|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
Cam Lộ sau khi được dì Vương khuyên giải, miễn cưỡng ăn chút cháo, quả nhiên lập tức cảm thấy buồn nôn, đành chạy ngay vào nhà vệ sinh, lúc trở về phòng bệnh, lại nhìn thấy ông Cam và dì Vương đồng thời nhìn cô, ánh mắt lấp lánh niềm vui.
“Lộ Lộ, có phải con có rồi không?” Dì Vương thận trọng hỏi cô.
Cam Lộ nhìn vẻ mặt chờ đợi của cha và dì, nỗi xót xa dậy lên trong lòng, sống mũi cay cay, đành miễn cưỡng gật đầu. Ông Cam lập tức mặt mày rạng rỡ: “Lộ Lộ, sao con không nói sớm, hôm qua lại thức cả đêm ở đây, mau ngồi xuống mau ngồi xuống.”
Cam Lộ đành ngồi xuống: “Còn chưa đến 50 ngày mà, không sao đâu, cha nằm yên là được rồi.”
“Con xem trán con kìa, thâm tím một vệt lớn như vậy, sau này đi đứng phải cẩn thận đấy.” Dì Vương dặn dò cô, cô cười gật đầu.
Ông Cam thở vắn than dài: “Cha bệnh thật không đúng lúc chút nào. Haizzz, lúc nào cũng gây thêm phiền phức cho con. Tu Văn đâu, lúc này mà còn đi công tác chưa về sao?”
“Anh ấy sắp về rồi.”
Đang nói chuyện thì y tá cầm đến bảng chi phí xét nghiệm, dì Vương nói để dì đi, Cam Lộ vội vàng ngăn dì lại: “Dì đã tuổi này rồi, đừng chạy tới chạy lui nữa, để con đi, bây giờ vận động một chút cũng không có vấn đề gì, con sẽ cẩn thận mà.”
Thanh toán tiền xong, cô thuê một chiếc xe lăn, cùng dì Vương đưa cha đến chỗ làm các xét nghiệm, buổi sáng trôi qua rất nhanh. Rất nhiều kết quả xét nghiệm không thể lấy ngay, cô đành ghi lại cố di động, dặn dò dì Vương, có chuyện gì phải lập tức gọi cho cô, bây giờ cô đi làm, hết giờ làm sẽ đến ngay.
Cam Lộ mặc nguyên bộ quần áo nằm trên giường bệnh cả buổi tối, tự cảm thấy bộ dạng mình lúc này vô cùng tiều tụy và nhếch nhác, cô trở về nhà trước, nhanh chóng tắm gội thay quần áo, rồi đón taxi đến trường, vừa đến cổng trường thì nhận được điện thoại của Thượng Tu Văn.
“Lộ Lộ, ăn cơm chưa?”
Cô “ừ” đại một tiếng, chợt nhớ ra đã quá giờ ăn trưa, liền quay người đi về phía quán ăn Vĩnh Hòa, chuẩn bị ép mình ít nhiều cũng phải ăn một chút.
“Ngày mai anh về, nếu em thấy không ngon miệng, hay là nói chị Hồ làm cơm mang đến cho em, bây giờ phải đảm bảo dinh dưỡng đầy đủ.”
Cô mệt mỏi đến mức không còn sức lực để nói, chỉ “ừ” một tiếng: “Đợi anh về rồi nói vậy.”
Điện thoại của Thượng Tu Văn đã nhắc nhở cô, cô gọi cho chị Hồ, nhờ chị ấy giúp cô hầm một nồi cháo bổ dưỡng thanh đạm, cơm canh cho ba người.
“Tiểu Thượng hôm nay về à? Vậy để tôi đi mua ít tôm sú…”
“Không phải đâu chị Hồ, cha em bị bệnh phải nhập viện, đừng nấu hải sản, bây giờ không biết có gì không được ăn hay không, làm mấy món thường ngày là được rồi.”
“Bệnh gì vậy, có nặng không? Ở bệnh viện nào? Tôi làm xong sẽ mang đến đó nhé.”
“Là bệnh viện số ba, không cần phiền thế đâu chị Hồ ạ. Đúng rồi, chị giúp em mua mấy hộp giữ ấm thức ăn loại lớn, nấu xong thì cho vào đó, khoảng 5 giờ rưỡi em về lấy mang đến bệnh viện.”
Chị Hồ vội vàng
đồng ý.
