watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 13:43 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12645 Lượt

nhất thiết phải làm phẫu thuật thắt tĩnh mạch thực quản.”

Ngô Lệ Quân đưa xấp kết quả kiểm tra cho anh ta: “Cám ơn cậu, bác sĩ Triệu, vất vả rồi.”

Bác sĩ Triệu đi ra, viện trưởng Lưu lập tức nói ngay: “Ngô sở trưởng, tôi sẽ sắp xếp chuyển viện ngay. Dĩ nhiên không phải tôi không muốn nhận trách nhiệm, bác sĩ Triệu cũng là cốt cán của bệnh viện chúng tôi, nhưng khoa gan của bệnh viện trung tâm dù là thiết bị hay kỹ thuật đều rất mạnh, giáo sư Khưu Minh Đức là chuyên gia ở lĩnh vực này, đứng đầu trong nước. Chuyển sang đó càng có lợi cho việc điều trị.”

Ngô Lệ Quân hơi gật gù: “Vậy anh sắp xếp đi.”

Viện trưởng Lưu lập tức gọi điện sắp xếp xe và nhân viên y tế đi theo.

“Cám ơn mẹ.” Cam Lộ nói lí nhí.

Ngô Lệ Quân không hề nhìn cô: “Người một nhà, không cần phải nói cám ơn. Con bây giờ lo giữ gìn sức khỏe của mình là quan trọng nhất. Bệnh của cha con là bệnh mãn tính, cần phải kiểm tra kỹ lưỡng, tiên lượng bệnh là cả một quá trình, đừng quá sốt ruột.”

Đây là lời quan tâm nhất mà Cam Lộ từng nghe mẹ chồng nói, cô lặng lẽ gật đầu đồng ý.

Lúc Cam Lộ vừa ngồi ở ngoài hành lang đã nghĩ đến việc nhờ Ngô Lệ Quân giúp đờ, bà là phó giám đốc sở y tế tỉnh, sắp xếp chuyển viện, tìm chuyên gia không phải là vấn đề gì to tát. Dĩ nhiên, tuần trước đòi bỏ nhà ra đi trước mặt mẹ chồng, bây giờ quay sang cầu cứu bà, quả thật cần phải mặt dày mày dạn, nhưng đây không phải là lúc nghĩ đến lòng tự trọng, cô đành cố gắng sắp xếp từ ngữ, không biết có nên báo cho Thượng Tu Văn trước để anh về nói lại thì có hiệu quả hơn hay không.

Bây giờ không cần cô phải mở miệng, thậm chí Ngô Lệ Quân cũng chẳng cần phải lên tiếng, viện trưởng Lưu đã tự động có sự sắp xếp thỏa đáng, cho dù tâm trạng của cô trước đó có như thế nào thì bây giờ chỉ còn lại sự thán phục và cảm kích.

Ngô Lệ Quân ra về trước, thủ tục chuyển viện nhanh chóng hoàn tất, một vị phó viện trưởng đích thân ra đón ở cửa bệnh viện trung tâm, lập tức sắp xếp cho ông Cam vào phòng có một giường bệnh và một giường đơn dành cho người nhà. Giáo sư Khưu cũng đến, lật xem hồ sơ bệnh án và kết quả kiểm tra ở Bệnh viện số ba, nói với họ, ông cho rằng chẩn đoán của bác sĩ bên đó không có vấn đề gì, còn bước điều trị tiếp theo như thế nào còn phải làm một vài xét nhiệm có liên quan nữa mới xác định được phương án điều trị.

Sau khi giáo sư Khưu đi khỏi, ông Cam tỏ ra vô cùng bất an: “Lộ Lộ, có phải bệnh của cha nghiêm trọng lắm không?”

“Cha đừng nghĩ lung tung, ở đây điều kiện tốt hơn, giúp cha phục hồi một cách sớm nhất, còn Lộ Lộ đến đây cũng thuận tiện hơn. Tình trạng cô ấy hiện giờ không tiện chạy đi chạy lại nhiều.”

Thượng Tu Văn mỉm cười an ủi cha vợ, anh luôn có sức mạnh khiến mọi người bình tâm, tin tưởng, ông Cam yên tâm được phần nào, nhưng lại như nhớ ra điều gì đó: “Phòng bệnh một giường chắc đắt lắm, không cần phải tốn nhiều tiền như vậy đâu, đổi phòng bệnh bình thường là được rồi. Hai con sắp có con rồi, không được lãng phí.”

