nhiều.
Gia Cố Tình Yêu – Chương 43
Gửi lúc 21:14 ngày 16/12/2013
Nỗi đau cũ vết thương mới
Buổi tối, Cam Lộ khó khăn lắm mới chợp mắt được một lúc thì di động reo lên. Căn nhà này không lắp điện thoại, cô đã hứa với Thượng Tu Văn, di động lúc nào cũng phải ở chế độ mở để tiện hai người liên lạc.
Cô nhổm người dậy, cầm điện thoại lên, nhìn vào màn hình hiển thị màu xanh nhạt thì thấy số nhà cha cô gọi đến nên vội vàng bắt máy.
Giọng hoảng loạn của dì Vương vọng đến: “Lộ Lộ, cha con đột nhiên nôn ra máu, làm sao bây giờ?”
Cam Lộ thất kinh: “Dì gọi 120 ngay, gọi xe cấp cứu đến. Sau đó giữ liên lạc với con, nói cho con biết cha được đưa đến bệnh viện nào.”
Sức khỏe của ông Cam, cha Cam Lộ, luôn không được tốt cho lắm, trước đây cô đã từng có kinh nghiệm ứng phó với tình huống thế này, nên vẫn giữ được phần nào bình tĩnh, vội vàng xuống giường, bỗng dưng nhớ ra cả dì Vương và cha cô đều không có điện thoại di động, số của cô lại được cài phím tắt trong điện thoại bàn, với sự bàng hoàng, bấn loạn của dì Vương hiện giờ, lát nữa có nhớ liên lạc với mình không đã là vấn đề lớn, cô lo lắng đến mức toàn thân ướt đẫm mồ hôi.
Cô lấy điện thoại gọi đi, điện thoại bên đó đang bận máy. Cô với tay lấy áo khoác, trán đập mạnh vào cây cột ở cuối giường, đau đến thấu trời xanh, lúc đó mới nhận ra, mình không bật đèn phòng. Cô ôm lấy đầu, sờ soạng trong bóng tối, mượn ánh sáng leo lét trên màn hình điện thoại, mò mẫm mở công tắc đèn, cố gắng bình tĩnh trở lại, rồi đột nhiên nghĩ ra cách đối phó.
Cô tìm tên Nhiếp Khiêm trong sổ danh bạ điện thoại, sau vài tiếng chuông, Nhiếp Khiêm nghe máy: “Lộ Lộ, muộn thế này rồi, có chuyện gì…”
Cô vội vàng nói: “Xin lỗi, Nhiếp Khiêm, cha em bị bệnh rồi, có lẽ đã gọi được xe cấp cứu, em lập tức đến đó ngay, anh ở gần đó, có thể giúp em qua đó xem sao, xe cấp cứu đưa đến bệnh viện nào, sau đó báo cho em biết.”
“Anh đi ngay.” Nhiếp Khiêm trả lời ngắn gọn, cúp điện thoại.
Cam Lộ đã phần nào bình tĩnh trở lại, mặc áo khoác, xách giỏ, nhanh chóng ra khỏi khu chung cư, hấp tấp định đón một chiếc taxi, nhưng đã quá 12 giờ đêm, xe cộ phóng như bay trên đường, khó khăn lắm mới đón được chiếc xe trống, cô vừa yên vị thì điện thoại Nhiếp Khiêm gọi đến: “Xe cấp cứu đã đến rồi, nói là Bệnh viện số ba của thành phố, anh lái xe chạy theo sau, em đừng vội.”
“Được, em đến ngay.”
Lúc Cam Lộ chạy đến khoa cấp cứ của Bệnh viện số ba thành phố, ông Cam đang ở trong làm các xét nghiệm, dì Vương ngồi thẫn thờ trên hàng ghế dài ngoài hành lang, ánh đèn hắt xuống trông gương mặt bà càng trắng bệch.
“Dì Vương, chuyện gì xảy ra vậy ạ?”
“Dì cũng không biết nữa Lộ Lộ, lúc ăn cơm tối ông ấy còn khỏe mạnh là thế, trước khi đi ngủ nói có chút khó chịu, dì vốn dĩ đã định gọi cho con, ông ấy lại bảo đừng làm phiền con, ngày mai hẵng nói. Khó khăn lắm mới ngủ thiếp đi, ông ấy đột nhiên ngồi dậy nói buồn nôn, dì còn chưa kịp dìu ông ấy sang nhà vệ sinh thì ông ấy đã há miệng, nôn ra toàn máu.”
“Cha dạo này có uống rượu không?”
Dì Vương ngần ngừ, Cam Lộ sốt ruột: “Dì Vương, ngay từ đầu con đã nói rất rõ ràng với dì, cha đã từng phẫu thuật dạ dày, bác sĩ dặn không được uống rượu nữa mà.”
“Tính khí ông ấy con không phải không biết, dì không ngăn ông ấy được.”
Nhiếp Khiêm cầm hóa đơn viện phí lại, nhẹ nhàng vỗ vai Cam Lộ: “Em đừng lo lắng quá, xem bác sĩ nói sao đã.”
Cam Lộ trong lòng vô cùng sốt ruột, cố gắng kìm nén lại, nhưng không nhịn được hỏi dì Vương: “Cha uống bao nhiêu?”
“Hôm nay không nhiều lắm, chỉ có hai chung nhỏ rượu trắng.”
Cam Lộ thất kinh: “Cái gì mà hôm nay không nhiều lắm, chẳng lẽ cha ngày nào cũng uống ư? Lần trước con hỏi, dì còn nói với con ông ấy không uống giọt rượu nào.”
Dì Vương mặt mày trắng bệch, đành nói ngang: “Ông ấy không cho dì nói. Thật ra ông ấy vẫn uống dì nhiều nhất cũng chỉ có thể kiềm chế ông ấy, không cho ông ấy uống
rượu nặng, uống quá nhiều mà thôi.”
Cam Lộ biết sự buông thả của cha với chính bản thân ông, vì chuyện này mà tức giận cả với dì Vương thật không công bằng, cô không thể nói gì thêm được nữa. Vừa bước xuống taxi cô đã chạy như bay vào đây, bây giờ mới thấy toàn thân không còn chút sức lực, trước mắt tối sầm lại, vội vàng lùi ra sau ngả người ngồi xuống ghế.
Nhiếp Khiêm nhíu mày nhìn cô: “Ông xã em đâu?”
“Anh ấy đi công tác rồi.”
“Chủ tịch mới của Húc Thăng mà, chắc chắn là bận rộn lắm.”
Cam Lộ lấy làm lạ, quy mô của Húc Thăng không phải nhỏ nhưng dù sao cũng chỉ là một doanh nghiệp tư nhân ở tỉnh bên, ngành nghề kinh doanh cũng không phải là nghề đang hot hiện
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