Cam Lộ cố gắng dạy hết tiết học với tâm trạng bất an, nhưng không nhận được cuộc gọi nào từ dì Vương, cô tự an ủi mình, có lẽ bệnh tình của cha không nghiêm trọng như cô tưởng tượng.
Hết giờ làm, cô vội vã về nhà, lấy mấy hộp cơm chị Hồ đã chu đáo để sẵn, rồi lại vội vội vàng vàng chạy đến bệnh viện, ông Cam đã chính thức nhập viện phòng bệnh không bằng phòng theo dõi đặc biệt hôm qua, bên trong kê 6 chiếc giường, đều đầy người, mang không khí hỗn tạp đặc trưng của bệnh viện, Cam Lộ vừa bước nào phòng, bất chợt cơn buồn nôn lại đến, đành cố gắng kìm nén.
Dì Vương nói kết quả kiểm tra ở chỗ bác sĩ, họ chỉ trao đổi với người thân trực hệ. Cô dặn dò hai người ăn cơm trước rồi đi tìm bác sĩ hỏi thăm.
Bác sĩ điều trị họ Triệu, là một người đàn ông mập mạp chừng 40 tuổi, lấy bệnh án và kết quả kiểm tra ra, sắc mặt lạnh lùng vừa nhìn vừa nói: “Cô nên chuẩn bị tâm lý, bệnh tình cha cô không hề khả quan.”
Cam Lộ bất chợt thấy chân mình mềm nhũn: “Bác sĩ, cha tôi rốt cuộc là bị bệnh gì?”
“Ông ấy uống rượu một thời gian dài, dẫn đến xơ gan, đồng thời cũng bị tràn dịch ổ bụng ở mức độ nhẹ, hiện đang ở giai đoạn mất bù chức năng gan.”
Lần trước ông Cam nhập viện phẫu thuật, Cam Lộ sau khi nghe bác sĩ khuyến cáo, đã từng đi tra cứu tư liệu, đối với các triệu chứng của bệnh này cũng có chút khái niệm. Lòng cô bấn loạn, một lát sau mới hỏi: “Vậy ông ấy sao lại nôn ra máu? 9 năm trước ông ấy từng nôn ra máu, đã phầu thuật cắt một phần dạ dày, có phải dạ dày lại có vấn đề rồi không?”
“Xuất huyết đường tiêu hóa thường là do bị tĩnh mạch thực quản gây nên, cũng là một triệu chứng của xơ gan. Cứ nằm viện theo dõi thêm mấy ngày nữa, khi cần, có thể phải mổ thắt tĩnh mạch đáy vị.”
“Dạ dày ông ấy còn có thể phẫu thuật ư?”
“Xem tình hình đã.”
Bác sĩ Triệu nói vô cùng ngắn gọn, rõ ràng không định giải thích cặn kẽ cho bệnh nhân và người nhà biết, nói xong thì thu dọn bàn làm việc, làm bộ dạng sắp hết giờ làm đến nơi, Cam Lộ đầy bụng thắc mắc cũng đành tranh thủ hỏi: “Bệnh tình của cha tôi có nguy hiểm không ạ?” Gia Cố Tình Yêu – Chương 44
Gửi lúc 21:15 ngày 16/12/2013
“Cái này không nói trước được. Xơ gan không thể điều trị triệt để, không phát triển thành hôn mê gan hoặc ung thư gan là may mắn lắm rồi.”
Cam Lộ quay về phòng bệnh, nhất thời không muốn bước vào, ngồi ở hàng ghế ngoài hành lang, mặt thẫn thờ. Nhiếp Khiêm xách một túi hoa quả đi tới, dừng lại trước mặt cô: “Lộ Lộ, em ngồi đây làm gì thế?” Anh nhìn sắc mặt cô, rồi ngồi xuống bên cạnh, “Có phải kết quả kiểm tra không tốt.”
“Xơ gan, còn bị tràn dịch ổ bụng bác sĩ nói không khả quan.”
“Bác sĩ bây giờ toàn là dự báo trước kết quả xấu nhất. Trị khỏi thì là do tay nghề họ giỏi, trị không khỏi thì đổ thừa này nọ. Quy mô bệnh viện này nhỏ, có thể chuyển đến bệnh viện lớn hơn mời chuyên gia hội chẩn, em đừng bi quan như vậy.”
Cam Lộ đang định nói gì đó thì sững lại, nhìn thấy Thượng Tu Văn và mẹ anh Ngô Lệ Quân đi tới.
Cam Lộ đứng dậy: “Mẹ, sao mẹ lại ở đây?”
Thượng Tu Văn nhìn thấy Nhiếp Khiêm, hơi ngạc nhiên nhưng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, gật đầu chào anh: “Chào anh, Nhiếp tổng.” Sau đó quay sang Cam Lộ, “Anh gọi điện cho chị Hồ, mới biết cha bị bệnh phải nhập viện, anh vội về ngay. Mẹ không yên tâm nên cũng đến xem thế nào.”
Cam Lộ nói: “Cám ơn mẹ. Tu Văn, tối qua là Nhiếp Khiêm đưa cha đến bệnh viện.”
Thượng Tu Văn lập tức bày tỏ lòng biết ơn: “Cám ơn Nhiếp tổng, phiền anh rồi, chúng ta cùng vào đi.”
Nhiếp Khiêm cũng đứng dậy, mỉm cười: “Tôi là bạn học cũ của Lộ Lộ, bạn bè giúp đỡ một tay ấy mà, Thượng tiên sinh không cần khách sáo như thế.” Anh đưa túi hoa quả cho Thượng Tu Văn, “Vậy tôi không vào nữa, tạm biệt.”
Cam Lộ vội vàng nói: “Anh đợi một chút.” Cô vội vã chạy vào phòng bệnh cầm chiếc áo khoác của Nhiếp Khiêm ra đưa cho anh, “Cám ơn anh, lẽ ra phải giặt sạch sẽ rồi trả anh nhưng thật sự không có thời gian.”
Nhiếp Khiêm cười cười: “Em giữ gìn sức khỏe, anh đi đây.”
Ông Cam nhìn thấy Ngô Lệ Quân bước vào, vô cùng ngạc nhiên, vội vàng nhổm dây định ngồi lên: “Con bé Lộ Lộ không hiểu chuyện sao lại phiền bà đến đây thế này.”
“Lộ Lộ rất hiểu chuyện, ông nằm xuống đừng động đậy.” Ngô Lệ Quân đứng ở cuối giường, lạnh nhạt nói, đưa mắt đảo quanh phòng bệnh hỗn tạp, chợt nhíu mày lại, “Có kết quả kiểm tra chưa?”
Cam Lộ dĩ nhiên không muốn nói trước mặt cha mình: “Có rồi, bác sĩ nói không sao, chỉ là một vài chỉ số có vấn đề, xem ra phải nằm viện nghỉ ngơi mấy ngày.”
Ông Cam liền nói: “Nếu không sao thì cha xuất viện về nhà nghỉ ngơi là được rồi, hà tất phải nằm viện.”
Dì Vương cũng phụ họa theo: “Đúng đó, ở đây không tiện chút nào.”
Cam Lộ miễn cưỡng cười: “Cái này phải nghe theo bác sĩ rồi.”
“Bác sĩ dĩ nhiên là muốn cha nằm viện rồi. Lộ Lộ, con bây giờ phải chú ý giữ gìn sức khỏe mới được, không thích hợp chạy đi chạy lại ở bệnh viện đâu.”
Thượng Tu Văn cười nói: “Cha, cha nghe lời bác sĩ thì tốt hơn, con sẽ chăm sóc Lộ Lộ chu đáo.”
Lúc này có người đàn ông dáng người thấp đậm, hói nửa đầu xuất hiện trước cửa phòng bệnh: “Ngô sở trưởng, sao chị đến mà không gọi điện trước, nếu không phải lúc nãy ra ngoài gặp tài xế của chị, tôi đã không biết chị đến.”
Ngô Lệ Quân gật đầu: “Lưu viện trưởng, chúng ta đến văn phòng anh nói chuyện, anh cho gọi bác sĩ điều trị cho bệnh nhân này, tiện thể đem bệnh án và kết quả xét nghiệm đến luôn.”
Ở văn phòng của viện trưởng Lưu, Ngô Lệ Quân vừa lật xem xấp báo cáo kết quả xét nghiệm vừa nghe bác sĩ Triệu nói lại ý kiến chẩn đoán. Anh ta nói không khác gì so với những lời nói với Cam Lộ ban nãy chỉ có điều thái độ rất kính cẩn, ngữ khí đã mềm mỏng thận trọng hơn rất nhiều: “Xơ gan là một quá trình không thể đảo ngược, cần được điều trị theo triệu chứng, làm chậm sự phát triển và giảm thiểu các biến chứng. Thường thì 40% bệnh nhân bị xuất huyết do giãn tĩnh mạch thực quản chỉ nôn ra máu rất ít, có thể tự hết, không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