“Cha..” Cam Lộ cố gắng kiềm chế cảm xúc, “Chuyện tiền nong cha đừng lo, Tu Văn… vừa mới đổi công việc, thu nhập rất khá, tụi con gánh vác được mà.”

Ổn định cho cha xong, dì Vương tiễn học ra về, muốn nói gì đó nhưng lại thôi, Cam Lộ chỉ thấy lưng đau nhói, cơ thể mất sức và nặng nề, đứng cũng đứng không vững, nhưng không thể không dừng bước: “Dì Vương à, dì có gì muốn nói với con sao?”

Dì Vương ấp úng: “Lộ Lộ, tình hình của cha con, con nói thật cho dì biết, để dì còn chuẩn bị tâm lý.”

“Con không giấu dì điều gì hết, lời của bác sĩ nói dì cũng nghe hết rồi đó, ngày mai ông ấy còn đến kiểm tra, dì có thể đứng bên cạnh nghe.”

Dì Vương mặt mày ủ rũ: “Chồng trước của dì bị ung thư phổi, dì hầu hạ ông ấy hơn hai năm. Dì không sợ khổ sợ mệt, chỉ có điều thật sư không muốn lại chứng kiến…”

Thượng Tu Văn lập tức nắm lấy bàn tay đang run lên của Cam Lộ, ngắt lời dì Vương: “Dì Vương, dì đừng nghĩ nhiều quá. Bệnh của cha là xơ gan, không phải là bệnh không trị được. Hiện nay điều trị cho cha là bác sĩ nổi tiếng trong nước, ông ấy đã nói rất rõ, quan trọng nhất là phải nghỉ ngơi, giữ tâm thái vui vẻ. Sự chăm sóc của dì rất quan trọng đối với cha, nếu dì nghĩ theo chiều hướng xấu, cha sẽ càng không có lòng tin phối hợp điều trị.”

Sức thuyết phục của anh rõ ràng rất có hiệu quả với dì Vương, bà gật đầu: “Dì hiểu rồi, hai con ngày mai đều phải đi làm, mau về nhà đi.”

“Lộ Lộ ngày mai phải đi làm, con sáng mai sẽ đến đây, dì cũng nghỉ ngơi sớm đi, có chuyện gì, lập tức gọi điện cho tụi con ngay nhé.”

Thượng Tu Văn nắm chặt tay Cam Lộ, vừa đi ra ngoài vừa nói: “Đừng để bụng lời dì Vương nói, dì ấy chỉ là sợ hãi nên nói vậy thôi. Em bây giờ phải lấy lại cân bằng, điều chỉnh tâm trạng, nếu không…”

“Nếu không sẽ không tốt cho con, em hiểu.” Cam Lộ nói không ra hơi.

Thượng Tu Văn im lặng một lát: “Anh quan tâm đến em hơn, Lộ Lộ ạ. Trán em bị sao vậy?”

Cô hờ hững nói: “Không cẩn thận va vào thành giường.”

“Nguy hiểm quá, ngày mai dọn về nhà ở đi, không thể để xảy ra chuyện này nữa.”

Cam Lộ không trả lời, cô mệt đến nỗi không muốn nói chuyện, chân dường như đã không còn chạm đất, Thượng Tu Văn nhận ra ngày, vòng tay dìu cô đi, cô phó mặc một phần trọng lượng cơ thể mình cho cánh tay anh.

Hai người đến bãi đỗ xe, đang định lên thì điện thoại Cam Lộ reo lên, cô lấy ra nghe, là điện thoại của mẹ cô Lục Huệ Ninh, bà hỏi phủ đầu cô: “Lộ Lộ, mẹ nghe chú Tần con nói Tu Văn đã tiếp quản chức chủ tịch hội đồng quản trị của Húc Thăng, hơn nữa còn là cổ đông lớn nhất. Chuyện này là thế nào? Con có biết rõ tình hình của nó không vậy?”

Gánh nặng, nỗi lo trong lòng cùng với cơ thể mệt mỏi lên đến cực điểm quấn riết lấy nhau khiến giọng nói của Cam Lộ rất nặng nề: “Con không rõ, sao con biết được, mẹ đi mà hỏi anh ấy, mẹ có phải là chưa gọi cho anh ấy bao giờ đâu.”

Trước đây tuy Cam Lộ không gần gũi với mẹ mình, thi thoảng còn nói những lời mang hơi hướng mỉa mai, nhưng trước giờ chưa bao giờ nói những lời bất kính, Lục Huệ Ninh sững sờ, cũng tức giận theo: “Con bây giờ được lắm rồi đấy, có thể nói cái giọng đó với mẹ, con thật cho rằng kiếp trước mẹ mắc nợ con chắc? Mẹ chỉ sợ con ngu ngốc bị người ta lừa thôi, rốt cuộc là con có biết tốt xấu không hả?”

Nước mắt Cam Lộ ứa ra, vừa khóc vừa nói: “Con không biết tốt xấu đấy, con…” Cô nấc không thành tiếng, hoàn toàn không thể nói được nữa. Thượng Tu Văn không ngờ cô bỗng dưng mất kiểm soát như vậy, một tay ôm cô, một tay giằng lấy điện thoại: “Mẹ, cha bị bệnh nhập viện rồi, tâm trạng Lộ Lộ hiện giờ không được tốt, con sẽ gọi cho mẹ sau vậy.”

Anh đang định nói tiếp thì thấy Cam Lộ ôm bụng, trượt người xuống khỏi vòng tay anh, ngồi bệt dưới nền đất, anh thất kinh, ôm lấy cô: “Lộ Lộ, sao thế?”

“Đau… hình như ra máu rồi.” Cô nói đứt đoạn.

Thượng Tu Văn mặt cắt không còn giọt máu, lập tức bế cô chạy vào bệnh viện.

Cam Lộ nhanh chóng được đưa vào khoa phụ sản. Thượng Tu Văn vô cùng nóng ruột đợi bên ngoài, một lát sau, bác sĩ bước ra, mặt đầy vẻ tiếc nuối: “E rằng không giữ được thai nhi rồi.”

Chỉ có Ngô Lệ Quân vừa mới chạy đến là vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh: “Có triệu chứng gì?”

“Đã không còn ở trạng thái dự báo sảy thai mà là đã đến giai đoạn khó tránh khỏi sảy thai, lượng máu ra rất nhiều, cổ tử cung nở rộng, một phần bào thai bị tắc ngay cổ tử cung.”

Thượng Tu Văn chua xót hỏi: “Vợ tôi có nguy hiểm gì không?”

“Tạm thời không có nguy hiểm, nhưng phải tiến hành nong và nạo tử cung, tiêm bắp oxytocin để dừng chảy máu.”

“Tôi có thể vào thăm cô ấy được không?”

“Tu Văn, đây chỉ là phẫu thuật nhỏ làm xong có thể về nhà ngay. Để bác sĩ nạo tử cung cầm máu xong rồi con hẵng vào. Nếu không tinh thần nó kích động, ra máu càng nhiều hơn.” Ngô Lệ Quân ngăn cản anh, ra hiệu cho bác sĩ chuẩn bị phẫu thuật.

“Ngô sở trưởng, cô ấy quả thật tinh thần không ổn định, có chút mất kiểm soát, vừa rồi lúc kiểm tra đều không hợp tác.” Bác sĩ khó xử nói, “Tôi thấy cần phải tiêm một liều thuốc an thần.”

Ngô Lệ Quân gật đầu: “Được, phẫu thuật xong, nhớ lấy tổ chức bào thai đi xét nghiệm bệnh lý và phân tích DNA rồi đưa kết quả cho tôi.”

Thượng Tu Văn sau khi ký vào tờ cam kết phẫu thuật như một cái máy, ủ rũ ngồi phịch xuống hàng ghế trước phòng phẫu thuật chờ đợi.

Ngô Lệ Quân xuất thân là bác sĩ, trước khi bước vào con đường chính trị có kinh nghiệm lâm sàng rất phong phú, đã quen với bệnh tật sống chết, nên không hề lo lắng cho cuộc phẫu thuật nhỏ phía trong, bà chỉ lo lắng nhìn thấy gương mặt thất thần của Thượng Tu Văn, nhưng không biết an ủi anh như thế nào.

Người đàn ông trẻ tuổi đang ngồi ở đây là con trai độc nhất của bà, bà luôn bận rộn với sự nghiệp, vừa nghỉ thai sản xong, đã giao anh cho bảo mẫu trông nom, rất ít khi để tâm đến anh. Mỗi lần ngắm kỹ anh, bà đều ngạc nhiên khi anh lớn nhanh như vậy, vừa có chút buồn buồn vừa cảm thấy tự hào.

Nếu bây giờ quay đầu nhìn lại, dù cho qua trải

Trang: [<] 1, 77, 78, [79] ,80,81 ,93 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT